PK_ BÚP BÊ HAY DỖI
Truyện về bé cưng hay dỗi nhà ATSH Truyện về 2 clb âm nhạc…
Truyện về bé cưng hay dỗi nhà ATSH Truyện về 2 clb âm nhạc…
Ai trong mỗi chúng ta đều có một trái tim , xét về khía cạnh sinh học thì con người không thể sống nếu thiếu một trái tim, nhưng khi nói về khía cạnh tinh cảm, mỗi con người chúng ta trái tim đều có ba phần là: một dành cho gia đình , một dành cho người mình yêu và cuối cùng dành cho bạn bè!Tình yêu của mỗi con người sẽ dựa vào điều gì, lý trí hay con tim, rồi tính yêu có đi đên hạnh phúc khi thiếu một trong hai không?Quan trọng là phần nào sẽ nhiều hơn phần nào? Truyện Trái Tim Của Nghiêm Túc của tác giả Hàm Yên sẽ cho chúng ta biết và cùng suy ngẫm hiểu rõ hơn về nó!…
"Nhiều năm trôi qua như vậy, nhiều lần như vậy, Trần Kha vẫn luôn chỉ có một nguyện vọng ngày sinh nhật."P/s:- Truyện viết theo cảm tính, hoàn toàn là hư cấu. Có thể đọc, có thể không đọc.- Vui lòng không mang truyện đi bất kỳ nơi nào khác. Truyện chỉ được đăng trên wattpad bởi tác giả Phong Thiên (phthien_), nếu bạn thấy truyện này ở bất kỳ đâu khác thì đều là reup.- Đọc thì đọc, zui zẻ hong quạu. Quạu t block 😀Couple chính:- Đản Xác (Trịnh Đan Ny x Trần Kha)Couple phụ:- Ngải Văn (Từ Sở Văn x Tằng Ngải Giai)- Nãi Đằng (Lưu Lực Phi x Hồng Tĩnh Văn)- Dịch Kỳ (Vương Dịch x Viên Nhất Kỳ)- W Dương/ Dương Dương Đắc Ý (Dương Khả Lộ x Dương Viện Viện)- Đại Tiểu Kiều (Tiểu Kiều x Đại Kiều)- Tam Kha Do (Do Miểu x Ninh Kha)Nhân vật: Trịnh Đan Ny, Trần Kha, Từ Sở Văn, Tằng Ngải Giai, Lưu Lực Phi, Hồng Tĩnh Văn, Trương Hân, Thẩm Mộng Dao, Vương Dịch, Viên Nhất Kỳ, Dương Khả Lộ, Dương Viện Viện, Đại Kiều, Tiểu Kiều, Do Miểu, Ninh Kha.…
"Bọn mày ơi, nghe tin gì chưa?"Lớp trưởng lớp tôi bắt đầu những cuộc tán gẫu với tụi con gái, chúng nó tập trung lại một đám gần ngay bàn học của tôi nói rõ to.Tôi không muốn nghe đâu, nhưng nó đập thẳng vào tai tôi, một tin động trời."Tao nghe nói hôm qua thằng Khải tỏ tình với con Uyển Như lớp 10A1 mày ạ. Hình như thành một cặp rồi. Bọn nó đang đồn ầm lên."Chúng nó chỉ tặc lưỡi, nói rằng cũng phải thôi, đẹp đôi thế mà, trai xinh gái đẹp với nhau.Tôi chợt thấy khó thở quá, hô hấp khó khăn, lồng ngực dội lên một cảm giác thật khó chịu.Bạch nguyệt quang trong lòng tôi có người mà cậu ấy thích rồi...…
"bạn nhỏ đừng có khóc nữa, mắt sưng vù lên là khỏi nhìn ra mặt anh đấy""bạn nhỏ còn nhớ anh mà đúng không"Warning:OOC, NC18.- Fic không và sẽ không bao giờ cổ suý cho những hành động không lành mạnh có trong fic. Vui lòng không bắt chước hay toxic, nếu khó chịu có thể skip ạ.- Chứa từ ngữ thô tục trong mỗi text- Sẽ có H, bạn nào cảm thấy khó chịu và không thích có thể skip ( mình sẽ để cảnh báo trên số chương có H ) - Fic hoàn toàn được hình thành nên dựa trên trí tưởng tượng của tác giả và đều là giả lập-Nếu đọc cảm thấy hay thì cho mình xin phép nhận một lượt vote và theo dõi mình để biết chừng nào mình ra chương mới nhaaCảm ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ.Begin: 2/6/2025*Fic thuộc về @fngyiw_mk3.…
