Nguyên tác: (Tổng tài vi thượng, tôi vi hạ) 總裁在上我在下Nhóm Dịch: Lục Phong HộiCouple: Cung Âu & Thời Tiểu Niệm"Có thai với tôi rồi mà còn muốn bỏ đi?"Hắn cương quyết bắt cô phải giao ra đứa con cô đã sinh cho hắn vào ba năm trước. Không chịu một lần, hắn lại ép thêm một bận.Tổng tài bất chấp thủ đoạn cố đoạt được tình yêu, cô tìm đủ mọi cách để kháng cự, bấu víu để thoát ra. Được rồi, con của hắn cô sẽ trả cho hắn, nhưng cô sẽ đi! Thế mà hắn vẫn chưa hài lòng, dùng sức ném cô lên giường cùng tiếng hét:"Cô gái, ta muốn sinh thêm một đứa!"…
Một sớm ngủ dậy Mộ Nhiễm phát hiện mình bị một con cao lãnh hệ thống trói định [ký chủ ! cô cứu lầm người rồi!!!] [ ký chủ ! tỷ tỷ ! tổ tông ! cô không làm nhiệm vụ sao (=°= !)Mộ Nhiễm lãnh đạm "a" Nói tốt cao lãnh đâu tên thiểu năng trí tuệ thống này là sao đây ! [ cô mới thiểu năng trí tuệ cả nhà cô đều thiểu năng trí tuệ !!! ] Mộ nhiễm lại lãnh đạm "a " hệ thống [ ...]Hệ thống khóc ngặt trong nhà vệ sinh (π • π )))# có một ký chủ suốt ngày nhân thân công kích thống làm sao bây giờ # online chờ gấp # Ta chỉ là tiện tay cứu nhầm người nhưng mà sao lại bị bám víu cản trở ta làm nhiệm vụ là sao ! Nam nhân nước mắt rưng rưng ủy khuất : " Ngươi không cần ta nữa sao ! ngươi đã cứu ta , ta ... ta phải lấy thân báo đáp ! " Mộ • tra nam • Nhiễm : không ta không cần ! # luôn có tiểu yêu tinh cản trở ta làm nhiệm vụ ! # Thể loại : hiện đại , cổ đại , tu chân ,vườn trường , huyền huyễn , nghịch tập , 1 vs 1 , HE , SE , song khiết , vả mặt , sảng văn , thám hiểm , dị năng , mạt thế , thần linh dị quái .…
3 gã không biết trân trọng, tin theo lời của cáo già mà hại chết người yêu thương mình nhất. Để rồi khi họ chết đi, 3 gã mới hối hận nhưng giờ hối hận cũng đã muộn rồi. Họ đã chết, mà người chết thì chẳng thể đội mồ sống dậy được. Tội lỗi bấu víu lấy 3 gã cho đến khi 3 gã không chịu được nữa mà đã tự vẫn trong chính nhà riêng của mình. Tưởng rằng sẽ gặp lại người mình yêu dưới nơi địa ngục hay thiên đàng gì đó, nào ngờ mở mắt ra lại thâyd mình của 8 năm trước, lúc mà em còn sống. 3 gã nhận ra ông trời đã cho mình cơ hội để có thể thay đổi tương lai, thay đổi kết cục bi thảm của người 3 gã yêuLần trước do tôi vô tâm nên tôi mất đánh mất em, lần này tôi sẽ không để đánh mất em lần nào nữaAnh thử rời xa tôi xem? Tôi sẽ giam anh lạiAnh ơi, em về rồi đây…
Editor: NA, HEHEBeta: OTP Làm Động LựcTác giả viết từ 2022, hiện hơn 1000c và vẫn chưa full (mỗi chương trung bình hơn 2k chữ, có chương hơn 4k) nên tụi mình lếch từ từ nhaaaaaa.Mang theo hệ thống rút thẻ xuyên không, Akisawa Shu cảm thấy vận may của mình chẳng thể nào tệ hơn được nữa, bởi vì cậu xuyên vào một bộ anime mà cậu chưa từng nghe tên bao giờ.Vì không biết cốt truyện, Akisawa Shu dựa vào trực giác để phán đoán... Những tình tiết nào dính dáng đến thám tử hay phá án thì nhất định