caprhy; em không sai, chúng ta sai.
nếu đã giấu, hãy giấu thật kĩ.…
nếu đã giấu, hãy giấu thật kĩ.…
"baby hả, em tới chưa?""em tới rồi"_caprhy forever dauuu_hi.…
duy.anh / ánh trăng"Còn yêu không?" "Không, còn đó."văn xuôi.…
Albedo nhà ta say rồi warning : 16+?, OOCnotp thì ra ngoài ạ…
Ba năm không dài, nhưng cũng đủ để em nhận ra tình yêu ngày trước đã cạn dần, như ngọn nến cháy hết sáp, chỉ còn lại thứ ánh sáng leo lét, lay lắt trước gió. Em không còn thấy mình run rẩy vì nụ cười của anh, cũng chẳng còn mong chờ những cái nắm tay trong buổi chiều muộn. Giữa chúng ta, những lặng im ngày một dày lên, thay cho những lời âu yếm vốn đã phai màu từ lúc nào.Em muốn rời đi, để tìm lại bản thân đã lạc mất trong cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt của anh, đến sự cố chấp dịu dàng mà anh luôn dành cho em, lòng em lại run sợ. Liệu anh có chấp thuận không, hay sẽ giữ chặt lấy em bằng cả những vết thương mà tình yêu để lại?…
Chân trần đạp lên mặt đất lạnh, sương khói mờ mịt phủ lối.Rời xa chốn hồng trần, chỉ còn đôi ta trong khoảng lặng vô biên.Mắt khẽ nhắm, tay đan siết chặt, cùng nhau cất bước vào miền vĩnh hằng.Mọi sự dang dở... đều buông lại phía sau lưng.…
Cơ thể dần tê dại, từng sợi thần kinh như bị rút cạn sinh lực. Lý trí không còn là điểm tựa, mà chỉ như tấm gương nứt vỡ, từng mảnh nhỏ rơi xuống khoảng trống lạnh lẽo. Trong sự rệu rã ấy, một phần linh hồn khẩn cầu được buông bỏ, chỉ muốn rời xa cõi nhân gian nặng nề.Thế nhưng, vẫn có một vòng tay tuyệt vọng níu giữ, như kẻ mù quờ quạng trong đêm tối, không cho phép hình hài ấy biến mất. Một bên khát khao yên nghỉ, một bên cuồng si cầu xin sự tồn tại; hai sức lực trái ngược xoắn xiết vào nhau, tạo thành sợi dây trói buộc giữa sống và chết.Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn. Tiếng mưa xối xả đập xuống mái hiên, hòa với gió rít dữ dội, như cả thế giới đồng lòng cất lên một khúc tiễn đưa, hắt hủi kẻ đã không còn thiết tha sống.…
Những giọt máu tí tách rơi, bung nở như những đóa anh túc kiều diễm trên nền vải trắng, từng giọt một vừa mong manh vừa kiên cường, như thể thách thức cả đêm tối.Hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, nặng nhọc và dính lấy không gian, khiến mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn lại nhịp tim và hơi nóng của hai cơ thể.Trăng đã lên cao, nhàn nhạt soi qua cửa sổ, đổ ánh bạc nhạt xuống những vệt máu đỏ thẫm. Ánh đèn đường ngoài kia mờ nhòe đi trong màn sương, kéo theo bóng tối trôi lững lờ, như muốn nuốt trọn cả khoảnh khắc này.…
Giữa con phố cũ được kết thành từ thần lực đang dần tan rã,chỉ còn lại những khoảng trắng mênh mông có một mảng đỏ tươi quá chói mắtMùi máu tanh nồng,xương cốt gãy nát,máu thịt be bétNgồi ở giữa là một cậu thiếu niên tóc vàng hoe,đôi bàn tay vẫn cầm một cánh tay đứt rời,cắn,xé từng mảng da thịt trên đóCậu chỉ lặp lại đúng 3 hành động: cắn,nhai,nuốtChỉ còn lại tiếng nhai,tiếng máu thịt nhớp nháp,và cả tiếng nức nở nhỏ như thinh khôngCon phố đã hoàn toàn tan rã.…
