Kiêu hãnh và Định kiến (Jane Austen)
Cuốn tiểu thuyết lãng mạn bất hủ của nền văn học Anh.…
Cuốn tiểu thuyết lãng mạn bất hủ của nền văn học Anh.…
"Gatsby đã tin vào đốm sáng xanh ấy, vào cái tương lai mê đắm đến cực điểm đang rời xa trước mắt chúng ta năm này qua năm khác. Ừ thì nó đã tuột khỏi tay chúng ta, nhưng có làm sao đâu - ngày mai chúng ta sẽ lại chạy nhanh hơn, vươn tay ra xa hơn..."Là bức chân dung của "Thời đại Jazz" (Jazz Age, cái tên do chính Fitzgerald đặt cho thời kỳ 1918 - 1929), đại gia Gatsby nắm bắt vô cùng sâu sắc tinh thần của thế hệ cùng thời ông: những ám ảnh thường trực về thành đạt, tiền bạc, sang trọng, dư dật, hào nhoáng; song đồng thời là nỗi âu lo trước thói sùng bái vật chất vô độ và sự thiếu vắng đạo đức đang ngày một lên ngôi. Phất lên nhanh chóng từ chỗ "hàn vi", Gatsby, nhân vật chính của câu chuyện, những tưởng sẽ có tất cả - tiền bạc, quyền lực, và sau rốt là tình yêu -, nhưng rồi ảo tưởng tình yêu đó tan vỡ thật đau đớn, theo sau là cái chết tức tưởi của Gatsby, để cuối cùng lập tức bị người đời quên lãng. Là lời cảnh tỉnh để đời của Scott Fitzgerald về cái gọi là "Giấc mơ Mỹ", Đại gia Gatsby được ví như một tượng đài văn học, một cánh cửa cần mở ra cho những ai quan tâm tới văn học và lịch sử tinh thần nước Mỹ thời hiện đai.Đại gia Gatsby (The Great Gatsby) từ lâu đã được đưa vào giảng dạy trong trường phổ thông và đại học ở nhiều nước trên thế giới. Cuốn tiểu thuyết "khác thường, tuyệt đẹp, cấu trúc phức tạp song trên hết là giản dị" (như lời chính nhà văn) đứng thứ hai trong danh sách 100 tiểu thuyết hay nhất thế kỷ 20 của Modern Library, và nằm trong danh sách 100 tiểu thuyết hay nhất bằng tiếng Anh từ 192…
Đây không phải fic bao nuôi!…
Minh Tân thở dài trèo vào lòng hắn, rúc vào hõm vai hắn mà lẩm bẩm, "Hay là ngài đang thương hại tôi đây?"Sau đêm nay, Hữu Sơn nghĩ bản thân đã rút ra được một bài học trời đánh. Đừng bao giờ nhặt cún bừa bãi ngoài đường, nếu không không những nó sẽ trèo lên giường hắn, mà còn khiến hắn khổ sở như thế này nữa.…
Em không quan tâm đến anh thì thôi, đừng làm khổ anh như vậy nữa.…
Tay em được nâng lên, xuyên qua lớp kính dày ngăn cách, vẫn là mười ngón đan nhau, giống như đôi bên đều đang nâng niu một báu vật mong manh quý giá. Minh Tân khẽ run khi hắn miết môi mình lên tay em, chu du qua từng tấc thịt da đầy cẩn trọng, cuối cùng dừng lại nơi ngón áp út, cắn lên đó một cái thật mạnh.Dấu răng của ma cà rồng được lưu lại, ngự trên ngón tay em giống như hình dáng của một chiếc nhẫn.…
chỉ đơn giản là em tin liếm anh sơn (و •̀ ᴗ•́ )و…
commission được viết bởi @nthbrdzl__itachi thích shisui nhưng shisui lại thích đàn anh hentai biến thái ecchi hội trưởng hội học sinh.lowercase; ooc.…
Ngày xưa ở cái xứ Lục tỉnh Nam Kỳ có cái đoàn gánh hát nổi lắm, tên là Ngàn Sao. Đào chính của đoàn đó dù là nam nhưng mà đi đến đâu thì người ta say đắm đến đó..Hữu Sơn có máu nghệ sĩ, lại còn biết sáng tác nên một đứa như Minh Tân mê lắm..Lúc này, trong lòng Minh Tân chỉ có lòng căm thù giặc sâu sắc và lòng thương mến Hữu Sơn, ừ, Minh Tân thương Hữu Sơn.…
