Khi chia tay anh - Không khóc. . . Cũng chẳng cười.- Không buồn . . . Cũng chẳng vui.- Bước đi. . . Cũng không nhìn lại - Hững hờ. . . Cũng chẳng níu kéo Nhưng thực tế:- Im lặng. . . Để che giấu nỗi đau- Lạnh lùng. . . Để che đi nước mắt.- Quay lưng. . . Để thầm khóc trong lòng.- Buông tay. . . Để người ấy. . . Đi tìm hạnh phúc khác.…
cậu nhẹ nhàng thả cánh hoa đang ở lòng bàn tay ra, gió khẽ cuốn cánh hoa đi cậu sợ không dám níu giữ nó vì tình yêu cậu dành cho anh cũng như cánh hoa này vậy quá mỏng manh, sợ giữ chặt quá cánh hóa sẽ nát sẽ như tình yêu này không giữ được nữa, sẽ làm cậu bị thương mà cậu thì sợ đau ........…
Đoạn video Daniel bị đánh lan truyền với tốc độ chóng mặt. Cậu tưởng chừng sẽ bắt đầu cuộc sống mới nơi đây nhưng cuối cùng là lòng tự trọng bị dẫm đạp và sự nhục nhã. Chỉ còn lại nước mắt và nỗi tủi hổ nghẹn trong cổ họng.Đêm đó, Daniel gục xuống khóc nức nở mong mình đừng bao giờ tỉnh dậy nữa..Nhưng khi mở mắt ra, mọi thứ có vẻ đã thay đổi.…
"gã đó là ai vậy?""hoàng tử vương quốc loài người đấy. cậu không biết à?""biết, trông quen quen. hình như từng gặp rồi.""vậy à. gặp ở đâu?""trên giường tôi."____________kaichigi - không reup fic dưới mọi hình thức!…
Gió là thứ không ở lại. Nhưng năm ấy , nó dừng lại vì một người .Chúng tôi từng nghĩ cuộc sống này nhàm chán - trôi qua những ngày tháng cũ kỹ , qua những lớp học ,những cái tên , những nụ cười thoát chốc. Không gắn bó , không dừng lại ,không để tim lạc nhịp vì bất cứ điều gì .Nhưng năm đó ... khi gió lướt qua cậu - nó không muốn tiếp tục hành trình nữa.Nó dừng chân. Nhẹ như cái chạm. Nhưng sâu như một cơn say tuổi trẻ.…
Nếu có ai hỏi Đức Duy, lớp 11A, ba năm qua cậu đã làm việc gì chăm chỉ nhất, chắc chắn câu trả lời sẽ là: "Yêu thầm Nguyễn Quang Anh". Nói chính xác hơn, là yêu thầm đến mức thành thói quen, thành nhịp thở, thậm chí... thành cả "mục tiêu sống".…
văn xuôi. . - hữu sơn ngoảnh mặt nhìn em, thoáng chốc lại nhớ về ngày ấy. nhớ về một văn phong đã níu tay mình thật lâu, thật lâu rồi mới cất giọng hỏi một câu. " rồi một ngày nào đó, anh có hối hận không? "anh không lên tiếng, như thể đáp rằng mọi thứ đều không làm anh hối hận. -…
Cơn mưa ấy đang gột rửa anh, hay là đang trừng phạt tên vị kỉ này? Dưới cơn mưa ấy, em từng đến và đã từng đi; ta từng yêu và cũng từng đau.Hàng ngàn giọt mưa soi chiếu hàng ngàn kỉ niệm của đôi ta, vương lên hàng mắt ngấn lệ đang níu kéo những kí ức ấy.Xin hãy tha thứ cho anh nhé Ngọc Lan...-Nam chính: Tuệ Lâm (bác sĩ)-Nữ chính: Ngọc Lan (nhiếp ảnh)Mọi người ủng hộ và góp ý cho mình nha…
thằng ck to alpha sigma hương gỗ và em ck nhỏ omega ngây ngô nũng nịu mùi phấn rôm em bé va nhauhttps://www.postype.🌸com/@gmabovethecloud/post/21189718…
"Người từng bị em vứt bỏ... bây giờ lại là người em không với tới được.Liệu lần này... em có thể níu giữ được anh không?"Mời mọi người đón đọc "Yêu Lại Từ Đầu" tại kênh của Mỹ Dương.Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng mình! 💗…
