"Đôi khi bạn theo đuổi một người nhưng lại không biết rằng đang có người theo đuổi bạn"Dù không biết người bạn theo đuổi có thích bạn hay không , nhưng chắc rằng bạn cũng đã say đắm người đó . Ngược lại,người luôn thích thầm bạn lại luôn âm thầm bên cạnh bạn và chăm sóc , bảo vệ bạn . Dù sao thì cũng sẽ khó mà nhận ra người đang thích bạn là ai , cũng mong là người đó đang thật sự tốt với bạn chứ không phải là theo đuổi thích "thái quá" .…
Ánh đèn phẫu thuật trên cao sáng đến lóa mắt, nhưng trong tầm mắt của Hạ Vy, mọi thứ cứ nhạt nhòa dần theo tiếng máy đo nhịp tim đang thưa thớt đi từng nhịp. Cô đứng đó, đôi bàn tay phủ trong lớp găng cao su thấm đẫm sắc đỏ-màu đỏ của người đàn ông vừa mới sáng nay còn hôn lên trán cô, hứa rằng sẽ về ăn bữa cơm chiều."Huyết áp bằng không. Bác sĩ Lê, dừng lại thôi..."Tiếng nói của đồng nghiệp bên cạnh nghe xa xăm như từ một thế giới khác. Cô vẫn điên cuồng thực hiện những nhát ép tim đều đặn, mỗi một nhịp là một lần hy vọng vỡ vụn. Chiếc áo cảnh phục của Bách bị cắt nát sang một bên, để lộ vết đạn găm sâu vào lồng ngực-nơi lẽ ra là chỗ dựa bình yên nhất của cô.Đến khi một đường thẳng tắp kéo dài hiện lên trên màn hình điện tử, vang lên một tiếng "tít" lạnh lẽo xé lòng, Hạ Vy mới quỵ xuống.Giao điểm giữa sự sống của anh và sứ mệnh của cô đã dừng lại ở giây phút này. Anh đã giữ đúng lời hứa "giữ mình thật sạch" để về bên cô, chỉ có điều, anh về trong sự im lặng vĩnh hằng, để lại một mình cô độc hành với màu áo blouse trắng giờ đây đã mang màu tang tóc.Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh là người đối đầu với hiểm nguy, còn cô là người níu giữ hơi tàn. Cảcuộc đời Trần Gia Bách chỉ trung thành với màu áo cảnh sát, dùng máu và nước mắt để bảo vệ bình yên cho thành phố. Cả thanh xuân của Lê Hạ Vy chỉ dành cho màu áo blouse, dùng đôi bàn tay mảnh khảnh để giành giật con người từ tay tử thần.…
*Tác giả: Ms. North*Văn án: Có bao giờ bạn nghĩ về việc cố nhớ lại những giấc mơ của mình rồi ghi lại những giấc mơ đó. Nhưng rồi bạn lại quên đi mất? Những giấc mơ kinh khủng diễn ra trong đầu bạn, mà khi tỉnh dậy bạn chỉ cảm thấy hoảng loạn, thở gấp vì những hình ảnh ám ảnh đó vẫn còn luẩn quẩn trong đầu bạn? Hay mỉm cười những trải nghiệm về điều ngọt ngào trong giấc mơ vừa nãy. Liệu thật sự có điều gì đó bí ẩn đằng sau mỗi giấc mơ đã diễn ra không? Chắc chắn bạn sẽ đặt câu hỏi giống tôi. Bạn có thắc mắc về giấc mơ của chàng trai nào khác không? Họ mơ gì? Có mơ giống mình không? Giấc mơ của họ giống mình y đúc ư? Vậy. . . bạn có muốn khám phá giấc mơ của tôi, cùng tôi ghi lại những giấc mơ đó với hy vọng viển vông rằng định mệnh giữa hai con người thật sự có mối liên kết bất ngờ. *Tình trạng: Đang ra*Lịch đăng: không cố định, khi nào mình mơ thấy thì mình sẽ viết luôn -------------------------- *Nhân vật chính tuyến: tôi *Nhân vật phụ: tất cả nhân vật phối hợp cùng…
