La douleur exquies [DROP]
Gió càng mạnhCon người càng lung lây…
Gió càng mạnhCon người càng lung lây…
Tên truyện: Hồi ấy cậu và tôiThể loại: truyện teen, ngôn tình, học đường, drama, mock - romanceTruyện dựa trên câu chuyện có thực nên có những ngôn từ tục tĩu, không phù hợp với một số bạn đọcTác giả: Ran Ani…
Em đẹp hệt như một bông sen trắng, thuần khiết và thanh tao, "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Nhưng tôi lại là bùn, một thứ có thể vấy bẩn em…
- tớ vẫn sống, vẫn cảm nhận được nỗi đau và cũng biết đến tình yêu và hình dung ra hạnh phúc. Những điều đó tớ đều muốn bày tỏ cho người đi cùng tớ năm tháng thanh xuân ấy.- Em mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, cái nụ cười ấm áp ấy của em đã sưởi ấm mùa thu lạnh lẽo trong tôi. Kể từ giây phút em gọi tên tôi, tôi đã khắc ghi rõ hình ảnh em trong trái tim chưa từng được sưởi ấm này, và cũng là từ khoảnh khắc ấy, em trở thành trân quý cuộc đời tôi, là người con gái mà tôi muốn giữ cho riêng, muốn hết lòng bảo vệ em, muốn dành hết những gì mình có, vì em.…
Lần đầu tiên tôi gặp An Khánh là năm tôi 10 tuổi. Tôi và anh giống như hai chú chim nhỏ bị bỏ rơi, tự dang đôi cánh sưởi ấm nhau trong trời đông giá rét.Sau khi bố mẹ mất, tôi bị bỏ lại trong ngôi nhà hoang sau khu tập thể, giữa trời rét gần chạm mốc 10°C của Hà Nội. Tôi co ro ngồi trong góc nhà, không dám ra ngoài dù bụng rỗng tuếch, cơ thể liên tục báo động tụt thân nhiệt, khiến cho tôi có muốn thì tôi cũng chẳng thể di chuyển.Tôi cứ ngỡ mình sẽ chết cóng ở đây, bụng tôi đau quặn từng cơn không kiểm soát, tôi không thể ngất đi. Ấy vậy mà trong tình cảnh thảm thương, tôi vẫn ra tay cứu một cậu bé.Cậu bé bị mù hai mắt, quần áo dính chặt vào người, cậu ta đang run lên vì lạnh. Nếu không phải vì cậu lang thang rồi vấp phải cái lu nước trước nhà, tôi cũng không biết có cậu ở đó. Trên người cậu có sự thảm hại, cũng có sự tươm tất gọn gàng, chẳng giống kẻ bị bỏ rơi như tôi. Ánh mắt tôi nhìn cậu, ngây ngô: "Sao cậu lại ở ngoài đó thế, cậu bị lạc à?""Hòa Yên nghĩa là "hòa bình an yên", An Khánh nghĩa là "an yên vui vẻ",Một đời của Hòa Yên là "vui vẻ", một đời của An Khánh là "an yên"."Chàng trai đã cùng tôi đi từ mùa đông đến mùa hạ, ở bên tôi tuổi 17 rực rỡ nhất.....Lần đầu đăng tải: 11:50 9/7/2026…
"Hoa phượng tàn là lúc cậu xuất hiện. Hoa phượng nở là lúc cậu rời đi."________________________Ngày viết 21/4/2024Truyện "Cây Phượng Vĩ" được đăng tải trên Wattpad của tác giả "NiPudding". Không đồng ý chuyển ver hay reup dưới mọi hình thức.Bìa: Pinterest.…
Bạn mới chuyển tới rất đẹp trai, học cũng rất giỏi, chơi đàn cũng rất hay.Không sai khi nói đó là gu người yêu lí tưởng của Dương.Chỉ tiếc là...thằng Khôi đào hoa quá.. Trông như cái cờ đỏ di động.Thôi thì...yêu cờ đỏ là khổ đau. Mình làm huynh đệ là được rồi.______Khôi để ý Dương từ lúc đi tham quan trường. Vì thế mà chấp nhận học lại một lớp.Cứ tưởng sẽ có cơ hội. Ai ngờ Dương lại coi nó như huynh đệ mà chơi chung. Thích cô như vậy. Chỉ vì sợ mất tình bạn, lại không muốn Dương ghét mình. Khôi đành ngặm đắng nuốt cái tình cảm đó vào trong.______Con Duyên, con Linh, con Trâm, thằng Phước, thằng Phi, thằng Hoàng, vvvNguyên cái hội anh chị em bạn dì ai chẳng biết hai đứa nó thích nhau.Mà tụi nó sĩ như chó, chẳng đứa nào chịu mở lời trước là sao???Làm shipper như tụi nó cũng sốt ruột dùm.Được. Tụi mày không chủ động chứ gì??? OK! Để tụi này!Dù có chèo gãy cánh chèo tụi này cũng sẽ chèo bằng tay!!OTP tụi tao ship nhất định phải real!!…