Thiên Chi - Trần Đăng Dương, hắn là con trời, cậu Hai cao quý nhà họ Trần. Từ nhỏ tư chất thông tuệ, học rộng hiểu cao, là kẻ vạn người phải dập đầu kính sợ, là người mà ông Hội Đồng Trần lấy ra kể làm tự hào với những ông quan chức trong những buổi tiệc xa xỉ. Được định sẵn là người thừa kế của nhà họ Trần quyền thế nhất nhì Gia Định bấy giờ. Ngoài cầm bút, Trần Đăng Dương còn được cha dạy cầm súng, batoong và roi da, dùng cường quyền để có được thiên hạKiêu Tử - Trần Minh Hiếu, em là đứa con cưng của vị thần Kiêu Ngạo và Hống Hách. Đường đường là cậu Ba nhà Tổng Đốc Trần, từ khi sinh ra được định sẵn là một đời phồn hoa tựa gấm, cả phủ Tổng Đốc dùng hết tâm sức trải bạc trải vàng lên gót chân em, là đứa con được ông Tổng Đốc nâng niu trong lòng bàn tay, chỉ muốn đem tốt đẹp cả đời này cho em. Cầm Kì Thi Họa, không môn nào trong Nữ Tắc là em không tinh thông, mệnh danh là Tài Tử đứng đầu trong giới tinh anh ở Sài Gòn. Là đóa mẫu đơn trắng thuần khiết khiến người người bỏ mạng tranh dànhCả hai người cao quý nhất nhì Sài Thành lại có mối quan hệ không thể gọi tênThiên Chi cưng chiều Kiêu Tử như Ông Vua trên muôn ngườiKiêu Tử che chở Thiên Chi bằng cả mạng sốngHọ dùng huyết tươi và bạc vàng để chứng minh tình yêu vừa điên cuồng vừa sâu đậm và không kém phần huy hoàng của họChẳng có gì có thể thách thức quyền lực tuyệt đối của họ và khiến hai con người đứng đầu thiên hạ đó khom lưng cảVậy khi họ lạc giữ ranh giới quyền lực, bạc vàng và tình thân gia đình, h…
Trong một thế giới tương lai nơi con người có thể cộng hưởng với sức mạnh cổ xưa, những đứa trẻ đặc biệt được gọi bằng cái tên lạnh lùng: "Vũ Khí Mang Hình Dạng Con Người."Chúng không được sinh ra để sống,mục đích thật sự là để chiến đấu, để hy sinh,phục vụ cho nhân dân và đất nướcGia tộc họ Lê từng có tất cả: một mái nhà ấm áp, bốn đứa trẻ thông minh, một người mẹ anh hùng, một người cha lạnh lùng nhưng tận tụy.Cho đến ngày người mẹ ngã xuống nơi chiến trường.Cho đến ngày đứa con gái út ,cô bé hiện diện cho sự ấm áp gia đình, bị đưa đi rồi, rồi trở về trong chiếc hòm sắt lạnh toát.Đúng ngày mà mẹ cô hi sinh,cũng là sinh nhật thứ mười hai của cô bé.Cô bé ấy... đã từng cười như nắng ban mai.Đã từng được nâng niu bởi bàn tay của cha, của anh chị, của quản gia và bảo mẫu.Đã từng chiến đấu với một ý chí kiên cường không hợp với lứa tuổi.Nhưng rồi chết trong đau đớn, tan nát, không toàn vẹn, với đôi mắt mở hờ và nụ cười đầy hối hận.Người cha phát điên.Gia đình đổ nát.Người chị thứ ba phát hiện ra một sự thật bị che giấu trong phòng thí nghiệm:Thi thể ấy... chỉ là một phần còn sót lại.Ai đã xé toạc linh hồn đứa trẻ ấy ra làm đôi?Và tại sao... ngay cả sau cái chết, cô bé vẫn như đang gánh lấy một điều gì đó cho cả gia đình?Bi thương, tàn khốc và ngập tràn ký ức, "Một Mình Con Gánh Cả Sự Bình Yên" không chỉ là một câu chuyện về chiến tranh hay thù hận - mà là bản thánh ca của tình thân, của ký ức bị lãng quên, và của một đứa trẻ dám mang cả bình yên củ…