là cốt truyện nguy hiểm!Chỉ muốn nỗ lực sống sót qua ngày, Akisawa Shu vốn tưởng rằng chỉ cần mình hành sự cẩn thận thì những ngày tháng bình yên sẽ cứ thế tiếp diễn. Nhưng vào một ngày nọ, sau khi dùng một lượt quay mười lần miễn phí, giao diện rút thẻ bỗng bùng nổ ánh sáng màu rực rỡ.Một phút sau, Akisawa Shu nhìn tấm thẻ thân phận phản diện mới ra lò mang tên "Becherovka" mà rơi vào trầm tư.Ngay khi Akisawa Shu còn đang suy nghĩ xem cái thân phận phản diện này rốt cuộc là nghề nghiệp gì, thì chiếc điện thoại mới xuất hiện cùng tấm thẻ ở ngay tầm tay cậu bỗng rung lên một cái.[Xuống lầu. - Gin]Akisawa Shu: ...? Đây là ai vậy? Họ thân nhau lắm sao?…
Ngày 19/04/2016Tôi thật sự buồn đấy, thật sự để tâm để tâm đấy. Cậu không biết hay giả vờ không biết vậy.Tôi là Nhân Mã, Nhân Mã đấy. Tính lửa, cực nóng. Tính cực trẻ con nữa. Tôi thật sự rất trẻ con, cả chuyện vui đùa và chuyện buồn đấy. Tôi thật sự sẽ rất vui, nếu đc làm điều mình thích. Đặc biệt là làm với cậu - người tôi coi là bạn thân :/Nghĩ lại thì cũng nực cười Tôi coi cậu là bạn thân đấy, nhưng cậu có biết không ? Ai nhìn vào cũng bảo 2 ta là bạn thân mà dường như chính cậu không đồng ý điều đó. RẤT NHIỀU lần cậu đẩy tôi ra khỏi cái vòng tròn bạn thân của cậu. RẤT NHIỀU lần cậu xê dịch đi cái đích đến bạn thân. Những lần ấy tôi không biết, thật sự không biết, cứ chạy mãi tới cái đích ấy, mặc cậu thản nhiên nhìn. Có vài lần tôi thấy, nhưng tôi vẫn đâm đầu chạy. Thật sự tôi không biết mình chạy vì cái gì. Chắc là vì quá cô đơn mà bấu víu vào cậu, vào niềm vui bên cậu. Là do tôi tự huyễn hoặc bản thân thôi ? Đúng không ? Tôi không biết, thật sự không biết tôi đang suy nghĩ…
■ Phần giới thiệuCó duyên thì tức sẽ gặp được nhau đến với nhau, còn không duyên thì cho dù có cố gắn tạo quan hệ như thế nào đi nữa thì nó cũng vẫn là không thể đến với nhau. Lần đầu gặp hắn cô cứ luôn gọi hắn là mỹ nhân này mỹ nhân nọ lại còn thờ ơ với hắn. Hừhh chỉ có người này mới dám làm vậy với hắn thôi thật tức chết mà thôi được phải dạy đỗ lại cô ngốc này mới được.........đã nói rằng không quen sao hắn ta cứ bám víu không tha vậy =.= thôi được nếu hắn đã muốn chơi vậy cô sẽ chơi tới cùng xem ai là người bỏ cuộc trước đây ^_^ . Nhưng mà...ấy chết cô rồi hắn ta như vậy cư nhiên mới lần gặp đầu tiên lại hôn cô hôn tới nghẹt thở lại còn có ý định xin sđt của cô •_•||| xí nằm mơ đi cô mới cho hắn... còn còn giở trò đồi bại nơi đông người như vậy cô thực xấu hổ nha hắn đồ mặt dày không biết xấu hổ thì thôi đi tự mà làm một mình cô sợ quá lại bỏ chạy để quên điện thoại mới đau ㅠㅡㅠ được rồi tên khốn này cô thề phải giết hắn xem như sáng ra đường quên thắp nhang T.T...…