Nữ chính : Từ HiểuNam chính : Dịch Hạo Dương Từ Hiểu : "Tôi đã dùng những năm tháng không có anh ấy bên cạnh để mạnh mẽ hơn"Hạo Dương: " Tôi đã dùng những năm tháng không có cô ấy bên cạnh để... khắc sâu hình bóng cô ấy trong lòng" Một tình cảm sâu đậm, nhưng mỗi người lại mang trong mình một vết thương lòng, những trăn trở riêng. Từ Hiểu là một cái tôi mạnh mẽ và cá tính, Hạo Dương là một bản thể dịu dàng và trầm lặng. Cái kết nào sẽ dành cho họ? Tình yêu và sự chờ đợi liệu có chiến thắng được khó khăn? ( Tôi tin rằng tình yêu luôn là thuốc chữa lành. Không ai có thể sống nếu thiếu tình yêu. Từ Hiểu và Hạo Dương là đại diện cho những con người nhiệt huyết và luôn hết mình theo đuổi ước mơ, lí tưởng sống, họ sinh ra là dành cho nhau. Và mong bạn, người phía bên kia màn hình sẽ theo đuổi được hạnh phúc của mình)Bìa truyện: mình lấy ảnh từ nguồn pinterest : https://www.pinterest.com/Winkeupjh05/ Mình sẽ cố gắng hoàn thành truyện đồng thời cập nhật bìa truyện mới…
"Có chuyện cần mọi người giúp đây, tớ đang thích một bạn nữ trong lớp mình. Bạn ấy cũng xinh với hiền, tớ có nên mượn ngày Cá tỏ tình không? Nghiêm túc nhé xD"- Là "cô ấy" à , đẹp đôi đấy. tỏ tình đi Bí- Cặp đôi này được đấy, anh em ủng hộ couple này đi- Chúng mày không ai được động đến Phương của tao, chỉ QA được động thôi- ... ***"Đã hơn một lần...anh đã yêu em, đi tới đi lui, người đầu tiên nhớ, vẫn là em. Thật sự.....em không biết anh là ai?""Tao cũng hơn tuổi mày, ra trường rồi, mày nên bắt đầu gọi tao là anh đi thôi!" ***Anh vẫn ở đây chờ, vì anh biết có ngày em sẽ ngoảnh đầu lại. Anh vẫn đưa bàn tay về phía em, vì anh tin có ngày em sẽ đưa bàn tay của mình ra để anh nắm lấy. Cuộc đời này sinh ra anh, để dành cho emVì vậy, em đi đừng đâu nữa, em đã đi nhiều rồi. Nếu muốn đi, để anh đưa em đi, để khi em mỏi anh sẽ cõng, em mệt anh sẽ chăm, khi trời mưa anh sẽ che ô cho em đến hết cuộc đời...…
Văn án:An Nguyên thích nghe nhạc indie và chơi đàn An Nguyên thích đọc sách vào những buổi chiều tàAn Nguyên thích sự yên tĩnh, nhưng không thích ở một mìnhAn Nguyên thích ngắm nhìn những chiếc lá rụng vào mùa thuAn Nguyên thích ngồi cạnh cửa sổ, cậu ấy cũng rất yêu động vậtAn Nguyên thích được giao tiếp và mở rộng vòng bạn bè------------------------Đọc truyện biết đâu lại có tình yêu!!!Gọi tôi là Cá…
