• Tác giả: xiaotang_• Người dịch: xiaoyu212• Thanh niên trí thức Na & Hồ ly Tuấn, bối cảnh Đông Bắc Trung Quốc những năm 70~80, có ngọt có ngược, có một chút xíu Mark & Dongsook, 25 chương ~102k chữ• Truyện được dịch và chia sẻ với mục đích phi lợi nhuận, đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không chuyển ver, không reup!…
"Sau khi mọi lời nói dối đều phơi bày, thứ còn lại chỉ là tình yêu chân thành của chúng ta."- Tác giả: yxxyuyu- Nhân vật: Tổng giám đốc Tập đoàn họ Vương × Cảnh sát ngầm Tiểu Sa- Cốt truyện kinh điển: Cảnh sát nằm vùng yêu mục tiêu. Kinh điển là thật, tình yêu cũng là thật.- Số chương - rating: 13 (hoàn thành) - MĐọc gần cả chục bộ mới lọc được 1 bộ =((((. Bộ này mình cũng ko gọi là quá hài lòng đâu nhưng thật sự là nó đã đỡ hơn rất nhiều bộ khác rồi. Có những bộ ý tưởng hay nhưng tác giả viết như hạch dzị á. Chán đời…
Thời gian trôi qua như cơn mưa rào giữa hạ, thoáng đến thoáng qua. Chỉ vừa mới đây đang thấy mưa con đang rơi, chợp mắt một cái đã tạnh mưa, mới vừa đây thôi còn là những cậu nhóc cấp ba nghịch ngợm chớp mặt một cái đã trưởng thành, trở thành những bố của các con.- Công nhận thời gian trôi qua mà chiều cao thằng Nam nó không đổi he- Ê Ngoại truyện (or pặc two) của Trà Xuân, Hoa Hạ, Áo Mùa Đông🥇Top 1 #atvncg 25/07/2025…
Thuở ban đầu, khi họ gặp nhau còn là những thiếu niên. Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa, một người mang sự nhiệt thành của tuổi trẻ, một người sở hữu sự kiên cường của thiếu nữ.Khuôn mặt non nớt ẩn chứa ánh sáng rực rỡ của một tương lai vô cùng xán lạn, tựa như những vì sao trên bầu trời đêm.Cho đến khi hình bóng và ước mơ hòa vào nhau, sự đồng hành này dần trở nên rõ ràng.Thời gian trôi đi, năm tháng trao tặng. Không chỉ là vinh quang, mà còn là vô số khoảnh khắc cùng nhau nâng đỡ, là tình tri kỷ theo đúng nghĩa.Tâm tư tuổi trẻ, cuối cùng cũng trở thành một khung cảnh rực rỡ, tráng lệ.Mô tả:Thích viết về những câu chuyện vụn vặt, day dứt của tuổi trẻ. Cố gắng bám sát dòng thời gian, cố gắng giảm thiểu OOC (lệch tính cách nhân vật)...Tác giả: dianmo1108…
Chỉ một ý niệm thoáng qua, cũng khắc sâu thành nỗi nhớ suốt một đời.Chỉ một ý niệm trong lòng, người có tình ắt sẽ trở về bên nhau.Nhất niệm tương hồi - một lòng không đổi, vạn dặm cũng về.Ngày bắt đầu: 31/03/2025Ngày kết thúc: 25/05/2025…
Tình yêu của Shatou như cơn gió, đôi khi đến muộn màng, nhưng khi nó đến, mọi thứ đều trở nên thật sự ý nghĩa. Dù khoảng cách và thời gian có làm cho trái tim họ mệt mỏi, nhưng cuối cùng, tình yêu vẫn sẽ tìm thấy đường về. Gió dù có muộn, cũng sẽ đến, như tình yêu, dù trễ nải nhưng khi chạm đến, tất cả sẽ trở nên hoàn hảo.…
Bỗng nhiên, cả hai cùng nhìn nhau cười.Hai bàn tay nắm chặt trong bóng tối ánh sáng lấp lánh trở nên vô cùng chân thật và sâu sắc.Vương Sở Khâm đã đợi được rồi, Tôn Dĩnh Sa đã đặt cược đúng.Hồng Kông sẽ không có tuyết, nhưng Đức thì có ánh nắng ấm áp.Điều không thay đổi là chúng ta. Duyên phận đã đâm rễ và nở hoa, đó chính là chúng ta.…