Giữa thành phố mưa bay, có hai kẻ "đồng loại" tìm thấy nhau dưới ánh đèn neon nhòe nhoẹt của ga tàu điện ngầm.Anh là kiến trúc sư với trái tim đã hóa khối bê tông rạn nứt sau những lời thề bội bạc. Em là cô nàng bartender giấu nỗi đau bị lừa dối sau chiếc răng khểnh hay cười. Họ là những con chim sợ cành cong, sợ hãi hai chữ "mãi mãi".Không có những lời tỏ tình lãng mạn, chỉ có sự thấu cảm lặng lẽ bên ly cocktail "Trái tim thủy tinh". Liệu sắc tím của vết bầm có thể chuyển hóa thành sắc tím của hy vọng?Một câu chuyện chữa lành êm dịu như bản nhạc Lofi ngày mưa, dành cho những ai đang tìm kiếm một "nhịp cầu không lời thề" giữa đô thị cô đơn.…
Tình trạng: 2 chương (đã hoàn)Một ngày đẹp trời, mọi người đều chuẩn bị lên công diễn. Ninh Kha đến từ rất sơm, nhưng bây giờ em ấy ở đâu rồi? Sắp đến lúc lên công diễn rồi, phải làm sao đây?Sáng tác: Phong ThiênEdit: Phong ThiênBìa: Phong ThiênThể loại: Fanfic, Lãng mạn, ABO*Vui lòng không mang truyện đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của tác giả…
Trên những dòng sông quê, kiếp phù du chỉ sống vỏn vẹn một ngày. Chúng bay lên rực rỡ trong ánh hoàng hôn rồi lặng lẽ tan biến vào hư vô. Đẹp đẽ, nhưng ngắn ngủi đến nao lòng.Có những người phụ nữ mang phận đời y hệt loài phù du ấy. Nhan sắc của họ thay vì là món quà, lại trở thành chiếc áo quá rộng giữa giông bão định kiến, ghen ghét và lợi dụng."Phù Du Tím" là lát cắt về một người con gái như thế. Không rực rỡ chói chang như nắng, cô mang sắc tím dịu dàng của ráng chiều sắp tắt - thứ ánh sáng quyến rũ, ám ảnh nhưng mong manh và dễ tan biến khi gió đổi chiều.Hãy bước vào câu chuyện để lắng nghe tiếng thở dài phía sau vẻ đẹp ấy, để chạm vào những vết thương không tên và hiểu rằng: Đôi khi, chính những điều ngắn ngủi nhất lại để lại dư âm dài lâu nhất.…
⚠️⚠️ Lưu ý: Không gán ghép lên người thật, mọi thứ diễn ra chỉ dựa trên trí tưởng tượng mà thôi.Ai không thích xin mời lướt qua, xin đừng báo cáo…
[Huỳnh Sơn x Anh Khoa]"Bạn là ánh dương rạng ngời của tui""Còn bạn là vầng trăng êm đềm luôn dõi theo tui"Hai con người ở hai thế giới tưởng chừng khó có thể chạm vào nhau. Nhưng bánh xe định mệnh đã thay đổi thế cục, họ gặp gỡ và cùng cháy hết mình với thứ gọi là tuổi trẻ, cũng từng vui vẻ, cũng đã chia ly, có những nụ cười còn vương nhẹ như nắng hạ, cũng có những giọt nước mắt khẽ rơi như đêm mưa phùn. Nếu cứ mãi cố gắng nắm lấy không buông đối phương thì sợi chỉ đỏ có thể ràng buộc họ mãi mãi không? ° ° ° ° ° ° ° ° ° ° ° °Mê hai chủ tiệm bánh đã lâu cụ thể là năm 2014, nhờ duyên số đã va phải ATVNCG, một lần nữa khiến con tim của tôi đập liên hồi vì tiệm bánh Tiramisookay này quá đáng yêu, đó cũng là lí do có cái fic này đây. Lưu ý đây là sản phẩm của trí tưởng tượng, một số ít chi tiết, cột mốc dựa vào những thứ có thật, nhưng phần lớn đều là ảo tưởng của nhân viên cuồng tiệm bánh. Ai cũng có chung niềm đam mê giống tôi thì bơi vào đây!!!…
Anh không níu, em không giữ, chúng mình buông lơi. Chỉ còn lại những kỉ niệm, những nỗi nhớ, những hối tiếc......Tái bút :Đây chỉ là những bài đăng trong một page nhỏ mình từng hoạt động. Bài viết không hay, cũng không quá đặc sắc. Mình muốn giữ nó lại để níu một chút kỉ niệm về một người mình đã vô tình đánh mất.…