Tác giả: Thông XanhTình trạng: updatingGiới thiệu truyện:Tôi yêu em đến nay chừng có thểNgọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phaiNhưng không để em bận lòng thêm nữaHay hồn em phải gợn bóng u hoàiTôi yêu em âm thầm không hy vọngLúc rụt rè khi hậm hực lòng ghenTôi yêu em, yêu chân thành đằm thắmCầu em được người tình như tôi đã yêu em.[Puskin]Thế nhưng nếu em tìm thấy tình yêu mới, cuộc đời của tôi phải làm thế nào đây? Cẩm An, Cẩm An...…
Truyện của tác giả Dạ Dao. Các tác phẩm tiêu biểu: Quyến quyến phù sinh, Khi anh mỗi lúc một xa,...Thể loại: Hiện đại, HENgười dịch: Việt HảiNguồn: Nhà xuất bản tổng hợp- Thành phố Hồ Chí MinhReup: Phạm Diệu Linh******** Nội dung tản mạn :********* Luôn luôn khi mất đi rồi ta mới nhận ra điều đã đánh mất ấy. Sự thức tỉnh muộn màng ấy liệu bạn có cam tâm tình nguyện hay không? Luôn luôn khi những sao nhãng hay bỏ qua rồi, ta mới phát hiện ra những điều sao nhãng hay qua ấy nhiều biết nhường nào. Sự hối hận muộn màng ấy liệu bạn có cam tâm tình nguyện không? Cuộc đời mỗi con người là một chặng đường dài mà hoang vu, mải miết đến vô tận. Trong hành trình sống ấy, khóc và cười, yêu và hận đều không thể tiên đoán hết được. Biết bao nhiêu lữ khách độc hành đều đang mải mê đi tìm hạnh phúc, thế nhưng số người hạnh phúc thực sự trên cõi đời này thì lại chẳng có đến bao nhiêu. Trong cõi sinh mệnh đầy biến cố trắc trở, cơ hội để tìm thấy một người dựa dẫm được, che chở được cho mình có thể chỉ đến một lần duy nhất mà thôi. Hướng về phía tương lai mịt mùng xa xôi ấy chẳng bằng quay đầu lại nhìn những điều đã đi qua. Có phải nơi ấy vẫn luôn có một cánh tay dang rộng đợi chờ bạn, vẫn luôn có một lồng ngực để bạn dựa dẫm, nương tựa...…
Từ sau khi bệnh viện mời Kỳ Hạ Cảnh về làm hướng dẫn viên chuyên môn, rất nhiều người sau đó đã đến tận khoa hỏi về tình trạng hôn nhân của anh.Phó giáo sư trẻ tuổi tài năng này luôn tỏ ra bộ dáng lười biếng, lại cố ý hết lần này đến lần khác trêu chọc Lê Đông, người ở cùng khoa. Chỉ cần hai người bọn họ ở cùng một chỗ, nhiệt độ xung quanh sẽ lập tức giảm 10°C.Không ai biết vì sao!Cho đến một ngày, cả khoa tụ tập ăn tối.Kỳ Hạ Cảnh lười biếng dựa vào sô pha, ngũ quan ẩn hiện dưới ánh đèn chớp nháy, lười biếng, kiêu ngạo, cả người tản ra khí lạnh, "muốn sống chớ đụng vào."Có người đề nghị chơi trò nói thật, Lê Đông không may bị chọn trúng.Trong khi mọi người vắt óc suy nghĩ vấn đề hỏi, Kỳ Hạ Cảnh bỗng nhiên mở miệng: "Mối tình đầu là ai?"Giữa tiếng xì xào, Lê Đông bình thản đáp: "Không nhớ nữa."Sau bữa tiệc tối, trong một góc.Có người thấy Kỳ Hạ Cảnh ép Lý Đông vào tường, khoá chặt cổ tay cô, nhếch môi cười: "Không nhớ sao?""Có muốn tôi làm em nhớ lại lần nữa không?" ...Không ai biết, Lê Đông thích Kỳ Hạ Cảnh suốt ba năm cao trung.Yêu thầm giống như một vở kịch câm, Lê Đông một mình diễn xuất, khắc họa trong cuốn album miêu tả một thiếu niên bị vây quanh trong đám người, chỉ vĩnh viễn là một bóng lưng.Đêm biết Kỳ Hạ Cảnh xuất ngoại, cô viết ở cuối cuốn album: "Tựa như mùa Hạ và mùa Đông, một số người đã định sẵn sẽ không có điểm giao nhau."Khi đó cô không ngờ rằng 10 năm sau vẫn có người coi cuốn album ấy như trân bảo…