Bà Tôn nhìn cô thật lâu, như thể muốn đọc thấu từng góc khuất trong tâm hồn con gái mình. Ánh mắt bà dao động, giữa đau đớn và một tia hy vọng mong manh. Ngón tay bà siết chặt lấy mép khăn, như thể chỉ cần con gái gật đầu, bà sẽ ngay lập tức nắm lấy sợi dây cứu rỗi ấy."Nếu... nếu thằng bé cũng yêu con thì sao?" Giọng bà run rẩy, gần như cầu xin.Lần này, Tôn Dĩnh Sa không thể kiềm chế nữa.Cô bật cười.Một tràng cười bật ra khỏi cổ họng khô khốc, vỡ vụn như thủy tinh nát dưới chân. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, nó biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô đưa tay lên che mắt, nhưng chẳng thể ngăn được dòng nước mắt trào ra, nóng hổi, đau đến tận tâm can."Nếu anh ấy yêu con..."Giọng cô nhẹ bẫng, mong manh như sương khói.Tôn Dĩnh Sa thả tay xuống, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Lồng ngực cô phập phồng, hơi thở gấp gáp như một con chim nhỏ bị mắc kẹt, vùng vẫy giữa lưỡi dao sắc bén của thực tại."Con đã không bệnh nặng đến thế này."*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Phó Lâm Viễn luôn bảo vệ cấp dưới của mình, đặc biệt là thư ký.Mà cô chính là người thư ký đó.Làm việc bên anh, cô hiểu rõ rằng anh từng có rất nhiều người phụ nữ thoáng qua, nhưng sẽ không cưới ai trong số họ, ngoại trừ một người phụ nữ đã rời đi ra nước ngoài năm năm trước.Cô không ngờ rằng mối quan hệ công việc giữa sếp và thư ký lại có ngày xảy ra chuyện ngoài ý muốn, giữa họ hình thành một mối tình "như thật như giả," vừa mơ hồ, vừa chồng chéo cảm xúc.Không lâu sau...Người phụ nữ đó trở về nước. Cô, sau khi đã trải nghiệm đủ cuộc sống nơi thành phố, liền nói với anh: "Tôi sẽ đi, về quê kết hôn.""Anh hãy cưới vợ, sinh con đi."Anh cầm bút, lạnh nhạt ký vào đơn từ chức của cô.Tình cảm của người trưởng thành, đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc thoáng qua là đủ để biến thành yêu, có lúc lại vượt qua cả núi cả sông.Cô và anh, là khoảng cách giữa núi và sông, mãi mãi không thể gần lại.…
Cách yêu của Vương Sở Khâm thật ra rất khác với cách yêu của Tôn Dĩnh Sa. Sở Khâm ấy mà, khi hắn muốn được ăn cùng Dĩnh Sa, hắn sẽ nấu thật nhiều thật nhiều vô, sau đó liền cứng họng mà nói "Hôm nay anh nấu bị nhiều quá, em phải ăn giúp anh thì khi xuống địa ngục mới không bị phạt" Trái lại, Tôn Dĩnh Sa thì khác. Cô biết mình đáng yêu, lại càng rõ hơn việc đối phương luôn chiều chuộng cô vô điều kiện, cũng vì thế cho nên mỗi lần muốn cùng anh ăn, cô sẽ làm nũng mà đòi anh mua đồ ăn cho. Tất nhiên, dù không ai nói, nhưng toàn bộ đồ ăn được đặt về đều không có hải sản "Anh ơi, chúng mình ăn cùng nhau nhé? Em muốn được ăn cùng anh" Vương Sở Khâm có chết cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình, mà Tôn Dĩnh Sa thì lại là kiểu người có gì nói đó. Vậy câu nói "Anh thích em", liệu hắn có đủ dũng cảm để nói, hay lại một lần nữa giấu nhẹm đi những cảm xúc rung động đầy mãnh liệt của một người con trai?*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
"Anh hôn em đi." Trong khoảng không gian nhỏ bé do Vương Sở Khâm bao bọc, Tôn Dĩnh Sa ngước lên. Khoảnh khắc đó, dường như toàn bộ những bông tuyết của thế giới đều ùa về phía cô. Cô khẽ nhắm mắt, nhón chân, đặt môi mình lên môi anh.Làn môi lạnh giá, cảm giác mềm mại, tim đập hỗn loạn, hơi thở dồn dập. Cô hơi nghiêng về phía sau để lấy chút không khí. Nhưng ngay lập tức, đôi môi anh lại áp tới, cuốn cô vào một nụ hôn càng mãnh liệt hơn.…