[Gyuhao] Một Đời Lướt Qua Nhau
Và ở nhân gian, có một người từng là Cửu Vĩ Hồ, sống trọn một đời bình lặng, không nhớ đã từng yêu ai.…
Và ở nhân gian, có một người từng là Cửu Vĩ Hồ, sống trọn một đời bình lặng, không nhớ đã từng yêu ai.…
Có những người không rời đi vì hết yêu.Chỉ là... không kịp nói thêm một câu.…
Giữa dòng người, cậu thấy một bóng lưng nhỏ nhắn.…
Niềm tin ấy đã vỡ nát khi gia đình Wonwoo bị giết bởi người của tiên môn.…
[ABO] 16+ Gã quỳ xuống, kéo Myungho vào lòng, cắn mạnh vào tuyến thể Alpha S.…
Từ những buổi "chỉ một lần", họ bắt đầu quen với sự hiện diện của nhau. Mingyu nhận ra mình không còn khó chịu khi Myungho ở cạnh, thậm chí còn thấy trống khi buổi ôn bài bị hủy. Cậu không gọi đó là thích, chỉ nghĩ là quen.…
Những ngày sau đó, Jeonghan sống trong một chuỗi hồi tưởng không dứt. Anh nhớ lại từng lần Jisoo cố gắng nói chuyện, từng lần Jisoo im lặng quay lưng, từng lần anh chọn sự thoải mái của mình thay vì lắng nghe.…
Có những mối tình không phải để đi đến cuối là sẽ hạnh phúc. Nhưng có những mối tình ấy để nhắc người ta rằng, đã từng có một người yêu mình đến mức nào.…
Ba ngày sau, tin Kim Mingyu tử trận truyền về.Không có thi thể đưa về. Chỉ có thanh kiếm sứt mẻ và một tấm áo giáp vỡ.…
Jihoon được tạo ra từ cấm thuật. Không phải sinh ra, mà là bị ghép lại.…
Một chiều cuối thu, khi gió thổi rụng lá ngoài sân trạm y tế, có tiếng gõ cửa rất khẽ; Seungkwan mở ra và thấy một người lính lạ, áo khoác bụi bặm, vai còn băng trắng.…
Hai người cứ thế... đứng giữa sân trường, giữa gió chiều và nắng dịu, ôm nhau, hôn nhau, cười dỗi, trong khi Mad đứng từ xa, cười khúc khích chứng kiến cảnh dễ thương quá mức.…
Họ gặp nhau lén lút sau đó, dưới những danh nghĩa vụn vặt đến mức buồn cười: mượn sách, hỏi đường, ngắm trăng. Không ai nhắc đến thù hận, không ai nhắc đến gia tộc. Giữa họ chỉ có những câu nói nhỏ, những ánh nhìn bị kìm nén, những lần tay chạm tay rồi rút về thật nhanh.…
Sau cuộc nói chuyện ấy, không có thay đổi rõ rệt nào. Họ vẫn sống cùng nhau, vẫn sinh hoạt chung, nhưng một sợi dây vô hình đã được cắt đứt. Seungcheol cố gắng quan tâm nhiều hơn, nhưng mỗi lần anh tiến lại gần, Jihoon lại lùi một bước rất khéo.…
Họ dần trở thành hai mảnh ghép hoàn hảo: Jihoon redflag nhưng dịu dàng cho Seungcheol, Seungcheol babyboy nhưng đủ kiên định để bảo vệ Jihoon. Trái tim thắng lý trí, tình yêu lớn lên, ấm áp, ngọt ngào, và đầy lụy nhung nhớ.…
(九冰) 众生皆苦 - ( chín băng ) chúng sinh toàn khổtg: qingran605nguồn lofter…
[Đã hoàn] Xuyên không, tôi bị Hoàng đế doạ trảm mỗi ngày.© written by woo (_iamwoo_)…
Author: Khói lửa nhân gian không bằng ngườiEditor: Càn Vũ tiên sinhTình trạng gốc: 38/38 Hoàn…
"Em đừng cười kiểu đó với người khác nữa."Đức Duy khựng lại, bàn tay đang cầm cốc trà sữa hơi run."Kiểu gì cơ?"Quang Anh không trả lời ngay. Ánh đèn phòng hậu trường hắt lên gương mặt Duy - yên tĩnh, sáng, và quá mức dịu dàng."Cái kiểu cười khiến người ta tưởng em có ý gì đó." - Giọng Quang Anh trầm, đều, không nhanh không chậm - "Trong khi... em chỉ hay cười như thế với anh."Duy cắn nhẹ môi, đôi mắt lảng tránh."Anh để ý kỹ thật đấy.""Với em thì anh luôn để ý."Quang Anh bước lại gần. Rất gần. Cái khoảng cách khiến tim Duy đánh trống trong lồng ngực."Từ bây giờ," - cậu nói chậm rãi - "đừng mang ánh mắt đó, nụ cười đó... cho ai khác nữa. Được không?"Duy im lặng.Một lúc sau, cậu nhỏ giọng, gần như là thì thầm."Vậy... anh tính làm gì với ánh mắt đó?"…
Chân của chồng em gãy rồiTác giả: Hứa Bán TiênGiới thiệu: Có thế thân, có tình đầu nhưng tôi cam đoan đây là một cái bánh ngọt.Chuyển ngữ: Ưu (banuubatuoidabede) Tình trạng bản gốc: Hoàn 20 chương + 3 phiên ngoạiTình trạng bản dịch: HoànBẢN DỊCH VÌ MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI, CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG REPOST, KHÔNG CHUYỂN VER,KHÔNG MANG RA KHỎI WATTPAD.Cảm ơn mọi người đã ủng hộ.…