𝗹𝗶𝗰𝗵𝗮𝗲𝗻𝗴 | Đi qua con đường dài nhất là kịch bản của cậu
Đi qua con đường dài nhất là kịch bản của cậu.…
Đi qua con đường dài nhất là kịch bản của cậu.…
[ reup cho em yêu. em yêu sợ không dám reup, chỉ dám đọc trên blog. không sao, anh reup cho em. ]Đây chỉ là bản reup, không phải do tớ edit.…
immarcescible: không thể phai tàn…
"định dạy dỗ thằng nghịch tử bằng cách lưu đày nó về jeju ngửi cá mắm, ai ngờ nó lại rước về cho mình một thằng rể dân chài bản địa?"…
Title: ⌞Immarcescible ☾⋆ 00:00 ⌝ Khiêu vũ với Tình caAuthor: @kelly_spmkGenre: Ngược, ngọt, quý tộc, HELength: Shortfic. ܁₊ ⊹ . ܁ ⟡ ܁ . ⊹ ₊ ܁.(Ý tưởng từ bài Merry Christmas Mr Lawrence - Ryuichi Sakamoto)"Pháp vào những thế kỉ XIX, đã có bộ đôi hoàn hảo về tình ca, cùng tỏa sáng với khiêu vũ theo bản nhạc. Một mảnh tình lặng lẽ yêu nhau đến hết cuộc đời."…
"ôi đáng yêu ơi tôi sắp lấy chồng rồi." "chẳng còn thống-hối trữ sẵn nữa, cứ hôn đi." ;là series. lowercase, ngôn từ hiện sinh.tôi viết không vì real, đơn giản chỉ muốn biên vài dòng vì tôi thích đàn bà…
Ngày nảy ngày nay tại một thành phố (không phải Hà Nội) có anh Trụ cậu Phi, chị Ban em Tuyền sống ở hai toà chung cư đối diện nhau.Thể loại: teenfic romcom, slice of lifeViết chap này không nhớ nội dung chap trước nên chi tiết thiếu nhất quán 😔…
ngay từ đầu trong trái tim người ta chưa bao giờ có chỗ cho em.…
Một câu chuyện của WonSoon."Người ta thường bảo, có những mối tình chẳng cần một cái tên để tồn tại, chẳng cần lời thề hẹn để bền lâu, cũng chẳng cần được đóng khung bằng tờ giấy chứng nhận hay lễ nghi trang trọng. Chúng chỉ cần được tiếp diễn, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, trong mỗi cái gật đầu thật khẽ nhưng đầy sự thấu hiểu, trong mỗi buổi sáng ngồi kề nhau đợi nắng lên, trong mỗi lần tay chạm tay thoáng qua tựa như một sự tình cờ mà cả hai người trong cuộc đều biết rằng đó chưa bao giờ là ngẫu nhiên..."Câu chuyện được lấy cảm hứng từ bài hát "Một ngày tôi quên hết" và "Một ngày hay trăm năm" của Hứa Kim Tuyền.Dành tặng WonSoon, và dành tặng cô bé lớp 10 của 3 năm trước đã dựng nên bản thảo này.…
tokyo revengers fanfic! warning ! - omegaverse, mitsuya omega, pregnancy, lowercase!lưu ý! truyện hoàn toàn là giả tưởng và chỉ dựa trên kiến thức chủ quan của mình nên có gì sai sót mong mọi người cứ góp ý nhé!…
hjhj t thjch thì đăng thoiii…
Fanfic Hoa Hồng Xanh nằm trong những tác phẩm của project Immarcescible - bức thư gửi từ thời không Organizing unit: Tổ đội xăng dầu của WonsoonAuthor : Hướng Dương2 shot____________Có những đoạn phim ta chỉ nên nhớ trong một đời, tình yêu hay tiếng ca đều là điều tất yếu, là những đóa hồng của chủ tiệm Kwon hay là thước phim của nhiếp ảnh gia Jeon.…
tokyo revengers fanfictokyo, những năm đầu thời đại chiêu hòa.tạm rời xa baji và chifuyu của những năm đầu thế kỷ 21, mình viết một câu chuyện mà họ mặc trang phục truyền thống, đi guốc gỗ và liên lạc với nhau bằng thư. ở đó baji keisuke là một họa sĩ và chifuyu vẫn trung thành ở bên người.!warning lowercase!!lưu ý! truyện hoàn toàn là giả tưởng và chỉ dựa trên kiến thức chủ quan của mình nên có gì sai sót mong mọi người cứ góp ý nhé!…
"nhưng mà chúng ta có là gì của nhau đâu?""vậy thì bây giờ sẽ là của nhau."…
Tác giả: bduejergsskkdTên gốc: Mong người vì tôi mà hạ cánh[ chưa có sự cho phép của tác giả ]…
"Hãy để em chiến đấu vì anh"...Một chiếc AU Tương lai (Futuristic), Quân sự (Military) với Nguyên Soái Gojo SatoruUsual tags: Thế Thân, Rated, có thể có non-con. Và tất nhiên, bottom!Satoru…
+ Tag: friends to lovers to ex-lovers to exes comeback, timeskip, lối kể chuyện phi tuyến tính, Bakugou POV, độc thoại nội tâm chiếm phần đa, Essay 10k+ chữ về đôi mắt của Deku trong suy nghĩ của Bakugou, Deku tình cảm chứ không ngu, misuderstanding (siêu nhiều), vấn đề tâm lý, Canon diverge, họ yêu nhau mà không ai biết, họ chia tay cũng không ai biết. + Playlist: https://open.spotify.com/playlist/3yZKoSrsDO9JecIb9Wp83t?si=6162a0923c5a4690+ Prompt: Katsuki ghét ánh mắt ấy, đôi con ngươi xanh thẳm tựa phỉ thúy lấp lánh dưới ánh mặt trời, càng rực rỡ hơn trên nền trời tàn nhang lấm tấm trên gò má. Mỗi lần quay đầu lại, hắn đều thấy chúng, trong suốt và chói lóa đến khó chịu. 10 năm, rồi đến 20 năm trước, lúc nào cũng vậy.Katsuki ghét ánh nhìn ấy, nhưng vào giây phút này, hắn lại không thể rời mắt.20 năm, rồi 10 năm, có phải đã là quá muộn?Dưới ánh đèn rực rỡ trong tiền sảnh trang hoàng, đôi mắt ấy vẫn lấp lánh sắc xanh đến mê người. Và Katsuki tự hỏi, liệu nếu giờ hắn gọi, ánh phỉ thủy ấy có chiếu lên hắn lần nữa.Đây là câu chuyện về một cái bắt tay ở công viên, một lời tỏ tình giữa đống đổ nát, một bóng lưng quay đi và một lần chạm mắt sau 10 năm xa cách. Tất cả mọi thứ đều diễn ra trong lặng lẽ, xin hãy giữ im lặng khi quan sát.…
• dù cho đôi mắt ấy có mang màu điệp của mùa xuân.[trauma; age gap]…