tân sơn nhất | đã nhiều năm như thế
Em không quan tâm đến anh thì thôi, đừng làm khổ anh như vậy nữa.…
Em không quan tâm đến anh thì thôi, đừng làm khổ anh như vậy nữa.…
「tuần lễ sóc mầm」bởi 花warning: ooc.…
Tác giả: Quân Hậu Hữu ThiênEditor: An AnChú ý: Đây là thể loại Đam mỹ (nam x nam), hài hước, hệ thống, trọng sinhCp: Cung Cửu x Lục Tiểu Phụng…
CP: Drarry, HardraĐã ấp ủ từ lâu nhưng đây là lần đầu thực sự đặt bút viết.Bối cảnh chủ yếu là sau chiến tranh và những hồi ức cũ của người trong cuộc.Hiện thực hướng.Ai không thích thể loại boylove xin vui lòng click back, người quen cũng xu cà na nhé :))))))…
Truyện mượn ý tưởng từ fic thuốc lá của meomeosh, truyện hay nhưng mới được 2 chap thì bồ ấy xoá mất rồi nên t làm lại cho thoả lòng.…
Khoảng cách xa nhất không phải là từ Định Hóa xuống Thái Nguyên, cũng không phải từ Ký túc xá trường Chuyên xuống Ngoại Thương Hà Nội. Khoảng cách xa nhất là 1 tuổi chênh lệch, 2 kilomet đi bộ trong đêm đông và một bức tường định kiến."Chị đừng khóc, có em ở đây rồi."…
Á Quân đứng trên sân khấu, ngạo nghễ là thành viên của Hào Quang - bài hát được đề cử trong top The Best Hit, tỏa sáng như những gì đồng đội từng hô hào 3 chữ : " Hào Quang Anh! "…
Bác sĩ x Luật sưTruyện chuyển ver zui lòng k leak cho chính quyền😭Người thật việc giả…
Tác giả: đường đắng.Trả test @DurianLand…
Truyện tam quan bất chínhAi không thích hãy thoát ra luônĐừng buông lời cay đắng, dịch còn nhiều sai sót mong mọi người bỏ qua.…
Khi nến bị thổi tắt, tiếng chuông đồng hồ trong nhà điểm đúng mười hai giờ đêm, mọi phép màu của bà tiên biến mất, anh như rơi vào cơn ác mộng vô tận, vĩnh viễn không đợi được mùa xuân.…
Từng lời từng chữ vang vọng trong đầu Tiểu My nhưng chẳng đọng lại được gì. Mọi điều nó muốn nói chợt trì trệ, căn phòng ký ức yên lặng đến mức nghe được cả tiếng tim đập không biết của ai. Bất giác, nó nếm được những giọt nước mắt mặn chát của mình, chảy trong tim, và chúng cứ chảy mãi.…
Chết rồi, đây là cảm giác ở sát rạt người đẹp trai sao? Bình thường người ta sẽ làm gì vậy? Đẩy ra thì có bất lịch sự quá không? Người anh thơm quá, hay là tranh thủ ôm một tí nhỉ? Trời ơi anh Quân ơi cứu giá!…
Thời khắc khoảng cách giữa hai người rút ngắn về không, tựa như có bông hoa mùa xuân nở rộ giữa đêm đông, đón lấy làn gió đầu tiên sau cơn mưa phùn, đàn bướm bay loạn trong lồng ngực anh tìm được thứ còn rực rỡ hơn cả màu sắc.Nhưng thế giới này đã không lừa dối anh.Xung quanh anh, tất cả vẫn chỉ là một màu đen trắng.…
chỉ đơn giản là em tin liếm anh sơn (و •̀ ᴗ•́ )و…
"Bây giờ mới biết từ đầu đến cuối lá thư đó đều không dành cho mình, nói không buồn... thực sự là nói dối đó."Vậy ra những hành động thân thiết của Tiểu My dạo gần đây... là vì nó hiểu lầm lá thư này, muốn biết lí do vì sao em lại dành tình cảm cho nó? Mọi chuyện diễn ra đơn thuần và tự nhiên đến mức không ai trong cả hai cảm thấy có khúc mắc; tất cả chỉ là Tiểu My từng bước tìm kiếm lí do mình được yêu thích, là Hoàng Yến nhận sữa dâu và có thêm một khán giả trung thành.…
🔞 Minh Tân áp tay vào lồng ngực Hữu Sơn, móng tay cào trên vải áo, vừa như trêu đùa vừa như hờn trách. Cậu biết nhịp tim đó thuộc về ai rồi. Và ở khoảng cách này, cậu có thể quan sát được mi mắt anh cũng run rẩy. Anh có từng đau lòng không, hay có từng khóc vì em không, cậu thật muốn hỏi anh như thế."Vậy thì bù đắp cho em đi."…
Tên tác phẩm: ĐỊNH MỆNHAthor: Tieu Linh DươngDesigner: Tieu Linh Duong Thể loại: Hiện đại,Ngược tâm, HE, H(vì đây là lần đầu viết nên chỉ có ở phiên ngoại thui-còn lại rất chong-xáRating: MNhân vật: Hunhan(main); Krishan, Kaihan ( phụ) và còn các EXO’s couple(A/N: Quá bấn couple Hunhan thần thánh nên ngẫu hứng viết fic mà thôi,lần đầu tiên nên mong các reader có đọc qua đứng ném gạch quá nặng kí ạ. vì biết văn tệ nên chắc không ai mang đi đâu nhưng vẫn mong nếu có gì xin báo cho em biết ạ, thanks! *cuối đầu*)…
"Anh."Giữa tiếng pháo hoa xé toạc bầu trời, Liên Bỉnh Phát mơ hồ nghe thấy Trọng Hiếu gọi mình. Anh nghiêng đầu, đợi cậu tiếp tục lên tiếng."Pháo hoa rồi cũng sẽ hết thôi." Cậu nhỏ giọng nói, đều đều ở mức âm lượng vừa đủ để anh có thể nghe được, "Nhưng pháo hoa sẽ tàn ở nơi chúng bắt đầu, và vì pháo hoa biết mình đã từng rực rỡ như thế nào, chúng sẽ không hối tiếc."…