[ Drabble ] [ Junseob ] Hạnh phúc của YangYo ~
< . Một cái Drabble nhãm nhí do con au ngồii tự kĩ 45phút đồng hồ ~ mong nó sẽ là hàiii lòng các reader's . Ủng hộ nhé !! Kamsa nhèoo lắm luôgg ~ author: MizBumbyy…
< . Một cái Drabble nhãm nhí do con au ngồii tự kĩ 45phút đồng hồ ~ mong nó sẽ là hàiii lòng các reader's . Ủng hộ nhé !! Kamsa nhèoo lắm luôgg ~ author: MizBumbyy…
. Để anh được hạnh phúc . . em đánh đổi tất cả…
Nếu như phãi yêu . Một đời một kiếp chĩ cần một người yêu là đủ ! ..< . HappyBirthDays YongJunhyung . >…
Uyển Linh, cô học trò lớp 9 trong sáng, nghĩ cả đời mình sẽ chỉ yêu và làm vợ một người, cho đến ngày cô gặp một chuyện kỳ dị ở Hội An. Chẳng bao lâu sau, mối tình đầu kết thúc trong uẩn ức khi cô bị bỏ rơi đột ngột, không lời giải thích.***Một câu chuyện dài, đủ trải tràn thế kỷ.Nơi ký ức vỡ vụn, không ngừng ám ảnh, buộc ta tìm lại để tự cứu rỗi.Nơi tình yêu, quyền lực, dục vọng và sự soi chiếu liên tục va đập - gấp nếp - tàn phá lẫn nhau. Những con người từng là huyền thoại trong mắt nhau dần lột bỏ mọi hào quang, để lại phía sau từng chuỗi vết thương đan chéo, cùng một di sản cần được hiểu hơn là thờ phụng.Ở trung tâm là Kyoko Reizei (Trần Hạ Uyển Linh), người phụ nữ mà, từ khi mang nhiều hơn một cái tên, bỗng dần được vây quanh bởi cả bầu trời nhân vật. Không ai trong họ vô tội và bất biến. Từ Tokyo đến Yeosu, Từ Salzburg đến Queensland,Từ thư tình đến bản án câm lặng,Từ căn phòng ngủ đẫm hơi thở đam mê... Đến cánh đồng hoang ngập lau lách vùng biên giới...Mỗi hành động đều phản chiếu một câu hỏi lớn hơn:Chúng ta là ai - khi mọi thứ ta từng có dần biến mất?Vĩnh Biệt Nữ ThầnChỉ là tên một bài caSinh ra đểHát mãi về ký ức, thân thể, và tự doHát mãi về thế giớiNơi nghệ thuật, yêu thương, ý thức,Quyện lại thành triết học,Tàn phai bởi thời gian, Trong một vũ trụ tưởng chừng thờ ơ, Nhưng hóa ra là không phải vậy.…
Đọc đii rồii biết ~ * nháy mắt * =)))))))…
Câu chuyện thanh xuân kể về khoảng thời gian học THPT cùng CrushTuyến nhân vật chính:Nam chính: Tống Tâm ThànhNữ chính: Lục Ân NguyệtP/s: Tên nhân vật được dùng trong đoản văn là không có thật, chỉ có ký ức là thật, cảm xúc là thật, và kỷ niệm là thật.…