Tiêu Sắt × Lôi Vô Kiệt Tiêu Sùng × Vô Song(Nhân vật không giống 100% tính cách)Thể loại: cổ trang, ngọt, sủng, sinh tử văn, HE*Cảnh báo: Không xé cp, không thích đừng xem, không reup.Một kết cục khác, Vĩnh An Vương không rời Thiên Khải mà cùng Lôi Vô Kiệt ở lại giúp đỡ Sùng Hà Hoàng đế, từ việc triều chính đến việc truy thê.…
Sun Yingsha không tin vào tình yêu sét đánh. Với cô, mọi thứ đều phải rõ ràng, từng bước, từng nhịp như một trận bóng bàn hoàn hảo. Còn Wang Chuqin lại mang trong mình sự chủ động thầm lặng.…
⋆𐙚₊˚⊹♡"Em học được cách yêu thương từ anh, học được cách tha thứ từ anh, và học được cách trở thành một người tốt hơn nhờ có anh."_____________________________lời nhắn nhủ của mình: mình có skip hơi nhanh nên xin bạn đừng ngạc nhiên đó là thói quen của mình hoặc đơn giản là mình bí, mình viết vì họ nên có gì hãy nhẹ nhàng với mình. Xin cảm ơn vì bạn đã đọc fic của mình⋆𐙚₊˚⊹♡…
Tựa phụ: Một ngày nọ, định mệnh bước qua cánh cửa nhà tôiTên gốc: 回到最爱的那天 (Hồi đáo tối ái đích na thiên)Tác giả: tcsdllCouple phụ: Dụ Văn Ba x Sử Sâm MinhSummary:Gặp gỡ Lâm Vĩ Tường là câu chuyện vừa đẹp đẽ vừa kỳ lạ.Một ngày nọ, Lưu Thanh Tùng tan tầm về đến nhà, phát hiện có một con chó hình người máu chảy đầm đìa nằm trước cửa, miệng thì thào gọi tên anh:- Lưu Thanh Tùng... %#[^(&*((# Tôi về rồi ((*%^%$*"@$^Giây phút ấy, tiếng chuông của chiếc đồng hồ số mệnh bắt đầu điểm.Từ đó trở đi, phiền toái theo anh bước vào cửa nhà.Người dịch không giỏi tiếng Trung nên chỉ có thể đảm bảo 60 - 70% độ chính xác của bản dịch, tuy nhiên sẽ cố gắng hết sức để giữ đúng và đủ nội dung truyện.Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang sang trang khác hoặc chuyển ver dưới bất kỳ hình thức nào.…
"Gíp lẹ lên để tôi còn về xem thời sự""Mình bằng tuổi, bằng tuổi, đừng gọi anh""Em bé ơi, cảm ơn em bé nha"..."Ôi trời ơi, sao mà cái thói quen gì mà nó già dữ dậy""Ủa vậy hả quên, xin lỗi Sơn Ca nha""Dạ~"19/10/2025…
LỜI GIỚI THIỆU CỦA TÁC GIẢ - laurelBarry时空交错 - THỜI KHÔNG ĐAN XEN Xuyên qua những dòng thời gian song song,Vương Sở Khâm - Tôn Dĩnh Sa mãi mãi là những người đồng đội và bạn bè tốt nhất.Liệu có khả năng nào, chúng ta thực sự chưa từng ở bên nhau,Thế nhưng khi rong ruổi qua các vũ trụ song song, mới phát hiện ra -Chúng ta đã yêu nhau tự bao giờ ở những không gian khác nhau.Thời gian: Sau lễ bế mạc Thế vận hội Paris.Đây chỉ là một ý tưởng nhỏ, vừa dài vừa ngắn, vừa kỳ lạ vừa rực rỡ - viết bao lâu, thế nào, tất cả đều tùy thuộc vào tâm trạng và cảm xúc~Mọi người có thể cùng chờ đón nhé~- Tình trạng: On-Going - Thể loại: Non - AU, OOC.- Rating: M- Tổng số chap hiện tại: 43 chương. - Lời người dịch: Tôi dịch vì tôi thấy truyện hay. Nhân vật trong truyện chỉ là nhân vật trong truyện, vui lòng không liên tưởng ra bên ngoài. Không chịu trách nhiệm cho suy nghĩ của bạn khi đọc truyện. Tôi chỉ có thể nói là đây là một câu truyện đáng đọc, tôi thấy nó hay nên muốn chia sẻ tới mọi người thôi, một câu chuyện hay, có chiều sâu, tác giả đã dành công sức nhiều thì cũng đáng được biết đến đúng không? Đọc vui nhé.…
Nàng được hắn nhặt được đem về. Hắn dạy nàng võ công, biến nàng thành một nữ nhi tinh thông võ nghệ. Sau khi lên ngôi, hắn phong nàng làm hoàng hậu nhưng nàng vẫn không có được tình yêu của hắnRồi hắn yêu, một cô nương khác. Bỏ mặc, đối xử tàn nhẫn với nàng....Văn án: "Hoàng hậu, hoàng thượng nói nếu người không chịu về sẽ cho quân đến xâm lược nước người" "...""Hoàng Thượng, hoàng hậu nói ngài cứ đem quân xâm lược, hoàng hậu sẽ tự mình xuất quân"Tác giả: Diepsongsong…
"Tôi là mợ cả, còn cô - chỉ đi vào bằng cửa sau."Ngày đó, cậu cả Huỳnh Sơn cưới Anh Khoa về làm mợ cả không phải vì cha mẹ sắp đặt, mà vì yêu.Mợ cả đẹp như tranh, dịu dàng như gió xuân, từng là niềm kiêu hãnh của cả phủ họ Nguyễn. Nhưng tình yêu nếu không giữ, thì hoa cũng phai, gấm cũng tàn.Một lần bị phản bội, Khoa chọn rút lui, không ồn ào - mà để lại lời cảnh cáo khiến cả nhà phủ không ai dám ngẩng mặt.Đến khi cậu cả nhận ra... thì người đã không còn là "mợ cả" nữa. Chỉ còn là Khoa - người cậu phải học cách yêu lại, bằng tất cả sự nhẫn nại và chân thành.…
"Cậu ơi... mùa cưới tới nữa rồi, cậu có chịu cưới em chưa?"Là câu hỏi khờ mà em Khoa lặp đi lặp lại suốt tuổi thanh xuân - không phải để ép cưới, mà để giữ lấy một tình thương chẳng dám nói bằng tên.Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng giả vờ, lớn dần bằng quan tâm âm thầm, và kết thúc bằng một tình yêu thật - đơn sơ, nhưng bền bỉ như nhịp sống làng quê.cre id : Tui 🥰…