NHỮNG NGƯỜI BUỒN
Con người đôi khi cần một tách trà bình yên thay vì thú vui nô nức để níu giữ cuộc đời.…
Con người đôi khi cần một tách trà bình yên thay vì thú vui nô nức để níu giữ cuộc đời.…
"Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hạnh phúc. Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là sai lầm. Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp là viển vông. Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là nuối tiếc..."Gặp nhau, yêu nhau, hiểu nhau, cần nhau nhưng sai thời điểm, ấy là bi thương. Dù muốn bên nhau trọn đời nhưng có nhiều lý do đẩy chúng ta ra xa, rốt cuộc chỉ nhìn nhau bất lực. Ta trách số phận trêu đùa mình, ta trách thời gian trêu đùa mình, ta trách định mệnh mang người ấy đến nhưng rồi lại không để người ấy lại bên cạnh ta. Níu kéo thì xót xa còn buông tay thì đau khổ.Càng hy vọng bao nhiêu thì hụt hẫng càng nhiều, yêu một người không mang lại cho ta một cuộc sống an yên lại càng sai lầm hơn nữa.…
Oh, so live your lifeshining like a starAnd I'll be your moonlight…
truyện lấy bối cảnh của hàn quốc vào những năm 1990thành phố trong truyện là một thành phố biển hư cấu. có nhiều chi tiết không sát với thực tế.nhân vật trong truyện không thuộc về tôi.giới hạn độ tuổi: 13+ cảnh báo: lowercase (cân nhắc trước khi đọc. vì tôi sử dụng chữ thường, nghĩa là tôi sẽ không viết hoa đầu dòng, kể cả sau dấu chấm và danh từ riêng)bất cứ ai đã đọc tác phẩm này và để lại cảm nhận thì tôi đều rất vui.…
khi xưa , lúc hai trái tim hòa cùng một nhịp đập , chị bảo bị thích biển và những con tàu. Chúng cứ như hai ta vậy , mỗi ngày đều quấn quýt , đều nâng niu. Giờ đây , biển không còn là một nửa trái tim chị , nó đã thuộc về bầu trời. Vì biển mãi mãi... không thể chậm đến trời xanh.Nhìn xa tít nói chân trời , dường như đó là điểm dừng để biển và trời xanh có thể âu yếm. Nhưng tất cả...chỉ là một phần trong chí tưởng tượng.Một thanh xuân rực rỡ , một nơi chốn bình yên , một ánh đèn soi sáng , một đôi trẻ không duyên...…
đây là những mẩu chuyện be bé mà mình nghĩ ra nên sẽ gộp chúng nó vào fic này vì mình ko nghĩ đc 1 cốt truyện dài nên sẽ gộp mấy cái be bé lại nói trước là sẽ có ngược, ngọt lẫn lộn nên thích thì đọc ko thích thì thoyyyy…
T ên truyện: Sơn hà tướng vọngTác giả: Hữu kiến Từ ChuẩnEditor: Helen/WinterThể loại: Ngôn tình cổ đạiSố chương: 27 chươngLịch đăng: 02 chương/tuầnVăn án:Nàng là Lạc Thanh - từ nhỏ được nâng niu sủng ái lớn lên, không thiếu bất cứ thứ gìChàng là Lâm Ngộ Từ- chàng trai đẹp trai nhất đất Thượng KinhNàng là hoàng hậu cao ngạo lạnh lùng "giãy giụa" chốn thâm cungChàng là thiếu tướng quân "nghe nói" đã chết trận nơi xa trườngCung biến ập tới, ai lại là ai?…
Đây là nơi để các quotes, hình ảnh, GIF, video,.... của chúng tớ. Nếu các cậu không thích thì cứ việc clickback mà đi, chúng tớ cũng không níu kéo một ai cả.…
