Sư tỷ học đường
đọc rồi biết tại e cx chưa biết điễn tả nnao 😂…
đọc rồi biết tại e cx chưa biết điễn tả nnao 😂…
Câu chuyện theo ý tưởng của fan, không như sự thật. Cân nhắc trước khi đọc…
Truyện cx ko có gì gọi là quá tục, chỉ hài là nhiều…
tôi muốn viết ra những dòng tâm sự nặng trĩu trong lòng, nhưng tôi biết chẳng ai muốn nghe người khác than phiền về cuộc đời của họ.…
Tiểu An và Dương Lạc vô tình tìm thấy nhau trên bãi biển trắng, từ bạn thân hóa thành người yêu, cùng nhau trải qua bao thăng trầm, họ hy sinh cố gắng vì nhau, nhưng cuối cùng ánh sáng cũng soi xuống biển. liệu có còn gặp lại nhau lần nữa ?…
Tình bạn và tình yêu cái gì sẽ quan trọng hơn?Câu hỏi của khá nhiều cặp đôi trong cuộc sống gian nan này.Vậy Linh có đặt ra câu hỏi đó cho Phong không?…
Cuộc sống luôn sẽ có nhiều điều để chúng ta hối tiếc nên Mộc Hân chỉ đang cố để không vương vấn cả một đời mà thôi...chàng trai thời niên thiếu của tôi...ước mơ thanh xuân và mãi sau này của tôi...đừng quên tớ được không?...chờ tớ đuổi kịp cậu được không?Cô gặp anh năm cô 11 tuổi, mặc dù học cùng một lớp nhưng mãi đến năm cô 13 tuổi anh và cô mới bắt đầu nói chuyện, thực ra chỉ do sắp lại chỗ ngồi, anh ngồi gần cô nên luôn bắt cô dọn vệ sinh lớp thay anh, ghi bài thay anh, mua đồ ăn sáng cho anh, làm việc này cho anh, làm việc kia cho anh...Cứ ngỡ mọi chuyện vẫn sẽ như vậy, nhưng 2 năm sau họ phải đối mặt kỳ thi chuyển cấp, biết rằng sẽ không được học cùng nhau vì anh quá xuất sắc còn năng lực của cô không thể theo kịp anh nữa. Nhưng thật lòng cô chưa bao giờ nghĩ anh sẽ rời tỉnh T sang tỉnh X, chưa một lần anh nhắc đến điều này, còn không cho cô nói một câu chào tạm biệt...thì ra mùa hè năm lớp 9 là mùa hè chia tay trường cấp 2, chia tay lớp học vô vị và cũng chia tay anh...thì ra 2 năm qua anh đã khắc sâu vào tâm trí cô mất rồi...một lần chia tay là một lần khắc cốt ghi tâm 10 năm gặp lại."Anh cứ theo đuổi hoài bão của mình và em cũng vậy, nhưng đến một ngày em không đuổi kịp anh nữa có thể quay về với em hay không?"P/s: em lần đầu viết truyện rất mong được mn góp ý để em tiến bộ. Em xin cảm ơn 😖😖😖…
Em tên là Yuwon, Han Yuwon ! Chiếc áo này không phải là chiếc áo bình thường đâu. Phiền cô cho tôi nhiều đường vào ly. Anh thực tình không nhớ em là ai à ? Tôi thuận tay trái Anh đi theo em làm gì ? Tại sao anh cứ đi theo em vậy ? Nhất là còn đeo khẩu trang, em chưa đủ 18 tuổi đâu, coi chừng bị bỏ tù đấy ! Đồ biến thái ! Là em ngốc thật hay vờ ngốc vậy ? Chúng ta nhất định phải yêu nhau như vậy sao ? Nếu tôi buông tay thì cô ấy sẽ không còn thiệt thòi nữa đúng không ? Chấm dứt ở đây đi. Tôi mệt mỏi lắm rồi. Yuwon, anh nhớ em ! Anh còn dám trơ trẽn nói ra những lời đó sao ? Thằng bé không phải của anh, con của anh, nó chết rồi ! Anh nhất định phải tỉnh lại đó, anh phải sống, nhất định phải sống ! Anh thực tình không nhớ em là ai à ? Em là Yuwon. Han Yuwon !…
Đc đi rùi bík hjhj ^^…