Asa: cô gái mù sống cùng mẹ trong một tiệm hoa nhỏ nơi góc phố, lớn lên trong thế giới không màu, nhưng đầy hương sắc và thanh âm dịu dàng. Với Asa, ánh sáng là thứ xa xỉ, nhưng cô chưa từng thấy mình thiếu thốn điều gì... cho đến ngày Rora bước vào đời cô.Dain: cô gái trầm lặng, lớn lên trong cô nhi viện, mang theo một trái tim vỡ vụn.…
Hạnh Sa: nàng tiểu thư bướng bỉnh của một gia đình giàu có ở khu vực. Trước đây học cũng không tệ nhưng vì ham chơi mà đã bỏ bê việc học. Sở thích của cô nàng là trêu chọc người khác nhưng ẩn sâu bên trong là một trái tim ấm áp.Trà Nhân: nữ sinh đam mê với việc học. Tính cách nhút nhát, dễ đỏ mặt nhưng lại có một sự chiếm hữu mạnh mẽ đối với người mình yêu.…
Dao Anh xuyên vào một quyển sách.Phiêu diêu thời loạn, quần hùng tranh giành, cha nàng là thế lực mạnh nhất trong đó, anh nàng là nam chính cuối cùng thống nhất Trung Nguyên.Là em gái của nam chính, Dao Anh chuẩn bị yên lòng nằm duỗi.Ai ngờ phát hiện nam chính hận mình tận xương, muốn dùng cô em gái này thay nữ chính gả đi bộ lạc ở thảo nguyên, làm sui với một lão già họm hẹm hơn sáu mươi.Dao Anh bị ép hòa thân, trước sói sau hổ, cả đàn vây quanh, tất cả đều ngấp nghé vị công chúa Hán đẹp như hoa.Lúc nguy cơ nhất, vừa vặn một đại kiêu hùng được định là đoản mệnh nhất dẫn binh đi ngang.Dao Anh run rẩy, giãy thoát khỏi ma trảo, chỉ vào tay kiêu hùng ốm yếu: Bổn công chúa vừa gặp ngươi đã mến, không phải ngươi thì không gả, mang theo đồ cưới tìm đến!Thuộc hạ của kiêu hùng thất sắc: Công chúa không nên nói bừa, Vương chúng ta là người xuất gia, là Phật Tử mang dòng máu cao quý!Dao Anh đầy mặt u oán: Bổn công chúa không chê ngươi là hòa thượng, sống là người của ngươi, chết là quỷ của ngươi!Hòa thượng: ...Từ đây, trên thảo nguyên bắt đầu lưu truyền các mẩu chuyện quanh Phật Tử và công chúa Hán.Hòa thượng nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch:...Sau đó, hòa thượng cởi xuống áo tăng vì Dao Anh, đời này không mặc lại nữa.Mai: Văn án không đứng đắn, chính văn thiên chính kịch | minh: quên văn án đi.*********Phật Tử: còn thường gọi là La Hán (arhat). Còn là tôn hào cao nhất. Tôn giả đệ nhất là Phật tử, sau đó đến Quốc sư rồi Pháp vương.Tên truyện: Minh Nguyệt là nhũ danh của nữ chính, người lưu lạc…
Bài dự Event cụa em .__.Đừng chọn ;;v;;------------------------------------------------------------------------------"Ắt xì!"Tôi khịt khịt mũi, phấn hoa dính đầy mặt làm tôi khó chịu...Trước mặt tôi là một bãi hoa màu vàng, trông chúng thật đẹp....Tôi đang phân vân là mình đang ở đâu, mọi thứ trừ vùng hoa màu vàng này đều tối, tôi lơ mơ nhớ lại....------------------------------------------------------------------....này Táo, cấu có biết ngọn núi đó không?-Đâu?-Kìa Quế (bạn tôi), chỉ tay lên ngọn núi cao nhất trong tầm nhìn của chúng tôi-Núi Ebott đó, mẹ mình nói là ai leo lên đó đều không qua trở lại-Ghê vậy....-Tôi rùng mình, tưởng tượng những gì kinh khủng nhất có trên ngọn núi đó-Ta leo lên thử không? -Con thỏ khoái chí hỏi, ánh mắt nó bắn ra từng tia "hi vọng",mong tôi sẽ đồng ý về cái yêu cầu điên rồ đó-Cậu có bị mất trí không vậy???-Tôi giật mình, đáp lại, cầu cho nó không buồn về việc tôi làm nó cụt hứng-Lên xíu thôi, rồi leo xuống! Làm gì lo dữ vậy...? Tôi không muốn bị gọi là một đứa nhát cáy-Một chút rồi xuống nha, hứa đó!…