Tác giả: Niên Tiểu Ngư.Thể loại: Nguyên tác, Trọng sinh, Cưới trước yêu sau, 1v1, Điền văn (Hiện đại/Thập niên), Sủng ngọt.Giới thiệu nội dung:Lâm Tuyết Kiều sau khi chết mới biết mình vốn sống trong một cuốn sách. Cô chính là người vợ trước đoản mệnh của nam chính, một "công cụ" làm nền cho cốt truyện. Hừ!Sau khi trọng sinh trở lại, đối mặt với người chồng không yêu, con cái không thân thiết, Lâm Tuyết Kiều mặc kệ tất cả. Cô xắn tay áo lên xử lý những kẻ thù và những kẻ tiểu nhân cản đường. Với cô, tự mình sống sướng là ưu tiên hàng đầu, sau đó là kế hoạch gom tiền để ly hôn và bỏ chạy.Thế nhưng... ủa ủa, người đàn ông này bị làm sao vậy?Sao lại chẳng giống kiếp trước chút nào thế? Sao anh ta lại cứ sợ cô bỏ trốn nhỉ?Một người đàn ông vốn nghiêm khắc, lạnh lùng ở đơn vị, được binh lính gọi là "Diêm Vương", sao về nhà lại vừa địu con vừa tranh làm hết việc nhà thế này?Khi cô tiêu xài hoang phí như phá nhà, sao anh ta lại vừa đi làm ban ngày, vừa tranh thủ tối đến học đầu tư để điên cuồng kiếm tiền cho cô? Phải chăng anh sợ cô không đủ tiền để tiêu?Khi "thanh mai trúc mã" của cô xuất hiện, sao anh ta lại ghen đến mức đỏ cả mắt mỗi ngày?Trong khi những người hàng xóm trở thành tấm gương "vợ hiền dâu thảo" điển hình của cả khu tập thể, thì anh lại cưng chiều cô thành người vợ khiến cả khu tập thể phải ngưỡng mộ và ghen tị nhất.…
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Nữ cường, Ngược tâm, SE.Tác Giả: Lạc Hạ Thiên Băng Tình trạng: Tạm drop. Truyện có nhiều tình tiết chưa được ổn, tác giả sau khi trau dồi thêm nhiều kinh nghiệm nhất định sẽ quay lại lấp hố. === "Mất đi một người mà mình yêu bằng cả hơi thở... cũng giống như xung quanh bản thân mình không còn không khí để thở nữa. Sống trong sự đau đớn khó chịu mà không thể tự kết liễu bản thân..."Năm đó, anh đã đánh mất cô... Đánh mất một cô gái với mái tóc dài đen mượt. Đánh mất một cô gái với đôi mắt to tròn ngây thơ. Đánh mất một cô gái luôn mỉm cười dịu dàng khi gặp anh. Năm đó, cô đã tự dằn vặt bản thân mình... Dằn vặt bản thân đã không đủ xinh đẹp. Dằn vặt bản thân đã không xứng với anh. Dằn vặt bản thân đã không biết cách níu giữ anh. Rồi ba năm trôi qua, anh trưởng thành hơn, cô mạnh mẽ hơn. Những gì họ ao ước đến nay cũng đã có rồi... Anh có sự nghiệp, có thành công... Cô có xinh đẹp, có tiền bạc... Tưởng chừng như họ được sống lại một cuộc sống mới, trọn vẹn hơn, có cả anh, có cả cô.Nhưng... họ chỉ có thể yêu đến hơi thở cuối cùng...===Cám ơn Gác nhỏ của Dạ Tước đã giúp tớ làm bìa truyện ạ.===LƯU Ý: Bản quyền của tác phẩm thuộc Lạc Hạ Thiên Băng (Eirlys Agnes). Tất cả những hành động liên quan đến ĐẠO TRUYỆN, REUP, SAO CHÉP, CHUYỂN VER hay bất kì hình thức sử dụng tác phẩm nào mà không có sự cho phép của tôi đều là VI PHẠM BẢN QUYỀN. Nếu các cậu phát hiện truyện của tôi bị vi phạm bản quyền thì vui lòng thông báo lại để tôi có thể g…
Giá trên trời hôn cưng chìu: lầm gả hàng tỉ lão côngTác giả: Nguyễn đêmVăn án【 kết thúc 】"Gả cho ta, ta cho ngươi hết thảy mong muốn; không lấy chồng, ta sẽ phá hủy của ngươi hết thảy!" Nam nhân khóe môi giơ lên ma quỷ một loại thị huyết tươi cười.Nữ nhân khóe miệng rút trừu, có chút không bình tĩnh : "Thứ sâu xa, thương ấm áp gió ngươi đặc sao cầu hôn có thể hay không có điểm thành ý?"Một ngày nào đó, có người tráng đảm hỏi: "Phong thiếu, ngài mặt làm sao vậy?"Nam nhân vuốt trên mặt dấu răng nhìn về phía bên cạnh nữ nhân, cười đến thích ý: "Tối hôm qua bị tiểu chó mẹ cắn ."Một bên nữ nhân bình tĩnh tiếp nhận nói: "Tiểu cổ, tối hôm nay đem các ngươi gia tiểu công cẩu mượn đến dùng dùng."Nam nhân nháy mắt biến sắc mặt, đứng dậy lôi kéo nữ nhân bước đi.Nữ nhân hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"Nam nhân đáp: "Ngươi cứ nói đi?"Người nào cũng biết thương Tam Thiếu cuồng ngạo lãnh huyết tàn nhẫn, lại đem của nàng nữ nhân nâng niu trong lòng bàn tay đau .Tác phẩm nhãn: tổng tài, phúc hắc, vui mừng oan gia…
