[LânNguyên🦄🦦] Tắm đêm
Sau đêm concert đầu tiên, có hai người trong UPRIZE không ngủ được…
Sau đêm concert đầu tiên, có hai người trong UPRIZE không ngủ được…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•không biết cô giáo có biết bạn lớp trưởng nghiêm túc của mình đã bị hoàng long đồng hoá thành cậu đồng phạm siêu cấp đẹp trai này không?•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Có người yêu là beta, lại còn được anh em trong nhà chiều chuộng thì cảm giác sẽ như thế nào? Thì sẽ giống như Lê Duy Lân ấy, giờ đi xăm có thể là không cần ủ tê nữa, nhưng Lân cũng biết tủi thân mà, anh Cường để ý đến Lân một tẹo đi.Disclamer: Nhân vật trong fic không thuộc về tác giả, bối cảnh trong fic hoàn toàn là hư cấu, nếu trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Fanfic viết với mục đích phi lợi nhuận.Note: Vui lòng không chuyển ver dưới mọi hình thức, không mang ra khỏi W cam và A đỏ, không mách chính chủ.…
Jun và Dylan như bằng mặt không bằng lòng, vốn dĩ đã không đội trời chung. Bỗng một ngày, mọi thứ đảo lộn lên, Jun bắt đầu cảm thấy khó chịu khi Dylan tiếp xúc gần với người khác, khó chịu khi Dylan diện những bộ đồ cắt xẻ lên sân khấu. Hắn không thích cái cách Dylan cười với người khác ngoài mình. Dylan cũng nhận ra điều đó, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, những hành động chưa từng xuất hiện ở Jun bắt đầu hiện rõ ra, Dylan cũng thấy mình đỏ mặt vì điều đó. Một loại cảm xúc không thể gọi tên, để nói rõ thì hơi khó. Chuyện sẽ ra sao? Đến đâu?…
*Oneshot*Lân có một câu hỏi? Ai đó làm ơn trả lời dùm với?Lê Duy Lân thấy mình hơi hâm thật, đứng trước tình yêu với Long Tạ thì là hâm nặng…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•'biết là anh em có cái tôi riêngnhưng người yêu dỗi thì không nên đâutôi dặn anh em này...'•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Theo dòng sự kiện Cún mắt nước bị Cún nơ dỗi, làm lơ nhau mấy hôm chưa nguôi giận (vì anh cán bộ xứng đáng)Fic múa vội trong lúc vừa xem Cún nơ ngúng nguẩy vừa cười hihiCảnh báo bối cảnh giả tưởng, OOC, nội dung không thực tế…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•sống mũi duy lân cay cay. tạ hoàng long mà dung túng cho nó thêm tí nữa thì có thể lân sẽ quên luôn mất cách làm người lớn. nó biết long vẫn luôn yêu nó, yêu chẳng kém gì nó, chỉ là cách yêu của em có hơi khác lân một tí.chắc là không hâm như lân.•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu. warning: mention dnal.…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•em quay lại trừng mắt với nó khi người kia lại một lần nữa duỗi đôi chân cả mét của mình cọ nhẹ vào cổ chân em dưới gầm bàn. vậy mà tạ hoàng long chỉ nhận lại một nụ cười đến là chói mắt của lê duy lân.rất đểu.'chân dài quá, xin lỗi nhé.'•twoshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.••oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Long bắt đầu ho, ban đầu chỉ là những cơn ngứa cổ nho nhỏ, sau đó là những cơn ho bật ra từ cuống họng rồi dần dần mức độ nghiêm trọng cứ tăng lên đến độ cậu không thể ho trong im lặng được nữa. Cậu có thể cảm nhận được sâu thẳm trong lồng ngực mình có một cái gì đó đã bén rễ và lớn dần lên.…
- warning: ooc, lowercase…
"Bout to drop some bangers" KHÔNG MANG LÊN CHÍNH QUYỀN…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•người này đồn qua, người kia đồn lại, đến tai tạ hoàng long thì chỉ còn một chữ thôi.tệ!•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•'này long. dạo này anh thấy mày với thằng lân có cái áo mà cứ hết thằng này mặc lại đến thằng kia mặc thế? cuối cùng là áo của ai?''anh cường lại không biết gì rồi. đồ đôi trá hình đó anh, người ta gọi là đánh dấu chủ quyền một cách tinh tế.'•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
không bê đi đâu trong tầm mắt các anh và người quen các anh, không bê đi đâu khỏi wattpad, nếu có xin hãy block chính quyền và che tên.•em hơi nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe bất ngờ nhưng cũng chẳng thắc mắc lâu.vì nếu lân muốn, thì lân sẽ có.•oneshot, cảnh báo bối cảnh giả tưởng, ooc, lowercase, nội dung không thực tế, vui lòng không đem đi đâu.…
Chỉ là câu chuyện về chàng kỵ sỹ cuối cùng cũng đợi được công chúa nhìn thấy mình.Disclamer: Nhân vật trong fic không thuộc về tác giả, bối cảnh trong fic hoàn toàn là hư cấu, nếu trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Fanfic viết với mục đích phi lợi nhuận.Note: Vui lòng không chuyển ver dưới mọi hình thức, không mang ra khỏi W cam và A đỏ, không mách chính chủ.…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
- warning: ooc, lowercase, không có thật.…