thế gian nhiều người như vậy, tại sao phải cố yêu một người?cover by kendall…
SE :))) 2 chap thôi:)…
những quả trứng của dê đen…
Tên: Biển lặng Mưa ruTác giả: Đại Vương Gấu ĐenThể loại: Học đường, Nam x Nữ, có yêu tố LGBTQ+Couple: Trịnh Việt Vũ x Nguyễn Hải DươngGiới thiệu:Đầu năm lớp 12, Hải Dương tình cờ trở thành bạn cùng bàn của "hoàng tử lai hư hỏng" Việt Vũ. Ai ngờ được, Việt Vũ không những không hư mà còn là chàng trai có trái tim thuần khiết và ấm áp nhất thế gian này. Và cả đời còn lại của cô sẽ chìm đắm trong sự bảo hộ ngọt ngào ấy, vĩnh viễn không thể thoát ra.***"Hải Dương từng tặng tớ một điều ước, khi mà tớ bị trật cổ tay, bây giờ tớ muốn sử dụng điều ước đấy."Hải Dương im lặng không nói gì, tay siết chặt lấy áo hắn hơn nữa."Tớ ước Hải Dương sẽ luôn dũng cảm, thật tốt bụng, và sẽ mãi nhìn thế giới với niềm háo hức ngây thơ."***P/s: Chúc các bấy bì đọc truyện vui vẻ…
Tác giả: A. JanTác phẩm: Thể loại: Bách Hợp, Xuyên Không, Cổ Đại, Ngược Nhẹ, HETác phẩm : Khế Ước Nhân DuyênTruyện được coverGiới thiệu:Một người là cô nhi, từ nhỏ đến lớn chưa từng biết mặt cha mẹ mình là ai. Hiện nay đã 25 cái xuân xanh mà chưa có mối tình vắt vai nào. Năm nay công ty cô tổ chức đi du lịch, mang theo tâm trạng háo hức trong kỳ nghĩ dưỡng. Ấy vậy mà không hiểu tại sao máy bay cứ lắc lư. Đang nằm mê mang thì mọi người cứ bảo nhảy khỏi máy bay. Tình huống gấp rút, đành mang dù vào nhắm mắt nhảy xuống.Một người được mệnh danh đệ nhất mỹ nữ kinh thành, nữ nhi của một phú thương giàu có nổi tiếng. Khi nàng lớn lên, không những xinh đẹp mà còn tài giỏi, mở rộng cơ ngơi của gia đình. Hàng năm nộp thuế cho triều đình nhiều vô số kể, vì vậy đến cả Hoàng thượng, qua viên triều đình đều phải nể mặt vài phần. Thật đúng với câu "Có tiền chính là có quyền".Vậy tại sao hai người họ lại gặp nhau? gặp trong hoàn cảnh nào? Xin mời click tiếp phần văn án nhé.GiangHuynh269Link:https://www.wattpad.com/story/180927315?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=VVinH12&wp_originator=vmmillNAG1%2Fkr4ERNOYXgf3ogheIzdGuiCGuMTL2Tq934m9%2FENwEkQOnEueMX6Uci2lJuTMEFHrLEGaJFgyNzHoX0kDVZkg3%2FF1SL1C35k0SJso1HegVQmrP%2FxCC%2FRKn…
Huy di chuyển từng chút một càng ngày càng đến gần tôi rồi ngổi xụp xuống , đưa đôi tay mềm mại nhưng hơi thô của nó nhéo má tôi nhưng tôi lại cảm thấy không hề khó chịu. Có lẽ là bởi vì tôi nghĩ rằng hành động này là nó đang trêu ghẹo tôi thôi , bởi vì từ nhỏ mặc dù vẫn hay đánh nhau nhưng mà cái hành động mà nó thích làm với tôi nhất là véo má tôi . Có lẽ cũng bởi chính tôi có chiếc má bánh bao , tôi cũng chẳng biết cái hành động của nó là tốt hay xấu nữa , nhưng không hiểu sao bình thường tôi cũng không thích người khác nhéo má mình , bình thường thì tôi cũng chỉ cho con bạn thân tôi nhéo má thôi . Ngoài nó ra thì tôi cũng chẳng cho ai nhéo má cả , nhưng nhìn hành động của nó dành cho tôi thì bao nhiêu đứa con gái cũng nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt ghen tị . Haizz , có lẽ cũng do nó đẹp trai quá thôi trách sao tôi được .Tôi bèn quay sang người nó " Này mày nhéo đủ chưa ? " , nó nhìn tôi cười đôi đồng tử màu nâu nhạt kia nheo lại " Chưa ". Ôi đệt sao nó lại đẹp trai như thế nhỉ , mặc dù là tính nó cũng hơi dở dở ương ương nhưng tôi công nhận là nó đẹp trai thật đấy , có lẽ là do nó đẹp trai nên tôi cho nó nhéo má chăng ? Hay là do tôi kén chọn ???…