Một tiếng yêu khiến ta sa đọa. Một chữ tình khiến ta u mê. Một tiếng ái khiến ta không còn lối thoát. Một chữ hận là chấp niệm của cả cuộc đời ta. Nhưng...liệu người có thấu hay chăng?"Ta cứ ngỡ cảm xúc gì đó là thứ có thể dễ dàng khống chế trong lòng bàn tay. Nhưng ta đã quên, trái tim một khi rung động thì nó đã không còn là thứ thuộc về mình nữa""Nếu yêu chàng là sai ta bằng lòng sai cả đời này.""Ngươi còn định chấp mê bất ngộ tới khi nào? Hắn không yêu ngươi! Hắn không hề yêu ngươi! Ngươi định lừa mình gạt người tới khi nào đây?""Hahaha! Hay! Hay cho một câu Thiên Trường Địa Cửu! Hay! Hay cho một câu Nhất Nhân Nhất Ái! Giờ đây sao ta lại cảm thấy tình yêu của mình nực cười biết bao.""Chỉ cần có thể cứu được chàng có bắt ta trả giá bằng tính mạng của mình ta cũng cam lòng""Ngươi buông tha nàng đi. Vì cái gì khi nàng yêu ngươi, ngươi lại lãnh đạm thờ ơ với nàng? Tới khi nàng sức cùng lực kiệt, thương tâm rời đi ngươi lại níu giữ không buông. Ngươi cho rằng nàng chỉ là một đứa trẻ khi ngươi tổn thương nàng xong chỉ cần dỗ hai câu là xong à? Tổn thương ngươi gây ra cho nàng vĩnh viễn ngươi không thể bù đắp nổi.""Người đã từng hiểu cho ta chưa? Người đã từng thử đặt mình vào hoàn cảnh của ta chưa?"Yêu cầu không ném đá, gạch đá nhà ta đủ dùng rồi không có nhu cầu nhận thêm.…
Một Đình Hữu ngốc nghếch, si tình nhưng nhân hậu, đáng yêuliệu có thể sưởi ấm cho trái tim băng lãnh của Hưng Thành, người đã chịu quá nhiều những khổ đau trong cuộc sống.Ai sẽ gục ngã, ai sẽ buông tay, níu giữ hay rời xa mới là quyết định đúng?…
Đây là cuốn tạp văn đầu tay của mình. Xin mọi người góp ý thêm!Truyện kể về những suy nghĩ của tôi về những cái đang diễn ra xung quanh,một nghìn lẻ một xúc cảm của mình........…
Thiếu niên chấp tử nhập phong ba,Dĩ mộng vi kỳ bố vạn gia.Hạo Nhiên nhất khẩu tàng thiên địa,Kiếm vấn nhân gian thị dữ tà.…
Thể loại : Ngược luyến, sủng, cực sủng ,hiện đại, 18+,He.Tác giả : Lục Nhi[Truyện do mình tự viết nên mong mọi người không edit hay chuyển ver, copy nhớ ghi nguồn ][Dương Thiên Vũ-Đường Băng Tâm]Một chàng trai chỉ biết cắm đầu vào công việc, xem công việc là tất cả, phụ nữ là gì anh không biết, đối với anh có gì quan trọng hơn công việc. Vâng anh là chủ tịch tập đoàn CH, một tập đoàn lớn mạnh về đá quý, được mệnh danh là ông hoàng của ngành đá quý, bên cạnh anh có biết bao bông hồng muốn kiếm chậu là anh, sẵn sàng trao thân cho anh nhưng anh cứ như vậy thờ ơ mà đạp họ ra khỏi cửa một cách tàn nhẫn. Anh là vậy là Hoàng Thiên Vũ nổi danh lạnh bạc, tàn độc trên thương trường lẫn tình trường.Cô gái nhỏ bé nhìn có vẻ rất mỏng manh khiến người ta muốn nâng niu, khuôn mặt không phải xuất sắc nhưng đáng yêu ưa nhìn, là bảo vật của tổ thiết kế, cô yêu anh, yêu rất lâu, chỉ một ánh nhìn một nụ cười mà tâm trí cô đã nhớ mãi không quên với