Tiểu Sa câu cá - hm,,, (gạch đi)... Tiểu Sa câu trai, ai tình nguyện thì tự mắc câuKẻ săn mồi thượng hạng, thường xuất hiện dưới vỏ bọc của con mồi.Tác giả: lameier - affSố chương: 8 chương - đã hoàn - đã dịch xong. Tác phẩm đầu tay của tác giả này, đọc thấy cũng dễ thương nên dịch thôi. Chap cuối là H nh tác giả viết cũng hay, có phong cách riêng của mình.…
Giữa muôn vàn ánh nhìn, họ tìm thấy nhau trong khoảnh khắc không ai để ý tới.Vương Sở Khâm x Tôn Dĩnh Sa, OOC (Người mẫu x Chuyên gia tạo mẫu tóc), ngọt sủng.…
"Tôn Dĩnh Sa, rõ ràng em là mặt trời nhỏ, tại sao đôi mắt luôn ngấn lệ vì cậu ta?""Bởi vì anh ấy không hiểu ạ"Cô yêu hắn, nhưng cô chưa từng một lần nói ra.Cô yêu hắn, nhưng cô luôn giữ nó trong lòng như một bí mật.Cô yêu hắn, nhưng cô thà chọn câm lặng, còn hơn là phải thốt lên những lời khiến mình trở nên thảm hại.*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Tên gốc: 微不足道的我和你Tác giả: yezi_hazeNguồn: asianfanficsMô tảAUNhà tạo mẫu hàng đầu X Chủ quán cà phêDanh tính bí mật: ? X ?Bối cảnh: Chế độ quân chủ hiện đạiHai con người bình thường đến lạ lùng, gặp nhau trong một ngày bình thường đến lạ lùng, viết nên một câu chuyện phi thường, mở ra một khởi đầu phi thường mới.*Bản dịch không chuẩn, dùng để lưu trữ*…
Những màn đối đáp đáng yêu pha chút ghen tuông trước khi đi ngủ của Đầu To "Đại Vương Dấm Chua" và Xiaodoubao lém lỉnh, người luôn thích trêu chọc "Cún Ye Ye" của mình…
Tình yêu giữa Tôn Dĩnh Sa và Vương Sở Khâm như một tách trà ấm, mang đến cảm giác an yên và gần gũi. Nó không vội vã, mà là sự đồng hành thầm lặng, nâng đỡ nhau trong những lúc khó khăn. Như trà ấm trong mùa đông, tình yêu ấy sưởi ấm trái tim, giúp họ vượt qua thử thách và làm mọi lo toan nhẹ nhàng hơn. Chính trong những khoảnh khắc giản dị bên nhau, họ nhận ra rằng tình yêu là sức mạnh giúp họ kiên cường và vững bước về phía trước.…
Cách yêu của Vương Sở Khâm thật ra rất khác với cách yêu của Tôn Dĩnh Sa. Sở Khâm ấy mà, khi hắn muốn được ăn cùng Dĩnh Sa, hắn sẽ nấu thật nhiều thật nhiều vô, sau đó liền cứng họng mà nói "Hôm nay anh nấu bị nhiều quá, em phải ăn giúp anh thì khi xuống địa ngục mới không bị phạt" Trái lại, Tôn Dĩnh Sa thì khác. Cô biết mình đáng yêu, lại càng rõ hơn việc đối phương luôn chiều chuộng cô vô điều kiện, cũng vì thế cho nên mỗi lần muốn cùng anh ăn, cô sẽ làm nũng mà đòi anh mua đồ ăn cho. Tất nhiên, dù không ai nói, nhưng toàn bộ đồ ăn được đặt về đều không có hải sản "Anh ơi, chúng mình ăn cùng nhau nhé? Em muốn được ăn cùng anh" Vương Sở Khâm có chết cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình, mà Tôn Dĩnh Sa thì lại là kiểu người có gì nói đó. Vậy câu nói "Anh thích em", liệu hắn có đủ dũng cảm để nói, hay lại một lần nữa giấu nhẹm đi những cảm xúc rung động đầy mãnh liệt của một người con trai?*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…