"Một năm học. Một lớp học. Một khoảng cách tưởng như nhỏ xíu... lại khiến tim ai đó rung lên."Ngọc Minh chưa từng nghĩ rằng năm lớp 11 sẽ có gì đặc biệt. Vẫn là những ngày học bài đến khuya, những buổi kiểm tra bất chợt, những lần dở khóc dở cười vì điểm số và áp lực thi cử. Nhưng rồi một vài thứ bắt đầu xáo trộn - một ánh mắt lướt qua nơi bàn cuối, một tin nhắn gửi nhầm, một lần vô tình chạm vai giữa hành lang chật hẹp.Gia Bảo không thích những thứ phức tạp, nhất là khi nó bắt đầu từ một người cứ mãi lặng lẽ như Ngọc Minh. Nhưng giữa vô vàn những tiếng cười, tranh cãi, trách móc và lặng thinh... cậu bắt đầu hiểu rằng có những điều không cần nói ra thành lời - vẫn đủ để khiến một ngày trở nên khác biệt.Câu chuyện không phải là một bản tình ca lãng mạn, cũng không phải là một cuốn nhật ký ướt át. Mà là về một tuổi trẻ ngốc nghếch, vụng về nhưng không kém phần rực rỡ. Và biết đâu, bạn sẽ tìm thấy một phần của chính mình giữa những dòng chữ này.…
Nếu để mà nói khoảng thời gian tôi phải chuyển từ thành phố về quê học còn thú vị hơn cả quá trình "cấy tạo và nghiên cứu tiến độ của mầm xanh công nghệ mới" của nội. Không những thế, "Hà Bá" Tùng tôi đây còn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình phải e ấp ngại ngùng nắm tay con nhỏ lớp trưởng "bà chằn" thứ dữ mà né tránh ánh mắt hừng hực khói lửa của đám loi choi kia.-o0o-Tàn nắng ướp mật vàng óng bao phủ cả tán cây lộc vừng, chiếu rọi từng chiếc lá màu xanh biếc mát mắt, kể cả gió cũng đung đưa những nhánh hoa sắc đỏ rực rủ xuống như đang nghỉ ngơi giữa ban trưa.Nắng hôm nay gắt hơn mọi khi, cảm giác như từng tấc da tấc thịt đang được nung chảy dưới nóng hầm hậm dưới sân trường tràn ngập tiếng ve râm ran."Tùng, Tùng, Tùng! Coi tui nè!""Tao đang bận ngủ trưa, bạn lớp trưởng bay đi chỗ khác đi ạ!"Nhỏ Tâm lay người tôi dậy, mãi sau mí mắt tôi mới chịu mở ra thì lại nghe nhỏ hào hứng khoe hành trình tìm được mấy chậu hoa mười giờ mới nở sau sân trường. Nhỏ ríu rít nói liên hồi, lâu lâu lại lấy cuốn sổ cô nhờ nó mang giúp mà đem ra quạt cho tôi cho đỡ nóng.Hóa ra, từ lúc nhỏ Tâm đến cạnh bên, ngày hạ chí cũng không gắt gao đến mức khủng khiếp như tôi nghĩ.…