người khác người nhìn người yêu nhưng vào tay anh cô chỉ như một người con gái lẳng lơ vì tiền không hơn không kém, tàn nhẫn hơn lại khiến cô trở thành mẹ của con anh, nhưng anh nhẫn tâm phá đi nó, vẫn vậy vẫn lạnh nhạt vẫn coi cô như không khí mà tồn tại, cô yêu anh, cũng hận anh, nhưng mà tại sao cô lại cứ dấn thân vào mà yêu lấy anh như vậy. Cô Trần Băng Tâm hứa với lòng cả đời nảy có chết cô cũng sẽ không thèm yêu anh.Liệu anh có nhận ra tình cảm của cô mà đáp trả hay không. Liệu cô có giữ được lời thề ấy hay không. Hãy cùng nhau thưởng thức câu truyện nào.___…
Trong thế giới của Bảng Tuần Hoàn, ngôn ngữ không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn mang lại sức mạnh.Zyrian, ngôn ngữ chung của các vương quốc phi kim và khí hiếm, từng là tiếng nói thiêng liêng gắn kết các vùng đất tự do. Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi các vương quốc kim loại quý trỗi dậy, mang theo tiếng Auric - một ngôn ngữ lạnh lùng, cứng nhắc và kiểm soát.Vương quốc Nitrogen, quê hương của Aeri, đã bị đế chế Uranium xâm lược và trở thành thuộc địa trong hàng trăm năm. Người dân bị ép buộc bỏ tiếng mẹ đẻ, học và sử dụng ngôn ngữ mới.Zyrian dần bị lãng quên, chỉ còn trong những lời nói thì thầm.Aeri chỉ là một cô gái bình thường, lớn lên trong một thế giới đã thay đổi. Nhưng khi cô nhận ra giá trị thật sự của ngôn ngữ, cô quyết định bước ra khỏi vùng an toàn.Một hành trình bắt đầu.Không chỉ để khám phá lục địa,mà còn để tìm lại tự do...và giành lại tiếng nói đã từng thuộc về họ.À mà tiếng Zyrian và Auric (biến thể của tiếng Việt và tiếng Anh do tôi sáng tạo ra) dùng cho lời thoại trong truyện thôi nha chứ lời dẫn dùng tiếng Việt bình thường :)))Thằng nào ghét hóa nên cân nhắc!!!…
Có bao nhiêu điều về "tình yêu" mà một người có thể hiểu, họ nhận ra mình phải lòng một người là từ khi nào? Một cơn gió thoảng làm phiến lá vấn vương, đổi bằng một chữ thương dùng cả đời để trảThích - Yêu và Thương là ba điều hoàn toàn khác nhau. Thích là cảm xúc thoáng rung động, khi ta bắt đầu để ý đến từng cử chỉ, hành động của một người. Sự khác biệt làm người ta tò mò, vô thức chú ý và để trong lòng. Yêu là khi ta muốn có họ cạnh bên, muốn bảo vệ và che chở cho đối phương. Trong khi Thương là sự thấu hiểu, đồng cảm và bao dung lẫn nhau sau những vụng dại của tuổi trẻ, để khi mái đầu bạc, mắt nhòe đi vì năm tháng, vẫn có bóng hình người âm thầm tựa đầu vào vai trước hiên nhà. ***Cô bé Khánh Hạ nâng niu những kỷ niệm đang dần phai màu, dùng ký ức dệt nên nỗi nhớ dịu dàng dành cho một người tưởng chừng như đã bước ra khỏi đời mình từ rất lâu. Thời gian tàn phá những triền đồi, làm hoa cỏ úa tàn, vạn vật đổi thay nhưng cũng chính thời gian là mồi nhử cho sự bền bỉ, kiên trì của tình cảm. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một lá thư, dường như sự tồn tại của anh cũng chỉ thu nhỏ lại trong ký ức vụn vặt. Thế nhưng cô gái bé nhỏ ấy vẫn âm thầm ghi nhớ qua triền miên năm tháng, mong cầu ngày hai người hội ngộ. Làm thế nào mà câu chuyện tình của họ được diễn ra?Hy vọng bộ truyện "Lưng chừng mộng mơ" của mình có thể mang lại cho bạn đọc những cảm xúc tươi mới, sự bình yên trong tâm hồn và chữa lành về cảm xúc.…