| alljaysonlei | đêm nay ngủ nhà ai?
all for jslmỗi chap một plot.cảnh báo ooc, r18"đừng để anh ra được không?"…
all for jslmỗi chap một plot.cảnh báo ooc, r18"đừng để anh ra được không?"…
hài ẻTác giả : Hải Kinh LạcThể loại: Dị Giới, Đam Mỹ, Truyện Sủng, Hài Hước, Linh Dị, Huyền HuyễnNguồn: catshousesite.wordpress.comChỉ là đi ném rác thôi mà, không ngờ rác quả nhiên dã ở trong thùng, còn trong lòng lão yêu quái Tỳ Hưu lại có thêm một con nam quỷNam quỷ tên Văn Hi, cả người xinh xẻo, thân thể mềm mại, vừa khéo trong nhà Tỳ Hưu thiếu một cái gối ôm. Tỳ Hưu không chút do dự đem về, cũng vì thể thất của hắn bị trời phạt nên cơ thể lúc nào cũng nóng rực khó nhịn, cho nên không thể nào ngó lơ bảo vật từ trên trời rơi xuống này.Tỳ Hưu thề với trời rằng hắn chỉ xem tên quỷ này là gối ôm thôi, nhưng mọi người đều không tin.Tỳ Hưu: "Tơ hồng tuy buộc trên người, nhưng ta vẫn mãi tấm lòng độc thân."Văn Hi bị phong ấn trong hũ lên men suốt mấy trăm năm, cuối cùng cũng được thả ra nhìn ánh sáng, lại phát hiện mình biến thành con dâu nuôi từ bé để gán nợ.Đối tượng phục vụ còn là một hộ kinh doanh mỗi tháng phải nộp thuế trả nợ đúng hạn.Văn Hi: "Còn có con Tỳ Hưu thứ hai nào sống thảm như anh không?"Hai người gà bay chó sủa thành chính quả, Nguyệt Lão dẫn người đến săn tin hóng hớt.Tỳ Hưu phát biểu rằng chỉ cần phân loại rác cho tốt thì vợ đẹp rất dễ tìm.Còn có tên là: Ta nhặt được vợ trong thùng rác (Không phải đâu)Ngoại hình hung dữ nội tâm cuồng nhiệt xấu xa vô lại Tỳ Hưu công (Bì Tu) X Cáo mượn oai hùm co được dãn được mỹ nhân quỷ thụ (Văn Hi)Tôi chỉ nghĩ được đến vậy thôi, là câu chuyện tình yêu của hai kẻ không phải người ấy mà.***Liên quan đến thiết lập, trong thi…
Thể loại: Học đường, yêu thầm (nữ chính yêu thầm)Đôi lời tác giả: Quyển này mình viết hồi 2022, văn phong non nớt (giờ vẫn non), chưa chau chuốt câu từ lắm, nhưng vẫn xem như là một trong những quyển đầu tiên mình được trả nhuận bút. Các bạn đọc giải trí thôi nhóe. Mạch truyện thì hơi chậm, thật ra đoạn về gần cuối mình viết hơi đuối, cũng không biết có chữa lành hay không haha.Tóm tắt:Sau này khi cậu ấy dẫn tôi đi họp lớp, ai cũng đều bu quanh thắc mắc năm đó cậu đã đọc được gì trong bức thư được để lại ở ngăn bàn mà lại thay đổi nhanh đến vậy.Hoàng Nam im lặng không trả lời.Đến khi cả đám ai cũng ngà ngà say lên thẳng taxi về nhà rồi, Hoàng Nam mới gửi một tin nhắn vào trong nhóm chat trên Messeger của lớp Hóa.Tôi hoàn toàn không hề hay biết về chuyện này, chỉ nghe được từ miệng của Duy Anh kể lại thôi.Nôm na là chỉ có hai câu: "Thế sự người no ổi tiết bảy,Nhân tình ai ủ cúc mồng mười."Đương nhiên cả lớp đều là ban tự nhiên cả, làm sao có thể hiểu được những dòng thơ này. Ý nghĩa của nó nếu tra thì cũng có thể dễ dàng hiểu được, nhưng sâu bên trong hai câu thơ đó cũng là toàn bộ niềm tin của tôi dành cho cậu ấy, mà cậu cũng là người duy nhất hiểu được điều này.Năm đó tôi còn viết: "Chúc cậu năm sau thuận lợi hơn năm trước, thi cử đỗ đạt cao, học hành không lo âu sầu muộn."…
