|soogyu| - Biển Ngày Đông
lowercase…
lowercase…
truyện pha 1 chút nuthong nữa, trong truyện ngắn nì dylan mỏ không hỗn tính không cục súc mấy đâu ạvì mình tìm hố mà không có nên mình tự đào, tự đẻ tự hưởng ạtruyện viết không hay, nếu được hãy đọc với tâm trạng vui vẻ nhe, lưu ý là lowercase ạ…
Vẫn là một series các oneshot như trước đó nhưng lấy bối cảnh trong ThamePo Heart that skip a beat nhé mọi người.…
Jun và Dylan như bằng mặt không bằng lòng, vốn dĩ đã không đội trời chung. Bỗng một ngày, mọi thứ đảo lộn lên, Jun bắt đầu cảm thấy khó chịu khi Dylan tiếp xúc gần với người khác, khó chịu khi Dylan diện những bộ đồ cắt xẻ lên sân khấu. Hắn không thích cái cách Dylan cười với người khác ngoài mình. Dylan cũng nhận ra điều đó, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, những hành động chưa từng xuất hiện ở Jun bắt đầu hiện rõ ra, Dylan cũng thấy mình đỏ mặt vì điều đó. Một loại cảm xúc không thể gọi tên, để nói rõ thì hơi khó. Chuyện sẽ ra sao? Đến đâu?…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…
Tình trạng: Drop Ơ anh Công nay lại đến nữa hả? Warning: ooc, tục. Nghệ sỹ nhạc sét x Giáo viên mầm non…
Nội tâm Lạc Lạc: Bầu không khí căng thẳng mấy ngày qua làm em với Trà Sữa sợ muốn chết, cứ tưởng cái nhà này sắp tan rã tới nơi rồi. Cuối cùng mới té ngửa, tụi em chỉ là khán giả bất đắc dĩ của bộ phim drama do một mình ba lớn tự biên kịch kiêm luôn nam chính.…
Jun: Tớ có một bí mật.Dylan: Trùng hợp ghê, tớ cũng vậy.…
Au: Miến (Stella JC)Bối cảnh khi Mars comeback sau khi rời công ty cũ, cần một bài nhạc mới và Dylan đã viết nó bằng tình cảm đơn phương mà cậu tưởng chừng như vô vọng....…
Jun nhận được một vai diễn quan trọng và cần người giúp đỡ luyện tập, và Dylan - người tưởng chừng chẳng ưa gì hắn lại chịu giúp. Sau những lần tiếp xúc thân mật cả hai dần có những tình cảm khác lạ dành cho đối phương, sự rung động này có phải là yêu không? Hay chỉ là sự ngộ nhận của cả hai?…
Cổ mê quá nên cổ xin phép cook 1 con fic ngắn về otp của cổ ạ 👉👈…
Võ Đình Nam mua được một con ma cà rồng trong cửa hàng thú cưng ở chợ đen, ma cà rồng này vừa nhát gan vừa tự ti, răng nanh cũng không cắn rách được da người, chỉ biết thèm thuồng liếm cổ anh khóc thút thít.---Tác giả: Giang Dương Đại ĐaoThể loại: Ngọt sủng, cường công nhược thụ, có H, phi logic, 1v1, HETình trạng: Hoàn (8 chương)LƯU Ý: Đây là bản chuyển ver phi thương mại. Hiện mình chưa thể liên hệ để xin phép tác giả do không có phương thức liên lạc. Nếu tác giả hoặc đơn vị sở hữu bản quyền không đồng ý, mình sẽ gỡ tác phẩm ngay khi nhận được yêu cầu.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Tác giả:Sâm Trung Nhất Tiểu YêuThể loại: Ngôn Tình, Trọng SinhNguồn: DĐ Lê Quý ĐônTrạng thái: FullĐộ dài: 46 chươngEdit: nhược lan nhiLiều mạng làm việc đến kiệt sức, rồi chết một cách lãng xẹt. Sau khi sống lại thấy mình là một phụ nữ mang thai..Bụng có vẻ lớn lắm rồi? Vậy sinh thôi!Chồng bỏ? Cũng kệ luôn thôi!Từ giờ, cô nhất định phải đối tốt với bản thân.Hạnh phúc sẽ đến như thế nào!Tóm lại, đây là một người phụ nữ rất bình tĩnh đang ôm Bánh Bao nhỏ thờ ơ nhìn người chồng yếu đuối của mình dần cáu giận về chuyện cũ.…
Những màn đấu khẩu qua lại giữa hai người đã sớm bào mòn sự kiên nhẫn của Dylan. Tối nay, trò chơi này buộc phải dừng lại. Được ăn cả, ngã về không.…
lò vi sóng tuổi học troà…
Một lần vô tình qua đêm cùng nhau, lại phát hiện cả hai cùng debut chung một nhóm nhạc. Những rung động thoáng qua là do sự hoà hợp về thân thể, hay do trong tim đã chứa một hình bóng đặc biệt....…