Trong hang tối.Gió rít từng cơn lạnh buốt.Những gì hắn còn lại...Chỉ là máu, là xương thịt bê bết trong tay, là mùi tan.h đến nghẹt thở, là hơi ấm đang dần tắt.Là lời cảm ơn cuối cùng - khẽ như gió, nhẹ như hơi thở,vụn vỡ như linh hồn hắn sau khoảnh khắc đó.Ngoài trời, mưa đổ ầm ào.To lắm…
Vẫn là mùa hạ, nhưng không còn "chúng ta"…
Tiết trời dần se lạnh, như báo trước mùa đông sắp ghé qua.Thiếu niên ấy ở lại cùng mùa thu, cùng những năm tháng cũ kỹ đã trôi qua, chẳng bao giờ còn bước tiếp nữa.…
Tình yêu, đôi khi, không cần đến những lời thề hẹn hoa mỹ hay những cử chỉ lớn lao.…
"sao em lại phải bế?""em thích anhs bế"_allrhyder @dauuu_hi…
Spoil manga chap 200, cân nhắc trước khi đọc.*Bao gồm những chi tiết không có trong nguyên tác.…
Mắt khép lại, tay đan chặt lấy nhau như sợ lạc mất.Trong khoảnh khắc ấy, chẳng còn định kiến, chẳng còn ánh nhìn lạnh lẽo hay lời thì thầm cay nghiệt ngoài kia.Chỉ còn lại hơi thở hòa quyện, nhịp tim giao thoa trong lồng ngực.Mặc kệ thế giới, mặc kệ bão tố đang rình rập sau cánh cửa khép hờ, đôi ta vẫn ở đây - nguyên vẹn trong tình yêu nhỏ bé mà kiên định này.Tựa như giữa đêm dài mịt mù, chỉ cần bàn tay kia không buông, thì bình minh sớm muộn gì cũng sẽ đến.…
Tựa gốc: 应许之地Tác giả: hotaruuuuuBản gốc: https://archiveofourown.org/works/38392201Ảnh bìa: https://twitter.com/OLDORANGE7Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.Tóm tắt: Khi Reiner nhìn lại lần cuối, anh thấy cậu vẫn ngồi bên giường, ánh mắt không chút sợ hãi, khóe miệng nhếch lên, lộ ra hàm răng đều đặn khỏe mạnh: "Hẹn gặp lại ở California."[Tác giả không viết tóm tắt chi tiết nên mình mạn phép sơ lược bối cảnh là Cơn sốt vàng California hay còn gọi là California Gold rush từ 1848 đến 1855, ngay giữa đợt Nội chiến Mỹ, nó theo nghĩa đen luôn, là dân tình đổ xô đi tìm vàng ròng dưới sông. Mọi người có thể lên wikipedia tìm hiểu kỹ hơn. Tóm tắt thì ngắn cụt mà lại còn có tag major character death, thực sự là tìm được fic này như lọc được mảnh vàng vậy =))) quá là hên. Dù fic dài lại không có nhiều bỏn (thật ra là gần như không có), mong mọi người vẫn đọc đến hết. Nếu thấy hay mọi người hãy vào link AO3 kudo ủng hộ cho tác giả nha, tui ko thể tin được tuyệt phẩm này lại chỉ có 530 view 33 kudo đâu :(( ]…
Jungkook và Jimin là bạn thân đã đồng ý trở thành bạn tình của nhau. Nhưng Jimin cảm thấy mọi thứ dường như trở nên phức tạp hơn khi trong anh xuất hiện những cảm xúc khó tả và cả sợ hãi nữa.Ở đây có DIMINNIE LÀ DIMINNIE ĐẤY UHUHUHUUUHA story by Polkari Seuta on AO3Link :https://archiveofourown.org/works/23390536Nếu có thể thì mọi người vào link rồi bấm kudos cho author nha :3…
Giữa màn đêm, tiếng pháo nổ vang lên như xé toạc thinh không - dữ dội, rạch một đường ngang qua bầu trời đang tĩnh lặng. Rồi sau đó, từng chùm sáng rực rỡ bung nở như những đoá hoa ngập ánh sao, tỏa rơi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đẹp đến nghẹn lòng.Dưới ánh pháo hoa, mọi thứ như chậm lại. Cả bầu trời, cả thế giới, và cả những nỗi buồn chưa kịp gọi tên.…