"Koro_sensei"Lớp 3E ngày nào đã trưởng thành như thế, từng người đều là những con người tài năng của đất nước. Nhưng bấy ai biết được, để thành công như vậy, họ đã trải qua bao nhiêu khó khăn? Từ việc đối đầu với sát thủ cho đến việc nhìn người thầy giáo của họ chết đi...Tất cả như giấc mơ hôm qua vậy, dù đau lắm, cứ nhớ đến là đau, nhưng hình bóng của người thầy "Koro_sensei" ấy lại chính là hồi ức đẹp đến khó quên của họ...Vậy mà giờ đây, bao nhiêu giọt lệ phải lau đi, thay bằng nụ cười ngày thầy ra đi, xót lắm chứ... nhưng họ dù có kĩ năng ám sát tốt bao nhiêu đi nữa... họ cũng chỉ là người thường... chẳng phải siêu năng lực gia có thể cứu hay hồi sinh thầy..."Ngày hôm đó... mặt trăng đã vỡ nát ra từng mảnh... như cách thầy tan biến đi vậy...""Nào, lớp 3E, chơi với tôi trò chơi chứ? Giúp người thầy hồi sinh, hay bản thân sẽ phải đối mặt với sinh tử?"_____*Tính cách nhân vật OOC. Ai không chịu nổi clickback hộ !…
Nguyễn Trường Sinh là một nhà đầu tư chứng khoán nổi tiếng, được biết đến với tư duy sắc bén và phong cách đầu tư linh hoạt. Với kinh nghiệm nhiều năm trên thị trường tài chính, hắn đã xây dựng cho mình một danh tiếng vững chắc nhờ khả năng dự đoán xu hướng thị trường và thực hiện những chiến lược đầu tư hiệu quả. Trường Sinh không chỉ là một tay chơi chứng khoán thành công mà còn là một người truyền cảm hứng trong cộng đồng đầu tư, thường xuyên chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm của mình qua các buổi hội thảo, bài viết và truyền thông xã hội, giúp nhiều nhà đầu tư trẻ hiểu rõ hơn về cách thức đầu tư thông minh và quản lý rủi ro.Trái lại với Trường Sinh,Bùi Anh Tú là một cái tên không còn xa lạ trong giới nhà giàu với danh tiếng không mấy tích cực. Anh Tú nổi lên như một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, thu hút các "con mồi" bằng vẻ ngoài hào nhoáng và những lời hứa hẹn về lợi nhuận "khủng". Bằng những chiêu trò tinh vi, Anh Tú đánh vào lòng tham và sự cả tin của những người thiếu kinh nghiệm hoặc mong muốn kiếm tiền nhanh chóng.Vì em tôi nguyện bị lừa. Vui lòng không đem truyện của mình ra nơi khác.Jts.…
khôi vũ và bùi duy ngọc từng là người yêu của nhau, mà cũng không hẳn là người yêu, nói thẳng ra cả hai từng mập mờ khá lâu trong khoảng thời gian tham gia anh trai say hi, đến mức tất cả các anh trai khác trong chương trình đều ngầm hiểu, nơi nào có khôi vũ đồng nghĩa sẽ có duy ngọc và ngược lạiNhưng đến một ngày nào đó, một trong hai đã im lặng và rời đi, không nói một lời nào. Người còn lại ở trong trạng thái hoang mang, không biết nên làm gì, không biết nên đối mặt với chuyện đó làm saoNgười rời đi đau đớn với quyết định của mình nhưng sợ hãi không dám đối mặt với quá khứ và hiện tạiNgười ở lại ra sức tìm kiếm, muốn biết lí do nhưng vẫn không có hồi âm---------------- thế thầy xem em là gì trong cuộc đời thầy? - hỏi vớ vẩn, anh thân với mày như thế mày còn chưa hiểu à? -------- chè hôm nay có vẻ không ngọt anh ạ...- ...... sao thế? Em buồn chuyện gì? ----------- vũ? Mày trả lời anh ngay, mày đang ở đâu?"Người nhận không liên lạc được"-----------Truyện được viết dựa theo sự ảo tưởng của tôi, tất cả những tình tiết trong truyện đều là do tôi ảo tưởng Vui lòng không bưng đến trước mặt chính quyền or đem đi ra khỏi app W lowercase, gương vỡ lại lành…
