Hai con người với hai tính cách hoàn toàn khác biệt. Cô vì gia đình, anh vì chữ hiếu. Họ chấp nhận kết hôn mà không hề có một chút tình cảm, thậm chí đến ngày cưới mới biết mặt nhau.Người đã có thanh mai trúc mã, kẻ đi sớm về muộn với nhân tình. Liệu rằng hai đoạn thẳng song song có tìm được giao điểm? Và bằng cách nào để có thể kéo dài cuộc hôn nhân sắp đặt đến cuối cuộc đời hay là họ phải nhanh chóng tìm một lối đi riêng với tự do của riêng mình? "Làm Dâu Nhà Hào Phú" - Nhất San Bạch Uyển…
Ngày em thấy anh đi cùng cô ta ....Anh biết em đau thế nào không? Anh biết cảm giác ấy khó chịu như thế nào không? .. Và rồi em đứng dưới mưa khóc một mình, khóc vì anh đi với người ta, vì anh phản bội em và em khóc.. vì đau lòng...Ngày em và anh đứng chung một sân khấu, anh nói :- Cả thế giới này anh chỉ có mình em, trước cũng vậy và sau cũng thế. Em không hỏi anh về cô ta, em cũng không nói ra, em chịu đựng một mình... Em là cả thế giới của anh, là người luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, là người mà anh yêu không toan tính, yêu bằng cả trái tim. Con tim anh nhỏ bé lắm, nó chất chứa đầy hình ảnh em rồi nên anh không thể yêu thêm ai nữa. Khánh Ly, anh thương em, tình cảm ấy là thương em, là muốn bảo vệ em, là muốn cùng em đi hết quãng đường còn lại. Ly, lấy anh nhé! Em chỉ nhẹ nhàng gật đầu. Em nhìn anh, em lại khóc một lần nữa, khóc vì yêu anh, khóc vì thương anh và khóc vì hạnh phúc❤️…
Kimiko Kimizuka,một cậu nam sinh cao trung vốn đã chán nản với mọi thứ,thờ ơ với thứ cậu đã từng thích nhất-ngắm sao,một ngày,cậu vô tình tìm lại được cuốn nhật kí năm xưa cậu từng viết,để rồi cuốn nhật kí đó tiếp thêm động lực cho cậu phấn đấu hơn…
Đặng Cao Việt Phong,một phi phông nguyền sát cấp "nhất" thuộc bộ Công An,cậu là 1 người trầm lặng,ít nói nhưng nghiêm túc và nhạy bén trong công việc.Trong 1 nhiệm vụ,cậu bị vướng vào 1 cô bé bán phi phông,và từ đây các sự kiện lớn đều diễn ra một các dồn dập và bất thường…
Truyện không quá văn hoa, cũng không có những sự việc kịch tính. Chỉ đơn giản là kể lại về một thời áo trắng mà bất kì ai cũng đã trải qua. Kể về tình yêu tuổi học trò vô cùng hồn nhiên nhưng cũng rất sâu lắng. Truyện sẽ đưa những ai đã đi qua quãng thời gian ấy trở về với những kí ức tuổi học trò..P/S: truyện mới viết lần đầu có gì sai sót xin các bạn đọc bỏ qua cho, đóng góp ý kiến xin vui lòng comment dưới truyện.…
Tên truyện: Bần tăng không muốn làm ảnh đế.Tác giả: Đào Ẩn Dật.Văn án:Đây là một thiếu niên võ tăng bị anh em sinh đôi hố, tiến giới nghệ sĩ, kết quả không cẩn thận trở thành ảnh đế. Hứa Trăn là cô nhi lớn lên ở chùa. Lão chủ trì một tay đem cậu nuôi lớn, hai người tuy không phải cha con lại hơn hẳn cha con. Hứa Trăn vốn định sau hai mươi tuổi chính thức xuất gia, dưỡng lão cho sư phụ. Kết quả, năm 18 tuổi, một người tự xưng là anh trai cậu lại liên hệ tới nói mẹ ruột qua đời, hỏi cậu có muốn tới bái tế hay không. Hứa Trăn cân nhắc thật lâu sau, cuối cùng vẫn là nghe theo kiến nghị của sư phụ: 'Hồng trần thế tục, xuống núi đi xem rồi quyết định'.Nhưng mà, dưới chân núi chờ đợi cậu lại là...... Anh em sinh đôi của cậu thân là nghệ sĩ tuyến mười tám đem cậu ném ở nhà làm thế thân, chính mình chạy!"Tiểu sư phụ, cậu giúp tôi một lần đi!" Người đại diện của anh trai khóc không ra nước mắt."Xin cậu đó, giúp tôi một chút, không diễn được cũng không sao."Hứa Trăn nhìn xấp tiền 5 vạn đỏ rực trước mắt, hơi do dự.Cậu nhớ tới sảnh chính của miếu quanh năm mưa dột, cùng với Tàng Kinh các run run rẩy rẩy, trong lòng bắt đầu tính toán."Bần tăng một lòng hướng Phật, chưa được thiền tâm, sao có thể tùy tiện bước vào chốn hồng trần..."Hứa Trăn một mặt nghiêm túc nói: "Đến...thêm tiền."Ps: Đây là lần đầu tiên mình edit nên có gì sai sót thì mong được mọi người góp ý ạ, mình cảm ơn.…