LỜI DẪN: 〈 TRÍCH ĐOẠN NỔI BẬT. 〉 Đức Anh say mê ngắm nhìn dáng vẻ thanh tao nhã nhặn của người yêu khi cầm cây vĩ cầm trên tay, tưởng như thượng đế để một thiên thần như em hạ cố mà đến bên Đức Anh làm cho cuộc của anh từ chỉ viết học hành và luyện tập giờ đây vẫn còn nhiều thứ phải làm hơn. Em dạy Đức Anh biết thế nào là tình yêu, là trưởng thành trong mặt cảm xúc, tuy vậy đối với Đức Anh từ lần đầu tiên gặp mặt em làm cho con tim đang tổn thương của anh chữa lành nhờ điệu nhạc du dương từ cây vĩ cầm của em. Đức Anh chậm rãi đến bên Thục Anh, luồn tay vào xiết lấy vòng eo em ôm trọn người thương vào lòng, Thục Anh hơi cựa quậy quay sang hỏi: "Làm sao đấy, Đức Anh?". Đức Anh cười cười thốt lên: "Không sao, chỉ là em đẹp quá thôi.", Thục Anh định đứng dậy thì bị anh kéo lại ngồi lên đùi anh, bầu không khí trong phòng đột nhiên mờ ám đến lạ, điều hòa vẫn bật nhưng sao nóng thế nhỉ? Đức Anh rướn người nâng khuôn mặt người yêu lên, môi chạm môi chỉ là cái chạm nhẹ nhưng nó lại mang vẻ nâng niu trân trọng. Đúng lúc, Thế Đan bước vào: "Hai bây, ra ăn cơm kìa mẹ gọi...", nội tâm Thế Đan gào thét trước cảnh này giá như tao chưa từng bước vào đây thì hay biết mấy, cmn mù mắt bố rồi.…
Hoàng là một cậu học sinh, cậu vô tình nhận ra mình có khả năng nhìn thấy tương lai khi chạm vào một cô gái bất kì. Để bảo vệ bí mật này, cậu chọn khoác lên mình vỏ bọc "Hot boy lạnh lùng", giữ khoảng cách tuyệt đối với tất cả con gái trong trường.Cho đến khi cậu va phải Nguyễn Vũ Khánh Linh-cô nàng hậu đậu siêu cấp của lớp đối diện. Một cái chạm vai vô tình, một cái níu tay lướt qua... Hoàng liên tục nhìn thấy những rắc rối sắp ập đến với Linh và âm thầm ra tay lách luật để thay đổi chúng. Cậu cứ nghĩ mọi chuyện chỉ là những sự cố vụn vặt tuổi học trò, cho đến một cú ngã định mệnh trên bãi cỏ trường vào buổi chiều muộn...…
Kavin từng nói rằng: "Mặc dù tớ rất rất thích người ấy nhưng tớ lại không muốn để cho người ấy biết được, bởi vì tớ hiểu rất rõ thứ không có được mới luôn là thứ tốt đẹp nhất."Tình cảm của cậu trong trẻo như mây trời, lại âm thầm lặng lẽ như tuyết rơi. Kavin mang trong lòng bí mật suốt mấy năm trời, không dám tin phép màu sẽ thực sự xuất hiện, chỉ có lời nói "Tớ thích cậu" vang vọng dưới màn mưa muốn gột rửa tất cả.Thyme từng nói rằng: " Người ta từng nói sau cơn mưa sẽ xuất hiện cầu vồng, nhưng chưa từng nói rằng nó sẽ tan biến trong chốc lát, tớ muốn nắm giữ sắc màu của cầu vồng, lại phát hiện cậu không còn ở đây."Tình yêu của anh có chút chậm chạp, nhưng nó rất kiên định. Thyme dùng hết ba năm để hiểu được tình yêu của Kavin, dù cho phép màu chỉ xuất hiện trong đồng thoại, anh vẫn muốn một lần đem tia nắng còn sót lại sau màn mưa níu giữ lời nói ấy.…
Thanh xuân là gì nhỉ? Là thứ thuần khiết và tươi đẹp nhất thế gian này. Tớ muốn lưu giữ thanh xuân của mình trong câu chuyện của hai bạn nhỏ. Nếu bạn là một người muốn níu giữ thanh xuân giống như tớ, thì hãy thử trải nghiệm bộ truyện này nhé!Có thể khả năng viết lách của tớ không hoàn hảo, nhưng tớ đã viết nó bằng cả trái tim!Cre ảnh: Pinterest…
Màu áo trắng của em đã từng là màu thơ ngây. Tình yêu của em đã từng là màu trắng tinh khôi. Vậy sao cơn mưa tuổi trẻ lại khiến màu áo em vương màu nước mắt , màu những trót dại và bồng bột. Nói đi em.#BăngTiên…
Thần tiên tình ái, chính là trân quý vô cùng.Y có thể vì ngươi cam chịu tất thảy, có thể vì ngươi níu lại chân tâm rẻ rách, có thể vì ngươi cả đời thương yêu.Nhưng vẫn có kẻ không biết trân trọng này - Quỷ vương. Hắn chà đạp lên tình cảm của y, phá nát nó, hủy hoại nó. Bởi vì hắn là quỷ vương, chưa một lần cần loại chân tâm này.Minh châu mỹ lệ, đừng vỡ có được không?…