Bệnh viện Lạc Nhân khoác lên mình lớp vỏ hoàn hảo của một bệnh viện tâm thần, nơi người ta tin rằng những linh hồn lạc lối sẽ được chữa lành. Nhưng sâu bên trong, đó chỉ là một vũng lầy hôi thối của tội lỗi và tham vọng, nơi những bác sĩ đã lỡ bước chân vào đều bị nuốt chửng không thương tiếc. Một khi đã sa chân xuống đó, dù có vùng vẫy, gào thét hay cầu xin, tất cả cũng chỉ càng bị kéo sâu hơn vào bóng tối không đáy.Thế nhưng, ngay cả trong nơi tăm tối ấy, vẫn tồn tại một điểm sáng mong manh. Một thiên thần bị giam cầm, được che chở và bảo vệ bởi linh hồn đã sa ngã, kẻ sẵn sàng đánh đổi tất cả để giữ người ấy khỏi bị vấy bẩn. Và ở nơi mà tuyệt vọng ngự trị, vẫn còn một lời thì thầm của hy vọng rằng đến một ngày nào đó, sẽ có một chàng dũng sĩ bước vào, kéo thiên thần ấy rời khỏi địa ngục mang tên Lạc Nhân.…
Link fic: https://archiveofourown.org/works/12358437/chapters/28111725Published:2017-10-14Chapter: 2/? (On going)Author: @noona96n ( @RiaSokun - https://my.w.tt/UiNb/KEvLtd6OyH) Translator: @markbamjiangRating: ExplicitArchive Warning: No Archive Warnings ApplyCategory: M/MFandoms: GOT7K-popRelationships: Choi Youngjae/Mark TuanChoi Youngjae/Im Jaebum | JBChoi Youngjae & Jackson WangChoi Youngjae & Im Jaebum | JBPark Jinyoung | Jr./Mark TuanKunpimook Bhuwakul | BamBam & Mark TuanCharacters: Mark TuanChoi YoungjaeIm Jaebum | JBJackson WangKunpimook Bhuwakul | BamBamPark Jinyoung | Jr.Kim YugyeomAdditional Tags: Minor Kunpimook Bhuwakul | BamBam/Kim YugyeomMinor Park Jinyoung | Jr./Jackson WangPast Choi Youngjae/Im Jaebum | JBcomposer choi youngjaearchitect mark tuansinger jackson wangFashion Designer BambamPhotographer Im Jaebum | JBWriter Park Jinyoung | Jr.Dancer Kim YugyeomGetting to Know Each OtherGetting TogetherFriends to LoversCourtshipEventual RomanceSmutFluffLight AngstAngst and Fluff and SmutLanguage: English…
Link fic gốc:https://archiveofourown.org/works/27073501Fic dịch chưa có sự cho phép của tác giả nên đừng mang đi chỗ khácSummary:"Nó sẽ bị thâm đấy"-Anh chàng nhân viên coffee đẹp trai cất giọng.Anh ta chống khuỷu tay lên quầy và cười. Keigo nhíu mày, vẫn chưa thể dời cơ thể ra khỏi mặt đất."Huh?" "Đầu của cậu đó,chim nhỏ"anh nói.Và điều đó khiến các lông vũ sau lưng của Keigo dựng ngược hết cả lên.Hai bên má của cậu nóng lên khi anh với tay lên chạm vào đầu của cậu và giật nảy lên khi ngón tay anh nhấn xuống quá mạnh"Chết tiệt"cậu thì thầm,nhìn lại vào người đàn ông người trông có vẻ hoàn toàn hài lòng khi nhìn thấy cậu phải chật vật trong đau đớn.Keigo thở dài,nghiêng đầu sang một bên,đôi mắt tìm kiếm thanh ghi thẻ tên nhưng không tìm thấy cái nào trên người anh ta.Cậu cau mày."Này, quản lý của mấy người không bắt phải có thanh thẻ tên hay gì đó khác sao ?"cậu hỏi.Và đó thực sự không phải chủ đề chính mà cậu muốn đề cập nhưng thôi kệ.Cậu ngồi dậy khi anh trai kia cười khẩy,nghiêng người về phía cậu."Thì sao?Cậu cần tên tôi cho việc gì à ?"--aka nơi mà hai người họ rơi vào lưới tình tại một quán cà phê sách…
