Một ngày nọ, tiểu thư đồng của Trụ thần Tắc Trạch "lỡ tay" đánh rơi vài đoá sơn trà xuống trần gian... sau đó, cậu lại bị vị thần này "lỡ chân" đá luôn xuống.Tắc Trạch mỉm cười hiền từ - người mong Ma Thai kia hiểu được tấm lòng này của thần linh.…
"Nếu thật sự có số kiếp. Thừa Dụ nguyện rơi vào kiếp luân hồi. Không bao giờ siêu sinh. Mãi mãi gặp được nàng, mãi mãi yêu nàng, cũng mãi mãi ở bên nàng."Gặp nhau là duyên, bỏ lỡ nhau lại là phận. Là ai đổi thay, là ai dối lừa. Nguyện một mai tỉnh dậy, khúc mắc được tháo gỡ. Đem nỗi lòng xưa, cùng người tỏ bày.Thể loại: Cảm hứng lịch sử, xuyên không, lãng mạn Bối cảnh: Việt Nam trong thời kỳ Bắc Thuộc III, chịu cảnh bị đô hộ bởi nhà Đường (Trung Quốc).Cảm hứng: Truyện lấy cảm hứng từ một nhân vật có thật trong lịch sử là Khúc Thừa Dụ - người đặt nền móng cho thời kỳ tự chủ của nước Việt sau hơn một nghìn năm bị đô hộ.Nhân vật chính: Khúc Thừa Dụ - Tô Mộc MiênTác giả: Quán Điềm…
Thể loại: ngôn tình, trọng sinhTai nạn may mắn đưa cô nhập vào thân xác của 1 ng khác, được sống thêm 1 lần nữa có cha mẹ yêu thương, anh trai che chở những vết thương lòng cứ thế ngủ yên .Chỉ vì cô 27 tuổi vẫn chưa đem bạn trai về ra mắt mẫu thân đại nhân mà ngay lập tức thăng chức trở thành "gái ế" trong nhà bị anh trai đóng gói đến là trợ lí cho bạn thân thời đại học.OMG tên nam nhân cô căm ghét nhất thế nhưng lại là bạn thân của anh cô boss lớn của cô, cô càng lạnh lùng xa cách anh lại càng ôn nhu tiếp cận.Để tránh làm cho trái tim bé nhỏ của cô rung động cô đành giúp hắn tìm bạn gái giải tỏa, khỏi thừa tinh lực đến tìm cô dây dưa thế mà tên kia không cảm ơn thì thôi còn lôi cô về nhà ăn sạch sành sanh. Không lẽ cô thật sự không thoát khỏi tên ác bá này?…
Hạ Huyền quay đầu, ánh mắt đẫm lệ, một chút sợ hãi, nhưng lại pha lẫn sự kiên quyết. Cô nói, giọng khẽ đến mức gần như chìm vào khoảng không ồn ào:"Tớ và cậu như hai ngôi sao lạc lõng trong vũ trụ mênh mông, tuy mờ nhạt, nhưng vẫn luôn chiếu sáng cho nhau trong đêm tối."Đêm lễ hội pháo hoa bao phủ toàn bộ bầu trời, từng chùm sáng lấp lánh rực rỡ, kéo dài trong không gian như những lời thì thầm của thời gian. Hạ Huyền và Dương khải Thiên đứng bên nhau, đôi mắt họ ngước lên nhìn từng đợt pháo hoa nổ tung, phản chiếu những sắc màu lên làn nước biển đen mênh mông phía dưới.Giữa những tiếng nổ lớn vang vọng, chỉ có tiếng thở nhẹ của họ, như một sự đồng điệu trong khoảnh khắc này. trong ánh sáng pháo hoa cuối cùng rực rỡ, họ cùng bước xuống bờ biển, không quay đầu lại. Làn nước đen sâu thẳm đón lấy họ như một vòng tay, và tất cả những gì họ có thể làm là cùng nhau chìm vào trong, để tình yêu này được giải thoát khỏi những ràng buộc của hiện thực.Ánh sáng từ những quả pháo hoa cuối cùng phản chiếu trên mặt nước, như những ký ức đã qua, như những gì họ đã từng yêu và đã mất, nhưng cũng như một lời hứa - rằng dù họ có mất đi mọi thứ, tình yêu này vẫn sẽ mãi tồn tại, trong những vệt sáng cuối cùng của bầu trời đêm.…