Câu chuyện kể về Uyển Vy - một nữ bác sĩ trẻ tuổi. Bằng thực lực của mình, cô được tuyển vào khoa chẩn đoán - một phòng khoa chuyên trị những căn bệnh hiếm gặp. Trớ trêu thay, vị trưởng khoa lại chính là người yêu cũ của cô, người mà cô đã chạy trốn gần mười năm trời. Họ phải đối mặt với những bài toán y khoa hóc búa và qua đó chữa lành vết thương lòng cho nhauĐược kể song song là câu chuyện của Gia Thịnh - chàng trợ giảng trường y đầy kiêu ngạo. Sau lần chạm mặt với cô sinh viên bé nhỏ, anh đã phải lòng cô. Cả hai cùng nhau trải qua những chông gai thử thách của tình yêu đích thực. Để rồi họ mới biết được, mình chẳng thể quên được đối phương2 mạch truyện được kể song song, lồng ghép đan xen nhau như một tấm gương phản chiếu. Chúng sẽ tạo ra một cuộc hành trình yêu thương, mất mát và chữa lành.Liệu những người yêu nhau có thật sự về được với nhau ? .......…
Trúc và Vũ gặp được nhau trong một nhóm chat online trên facebook trong khi đang tìm kiếm tài liệu để luyện thi vào chuyên, hai bạn cứ nghĩ rằng duyên phận của mình sẽ chỉ vỏn vẹn trong vài dòng tin nhắn xin tài liệu và cảm ơn. Nhưng nào ngờ rằng, chính những dòng tin nhắn ấy đã đưa hai bạn đi rất xa, đến mức mà sau này khi nhìn lại cả hai còn phải trầm trồ. Hãy cùng nhìn lại chặng đường quá khứ của hai bạn nhỏ nhé !…
Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…
🪷 Tên truyện: Bác Sĩ, Lòng Dạ Đen Tối🪷 Thể loại: Ngôn tình, ngọt sủng, nữa thanh xuân nữa đô thị,...🪷 Lưu ý: Truyện sẽ không có quá nhiều cảnh H+ mạnh bạo hay lạm dụng, phù hợp với các tình yêu thích nhẹ nhàng và nhẹ nhàng thôi![Giới thiệu sơ nét về bối cảnh]🪷 Đầu tiên, chính là nhà họ Trần giàu có chuyên sản xuất đá quý thuộc tập đoàn Hưng Thịnh tại thành phố Hồ Chí Minh, cũng nằm trong hàng top danh giá có tiếng nhất nhì trong nước.🪷 Thứ hai, bệnh viện Quốc tế An Nam (tư thục)🪷 Sau khi ông chủ tịch Trần tái hôn sau 16 năm gà trống nuôi con đã khiến con gái độc nhất của ông ta khó mà chấp nhận. Sau này ông lại còn mang thêm đứa con riêng của bà vợ kế về ở cùng nhà, cậu ta giỏi giang, còn là bác sĩ, xuất thân bằng thạc sĩ tại đại học Harvard.[Giới thiệu nhân vật chính]🪷 Nữ chính Trần Nhã Quân, ái nữ "gậm thìa vàng ra đời" duy nhất cũng là người thừa kế khối gia sản của nhà ông chủ tịch Trần ông chủ tập đoàn đá quý Hưng Thịnh, bên cạnh lại có cậu ruột là nhà thiết kế tầm cỡ Quốc tế. Chỉ là tính tình có đôi chút hung tàn, ngang ngược sau vụ tai nạn giao thông đã cướp đi người anh trai duy nhất của cô ấy.🪷 Nam chính Huỳnh Triệu Thiên, con riêng của người vợ kế thứ 2 nhà ông chủ tịch Hưng Thịnh. Anh ta chính là bác sĩ được đích thân chủ tịch bệnh viện Quốc tế An Nam đích thân mời về làm việc. Xuất thân bằng thạc sĩ loại giỏi tại trường đại học Harvard. Nhưng nhìn chung tính cách của anh ấy lại rất điềm tĩnh, dịu dàng.…