Trong những năm thắng tuổi trẻ lạc lối nhất cuộc đời, có một người đã trở thành kim chỉ nam của người khác. Có một cô gái vùng vẫy trong yên lặng, vì anh mà thắp sáng cả bầu trời sao. Có một chàng trai lạc lối, vì cô mà tìm đường quay về.Lê Minh Vũ dùng sức nắm chặt hai tay của Nguyễn Ngân Hà, giọng nói khẩn trương: "Nguyễn Ngân Hà, nhìn vào mắt anh."Ngân Hà ngước đôi mắt đẫm lệ lên, cô đè nén cảm xúc dè dặt nói với anh: "Lê Minh Vũ, em từng hứa với bản thân phải trao cho anh một giải ngân hà rực rỡ, nhưng em không làm được rồi."…
Tập hợp truyện về couple Jason.Todd x Dick.GaysonCảnh báo: Có truyện nhẹ nhàng, có truyện hắc ám. có truyện trong sáng, có truyện 18+Ps: Xin hãy nhìn tên, ta là động vật ăn tạp 😊😊😊😊😊…
-Làn gió lướt qua, lay động mái tóc bống bềnh của Ngọc Anh, chợt nhịp tim của Đăng hẫng đi một nhịp. Ngọc Anh nghiêng đầu cười khẽ, đôi mắt nâu hạt dẻ nhưng lại trong veo đến lạ kết hợp với ngũ quan hoàn hảo và đôi môi anh đào làm người ta phải liên tưởng đến chú thiên nga trắng thuần khiết mà nhẹ nhàng. Ngọc Anh nhìn sâu vào mắt Nhật Đăng như thấy cả biển tình. Ánh nhìn trong trẻo, tình bể bình của cô đã thành công làm tai nó đỏ lên và hơn cả là trái tim chàng trai tuổi nổi loạn đang đập liên hồi. Chà giờ thì nó hiểu sao mình lại thích cái con hâm giở này rồi. Nó phải tự thừa nhận rắng chính đôi mắt hạnh ấy với nụ cười tỏa nắng của Ngọc Anh đã làm Đăng say nhỏ mất rồi. Nguyễn Hoàng Nhật Đăng tựa như hồ nước lúc thì gợn từng đợt sóng vừa mạnh mẽ vừa nhẹ nhàng vỗ về bờ hồ, lúc thì yên ắng dưới nắng vàng làm rung rinh mọi cô nàng. Còn Vũ Trúc Ngọc Anh lại chính là thiên nga trắng bơi giữa mặt hồ, khuấy động mặt hồ tĩnh lặng nơi tim Đăng, làm cậu không tài nào đoán được suy nghĩ của cô. Có lẽ do chính bánh răng vận mệnh bắt đầu chạy, từng phút từng giây sợi chỉ đỏ rút ngắn để kéo hai người lại gần với nhau hơn. Những ngại ngùng, lo sợ tuổi mới lớn, hai người quyết định giấu gọn đi những tâm tư của mình bằng vỏ bọc hoàn hảo là "bạn thân".…
yêu thầm…
Gia Long tiến tới gần. Tôi nhẹ nhàng nhón chân. Đặt một nụ hôn vào môi nó. Mùi thơm của mái tóc và quần áo nó bay thoang thoảng vào mũi tôi. Lâu đến vậy rồi mà nó vẫn y như ngày trước. Bất giác tôi chợt cất lời nói:- Tao yêu mày nhiều lắm Long à...- Tao cũng thế. - Long đáp lại lời tôi.Ánh nắng chiều chiếu vào mái tóc người con trai đang đứng trước mặt tôi. Mới ngày nào đó hai chúng tôi mới chỉ là những cô cậu học trò ngay ngô mà giờ đã là những người trưởng thành. Thời gian trôi nhanh thật đấy. Khi ấy chúng tôi mới chỉ nói những lời yêu thương thơ dại mà bây giờ đang cùng bước trên chặng đường còn lại của mình. Những cơn gió nhè nhẹ thổi qua tóc hai chúng tôi. Long nhìn tôi đắm đuối tới mức tôi không thể chịu được mà thốt lên:- Gì nhìn tao dữ thế, mê tao thế cơ à?Long ngờ người, trầm ngâm một lát, mới tỉnh người rồi nói:- Ừ đúng rồi, tại mày xinh quá với lại tao suy mày nhiều quá rồi.Tôi bật cười. Vô tri thật. Nghĩ gì nói nấy luôn. Tôi cười nhẹ. Đứng trước nó, tôi cũng bị say nắng phần nào. Nó đẹp thực sự không xứng với tôi nhưng vẫn yêu tôi đến thế.- Còn tao thì bị say vẻ đẹp của chàng trai trước mặt đây. Mày bớt đẹp trai một tí cho xứng người yêu tao đi.Nó bất ngờ, nói lại tôi:- Đâu có, mày cũng xinh lắm chứ? Nhưng mà tao đẹp thế tán mày mãi mà chẳng được.Ngốc thật. Đúng là ngày trước nó theo đuổi nhưng mà tôi ngại thôi.- Thế giờ được chưa? Tao đồng ý rồi đây?- Vừa lòng tao rồi...Hai chúng tôi nhìn nhau rồi cười vui vẻ. Tác giả: Hannah_Huongcute/ Bìa: nhờ vẽ hộ t…