"Dưới bóng chiều tà, đường lớn bắt đầu nhộn nhịp hơn, kẻ đi người về, qua qua lại lại tạo ra một khung cảnh phố thị. Nó tràn ngập sự hối hả chen lẫn sự háo hức của mọi người, có thể là do muốn mau chóng về nhà sum vầy với những người thân thương, hoặc bận rộn cho những buổi hẹn. Ngay trên tầng cao của một toà nhà, tôi ngồi nhàn nhã trong một quán đồ uống nhỏ nhìn màn đêm buông xuống, lấn át nốt mảng ánh sáng sắp tàn kia. Mọi thứ thật đẹp về đêm, nhất là ở nơi thành phố nhộn nhịp này! Những vì sao ẩn mình sau những đám mây như còn e thẹn. Mặt trăng ngày một lộ rõ và sáng. Ước gì tôi có thể níu kéo khung cảnh này mãi!Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn, tôi nên về thôi! Nhưng, còn 1 tầng nữa tôi chưa tham quan, đã đến đây rồi, tôi không muốn phí những đồng tiền mình đã bỏ ra. Tôi đứng dậy, bỏ dở ly nước và bước tới quầy tính tiền. Rời quán, tôi bước vào chiếc thang máy đã lên đèn từ bao giờ. Tầng cao nhất, nơi mọi người truyền tai nhau rằng, bạn có thể ngắm một bầu trời đêm được đính vô vàn ngôi sao tuyệt đẹp. Có gì đó, nó như một bản năng, cánh tay tôi vô thức đặt lên chiếc tay nắm cửa sáng loáng. Cánh cửa bật mở, sự huyền ảo xâm chiếm đôi mắt tôiChào mừng đến với khoảng trời tuyệt đẹp của Ciel Nocturne!"© Ciel Nocturne | TayukaMavis | Luyến.© Bookcover | made by Vi.…
nnhygtgfudutudyr8ry7rythyhjhhhhhghhhhhgug8g8gugydu jfygivtycgdinkcyibkcydivyeuvus6fud6d8fusrid6fud7vus5rud7fidugjbkydgidufigt7t6g6h5vtgtjg4tvtvrrrgvfececrvgrvrvecev3vrh7h4dtbunivuduhcucuvxhf kgihxutcutycuc idugu. hdufusivuvkn.nye8 m.yêu maGkgudkgmzzYztTTtTTTTTzzTTGDTSHCYOG7G7C7D6F6D6CYCUCUDHR6E6D77FUFUGUTG8GIVUVUH8GIG9HIG8G87DOG8GG8G8G8V8CYCYDGYFUDGD7G9G8Y99GIG8G8GICUGI LoGIC RUEURUEUWUUEUEUEEUDUUDURDUDUDUDHFFHFHFHHRRURUURIROFUOTJTOTITITIITTITIYI5U6I5IYI £IYIYYUITI5ITIYIRUEUDUWUDHDUUDUFHDHGTHUHTHRYYYYYGFDTTTTYYYUUDGFyfufuugdiruyh6keuytty666uu7q7wuw3u udeueyyeyeurhruueeu7rrurirurhrururfdurhryryeueururuurururururutyr66t6r6r7r6366y3633636363y3y3ueueueueeyeyyewhhwuwueugeyduwtwudgehdywgsheuqdheuedheuyegue7euehddeiiudeueuueueueudyueudududududududueydidgududdydydydydhdueyeywydheyyeyyyyyyyy…
Vừa lăn lóc cùng Shoko xuống dốc cao, tóc tai rối bù vì cành cây, đồng phục lem nhem bùn đất, cả hai còn bị những linh hồn đáng sợ rượt đuổi, Utahime thì nằm bất tỉnh gần đó, hình như là do bảo vệ họ. Giữa tình cảnh hỗn loạn ấy, Satoru lại quyết định đây là thời điểm hoàn hảo để bày tỏ tình cảm với Shoko.(Đúng vậy, Shoko kể lại từng chi tiết nhỏ nhặt vì chuyện gì đang diễn ra trong đầu cậu trai này vậy? Sao lại là bây giờ, trong tình huống thế này cơ chứ?)"Dù tớ có làm gì đi chăng nữa, cậu cũng chẳng bao giờ để ý đến tớ!" Satoru hét lên, sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt khi nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu to tròn của Shoko. Cậu nắm lấy cổ tay cô một cách vừa kiên định vừa nhẹ nhàng. "Tớ luôn ở bên cạnh cậu, trong khi cậu thì lúc nào cũng hướng về phía cậu ta. Nhưng cậu có bao giờ tự hỏi liệu cậu ta có hướng về phía cậu hay không?"Môi Shoko mím chặt, cô im lặng, những lời của Satoru đang ngấm vào suy nghĩ. Cậu nói đúng. Suguru sẽ không thể làm tất cả những điều Satoru đã làm cho cô. Mục tiêu của Suguru là cứu thị trấn, bảo vệ họ khỏi nguy hiểm từ lũ linh hồn. Nhưng cãi nhau lúc này chẳng ích gì, nhất là khi những linh hồn hung ác đang chực nuốt chửng tất cả."Satoru, chuyện này quá--""Tớ sẽ mãi mãi là điều 'quá đáng' đối với cậu thôi," Satoru cắt ngang. "Vậy nên, cậu có đồng ý không?"T/N: Một bộ truyện được lấy cảm hứng từ Studio Ghibli.Nếu bạn thích phim Ghibli thì hãy đọc thử nhé <3 Thực sự có cảm giác như đang xem phim Ghibli luôn đó.…
!! textficNhân Phương Nam - Vương Bìnhonstage và offstageai đọc được thì hữu duyên bỏ qua tại mình viết đỡ chán…