Câu chuyện kể về sự trở lại của một bác sĩ nơi thị trấn nhỏ và triết lý sống của anh, được xây dựng trên hơn 15 ca bệnh có thật. Tác phẩm giúp độc giả phổ thông hiểu thêm về kiến thức y khoa, đồng thời mang đến cho giới chuyên môn những góc nhìn mới. Đây là lời tri ân dành cho những bộ phim như The Good Doctor và Grey's Anatomy: một câu chuyện bác sĩ khác biệt, nhưng vẫn mang trong mình tấm lòng "y giả nhân tâm".Lưu Tranh Lượng, một bác sĩ trẻ từng làm việc ở Bắc Kinh, bị buộc thôi việc sau một ca "bay dao" thất bại. Không còn lựa chọn nào khác, anh quay về quê nhà, một thị trấn nhỏ ở Đông Bắc. Dù từng phạm sai lầm, anh được viện trưởng của Bệnh viện số Bảy cưu mang, sắp xếp làm việc tại khoa Cấp cứu.Ở nơi có nhịp sống chậm rãi, con người vừa nương tựa vừa ẩn chứa nhiều toan tính ấy, mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện ít ai biết đến. Họ từng chứng kiến thời hoàng kim của thành phố này, cũng nếm trải nỗi chua xót của sự lụi tàn, nhưng không ai chịu đứng yên. Chính sự kiên cường đó khiến Lưu Tranh Lượng, vốn lạc lõng và xa cách ban đầu, dần hòa nhập.Đây không chỉ là hành trình "phục sinh" của một bác sĩ từng phạm lỗi, mà còn là bức tranh bi hài về đời sống của người dân Đông Bắc. Qua từng ca chẩn đoán chan chứa niềm vui nỗi buồn, nhân vật chính dần thực hiện lý tưởng ban đầu, chữa bệnh tốt với chi phí ít nhất, đồng thời truyền tải triết lý rằng trong cuộc sống, đôi khi lựa chọn "giải pháp thứ hai tốt nhất" mới là con đường khôn ngoan nhất.…
_NM: Đọc tên truyện đừng hiểu nhầm đấy nhé! Nó không có ý nghĩa tầm bậy đâu!_Tên khác: Hành trình phiêu lưu của Liễu Ánh!_Tác giả: YangYuMei._Thể loại: Tận thế, phiêu lưu, hành động, hài hước, nữ cường, không dị năng..._VĂN ÁN:Tháng 3 năm 3021:Đột nhiên có một thiên thạch từ ngoài vũ trụ đâm thẳng xuống bề mặt Trái Đất nơi con ngươi đang sinh sống khiến cho thế giới bị thiệt mạng không ít người...Từ đó, các vụ động đất, núi lửa phun trào, dich bệnh hoành hành thường xuyên xảy ra làm cho cuộc sống nhân loại ngày một khó khăn hơn...Sự việc đó cứ thế kéo dài khoảng 20 năm liền dừng lại và biến mất hoàn toàn như nó chưa từng xuất hiện...Các nhà khoa học đã cố gắng nghiên cứu ra hiện tượng kì lạ này nhưng đến nay vẫn chưa có lời giải đáp hợp lí...Nhưng...Họ đã không biết rằng...Vào đúng tháng 3 năm 3041, tức 20 năm sau, nó đã quay trở lại...Và mang theo đó là cái giá đắt mà con người sẽ phải trả...****** ****** ****** ****** ****** ******NM: Tôi đã viết nhiều truyện mạt thế, dị năng rồi nên lần này tôi sẽ không viết dị năng nữa mà sẽ là hành trình phiêu lưu của Liễu Ánh (Nữ chính) trong tận thế đầy rẫy sự nguy hiểm đang rình rập ở khắp mọi nơi này!*Cấm sao chép dưới mọi hình thức!…