Thời khắc khoảng cách giữa hai người rút ngắn về không, tựa như có bông hoa mùa xuân nở rộ giữa đêm đông, đón lấy làn gió đầu tiên sau cơn mưa phùn, đàn bướm bay loạn trong lồng ngực anh tìm được thứ còn rực rỡ hơn cả màu sắc.Nhưng thế giới này đã không lừa dối anh.Xung quanh anh, tất cả vẫn chỉ là một màu đen trắng.…
Minh Tân cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào mắt anh, trong một thoáng cậu thấy ấm lòng, vì anh xem mình là "người nhà", anh sẵn sàng dang rộng đôi tay ôm cậu vào lòng nếu cậu thấy yếu mềm.…
Tác giả: Yến ĐườngTam sinh tam thế mười dặm đào → tố cẩm √--cp Đông Hoalink : https://wikidich.com/truyen/tong-dien-anh-luan-hoi-dao-W0ca4u8h7GbdKPQ6…
💨 Lụm trên wikidich💨 Có ooc, xem giải trí thôi 💨 Tác giả: Tiểu Dương Mị Mị mie💨 Chung cực bút ký lão Cửu Môn xem cắt nối biên tập video.💨Mỗi chương độc lập, lẫn nhau không liên quan.…
🔞Hữu Sơn nhớ đây không phải lần đầu tiên em từ chối mình, nhất là những lúc hắn muốn em nỉ non nói yêu hắn, em sẽ luôn rất kháng cự, bởi Fork thường không có cảm xúc lãng mạn với Cake của mình. Đối với họ, Cake chỉ là con mồi quỳ phục dưới chân, mặc tay họ kiểm soát, hành hạ, bòn rút từng chút một. Dù Minh Tân không giữ thái độ ấy với hắn, thì em cũng không ngoại lệ - em không yêu hắn.…
Hãy để những bó hoa này thay lời anh dành cho em vì từng đoá hoa đều có ý nghĩa - mong em hiểu lòng anh…
Mấy giọt mưa rơi đều đều đập vào vải dù mấy tiếng như thôi thúc anh phải làm gì đó ngay lúc này, trái tim anh đập rộn theo từng giọt mưa rơi xuống. Hữu Sơn đã mất một tuổi thanh xuân để kiềm nén bản thân không vì nuông theo cảm xúc của mình để rồi đau khổ sau này. Nếu là bây giờ thì mọi chuyện đã khác đi nhiều rồi, Sơn đã có thể tháo gỡ cái xích vô hình anh tự khóa chặt ở chân mình, tự do đi lại đến nơi mình muốn.Chỉ là lúc này Hữu Sơn không muốn dối lòng mình nữa.…
Khi nến bị thổi tắt, tiếng chuông đồng hồ trong nhà điểm đúng mười hai giờ đêm, mọi phép màu của bà tiên biến mất, anh như rơi vào cơn ác mộng vô tận, vĩnh viễn không đợi được mùa xuân.…
Lão Trương cũng cần được khích lệ!Tên gốc: 老张也需要鼓励!Tác giả: 十五之泽 (Thập Ngũ Chi Trạch)CP: Bình Tà (Muộn Du Bình x Ngô Tà)Thể loại: đồng nhân, đam mỹ, ngắn, hài, chuyện thường ngày, HE.Edit: Thanh ThảoTình trạng: Hoàn thành (5 chương)Giới thiệu: Một câu chuyện ngắn về việc Bình Tà thổ lộ tình cảm với nhau. Bộ này ngắn ngắn, cụ Trương cute, bạn Tà overlinhtinh, thế thôi ^^Đôi lời của editor: Bản edit hoàn toàn phi lợi nhuận và chưa có sự cho phép của tác giả, chỉ đảm bảo 70-80% nguyên tác. Truyện được đăng ở Wattpad @grass0503 và WordPress Thiên Chân Vô Tà.…
"Chỉ cảm ơn anh thôi à, người hâm mộ số một của Nguyễn Hữu Sơn?"…
Cậu cũng không biết mình nên bắt đầu nói với anh từ đâu, rằng vũ trụ này rất rộng lớn, anh đi đây đi đó, gặp gỡ bao nhiêu con người, những câu chuyện cũ được cất đi rồi hãy cứ để nó đóng bụi, đừng mãi bận lòng như thế. Anh cũng chẳng thể mang theo hết những ký ức đó được đâu, bỏ em lại đi, anh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.Nên là, sau này đừng giữ chỗ cho em nữa, sống thật tốt cuộc đời của mình đi.…