Có phải các bác nghĩ là trường học chỉ là nơi để học và học không ?:')Các bác nghĩ thế là thiếu rồi đấy ạ ^___^Trường học không những là nơi để học mà còn có những trò quậy phá của học sinh xDKhông những thế nó còn là nơi để phát sinh những tình cảm đặt biệt :'>VÌ ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU MINZ VIẾT TRUYỆN NÊN MẤY BÁC ĐỌC ỦNG HỘ VÀ GHI NHẬN XÉT MINZ NHA ^__^TÊN TRUYỆN MINZ ĐẶT CŨNG Ẹ NỮA MONG MẤY BÁC THÔNG CẢM NHA :D…
Có những người chỉ xuất hiện như một chấm nhỏ thoáng qua trong thanh xuân nhưng lại vô tình trở thành vết mực lan dài trong ký ức. Vào năm 15 tuổi, Trần Hà Yến vô tình gặp được Nguyễn Nhật Minh vào một chiều mưa rào cuối hạ. Họ cùng nhau đi qua những chiều tan trường, từng ngồi cùng nhau trong phòng tự học vì một bài toán hay một đề anh, từng ở cạnh nhau lâu đến mức ngỡ rằng sau này cũng sẽ mãi như vậy. Chỉ tiếc là trong những năm tháng ấy, không ai đủ dũng cảm nói ra một lời thích.Rồi Hà Yến rời đi.Từ đó về sau, họ chưa từng liên lạc lại với nhau thêm lần nào nữa.Câu chuyện của tuổi trẻ năm ấy cứ thế bị cơn mưa cuối hạ cuốn đi, lặng lẽ đến mức tưởng như đã không còn để lại dấu vết gì.Cho đến mười năm sau.Hà Yến khi ấy đã trở thành MC song ngữ nổi tiếng, còn Nhật Minh là bác sĩ điều trị chính của cô trong một lần cô nhập viện vì làm việc quá sức.Anh mặc blouse trắng, đứng dưới ánh đèn lạnh của phòng khám, cúi đầu xem bệnh án rồi bình thản gọi tên cô như gọi một người xa lạ.Chỉ có Hà Yến biết rằng, vào khoảnh khắc ấy, những cơn mưa của mùa hè năm mười bảy tuổi dường như lại âm thầm rơi xuống trong lòng mình.Có những tình cảm cứ ngỡ đã ngủ yên theo năm tháng.Nhưng chỉ cần gặp lại đúng người,mọi rung động cũ đều sẽ sống dậy như chưa từng rời xa.…
Tóm tắt nội dung:Lê Uyển Dao - nữ sinh lớp 11 nổi tiếng toàn trường vì thành tích học tập xuất sắc, gương mặt xinh đẹp nhưng luôn giữ thái độ lạnh lùng, xa cách. Cô không chơi thân với ai, luôn một mình đi học, một mình về. Đối với Uyển Dao, trường học chỉ là nơi để đạt mục tiêu - không cảm xúc, không quan hệ xã giao.Nguyễn Minh Hạo - nam sinh vừa chuyển về từ thành phố lớn. Con trai của một giảng viên đại học, Minh Hạo mang trong mình dáng vẻ tự tin thái quá, ngạo nghễ như "thế giới này không ai giỏi hơn tôi". Từ học lực đến ngoại hình, Minh Hạo nhanh chóng trở thành tâm điểm mới... và cũng là cái gai trong mắt Uyển Dao.Lần đầu gặp mặt là trong một cuộc tranh luận nảy lửa trong lớp học chuyên Toán. Từ đó, cả hai bắt đầu một chuỗi "không đội trời chung": ganh đua điểm số, đấu khẩu, cả những tình huống éo le do giáo viên "ép cặp" học nhóm với nhau.Nhưng càng va chạm, Minh Hạo càng nhận ra sự lạnh lùng của Uyển Dao không phải vì kiêu ngạo mà vì cô đang xây một bức tường bảo vệ mình khỏi tổn thương. Còn Uyển Dao, dần dần, cũng không thể không rung động trước một người luôn đối đầu với cô bằng tất cả sự kiêu hãnh... nhưng cũng là người đầu tiên nhìn thấy nỗi cô đơn trong mắt cô.…