Khi một thiên thạch bí ẩn mang theo hàng trăm ngàn sinh vật quỷ dị, mang theo hàng ngàn lũ Kaijin, đâm vào Trái Đất, nhân loại rơi vào vực thẳm của tận thế. Chúng là những nỗi kinh hoàng bất tử, mọi nỗ lực tiêu diệt chúng dường như không có tác dụng, nó chỉ làm chậm lại quá trình tái sinh của chúng mà thôi, biến mỗi trận chiến thành cuộc chiến vô vọng. Trong thế giới tàn khốc đó, hai chị em Bạch Lang Lang và Bạch Cửu Ngôn, với chỉ một gấu bông làm an ủi và sự gan dạ bất ngờ, phải bám víu lấy nhau để sinh tồn. Mắc kẹt trong khu rừng tăm tối, mỗi bước chạy là một hơi thở thoi thóp giữa lằn ranh sinh tử. Tiếng hắt hơi vô tình, mùi tanh tưởi của kẻ thù kề cận... khi hy vọng gần như vụt tắt, một cánh cửa sắt rỉ sét bất ngờ hé mở. Liệu đó là lối thoát duy nhất hay là một cái bẫy chết người? Hãy cùng dõi theo hành trình đầy kịch tính của hai sinh mạng nhỏ bé này, khi chúng đối mặt với nỗi kinh hoàng và tìm cách sống sót giữa chốn địa ngục trần gian.…
Thể loại: Đam mỹ, gia đình, thế thân (có lẽ), ngược tâm,... [Còn cập nhật thêm]Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên văn phong có thể sẽ bị gượng (hoặc rất gượng). Nhận góp ý để phát triển bản thân nhưng mong các cậu không quá gắt gao, mình cảm ơn ♡__________________________Nếu có người cho em một điều ước, em ước mình chưa từng vì ham muốn cuộc sống giàu sang mà tự biến mình thành con người khác.Em ước em có một gia đình yêu thương em, một người thật tâm yêu em, một danh phận không vay mượn bất kỳ ai và một lần được tự quyết định bản thân muốn làm gì.Khi đó, em sẽ trả lại cái danh thiếu gia cho người con trai ấy, không đánh mất bản thân để bấu víu gia đình không thuộc về mình, quang minh chính đại chăm sóc cho người bạn thuở nhỏ với nhiều căn bệnh bủa vây và thêm lần nữa được sống dưới cái tên chỉ thuộc về em.__________________________✍: 08 - 03 - 2022…
Mỗi người bọn họ đều là đồ ngốc, chỉ riêng hắn là ngốc hơn bởi hắn có không giữ mất chẳng tìm được .Mỗi người bọn họ đều mất 3 năm thanh xuân .Anh mất 3 năm để hi sinh vì tình yêu với hắn , theo đuổi hắn , bỏ lỡ cậu suốt 3 năm trời .Cậu biết anh không yêu mình , biết anh yêu hắn và theo đuổi hắn nhưng cậu vẫn kiên trì theo đuổi anh suốt 3 năm trời anh theo đuổi hắn .Còn hắn....hắn vốn không để anh vào mắt , đối với hắn tình yêu của anh còn nhỏ bé không bằng một hát cát , hạt bụi . Hắn đã lấy mất 3 năm thanh xuân của anh cũng đã đánh mất đi 3 năm thanh xuân của chính mình .Sau hơn mốc thời gian 3 năm ấy , ba người họ gặp lại nhau .Thì ra...anh và cậu đã ở bên nhau , cậu vẫn luôn kiên trì theo đuổi anh .Hắn lúc này mới nhận ra là hắn yêu anh...- Anh ! Em yêu anh ! Anh buông tay cậu ra . Cậu đưa tay ra nhưng không kịp nắm lấy tay anh .Anh bước từng bước đến phía hắn . - Châu Kha Vũ....Cả 3 người đều rơi nước mắt .Hóa ra 3 năm trời đó của họ đều là xứng đáng !!!…
Văn án: Từ xuất thân lúng túng vướng víu, đến quyền khuynh thiên hạ gian thần vợ,Từng bước đều khó khăn Du Lăng Tâm rốt cục vẫn là tâm lực lao lực quá độ, ôm hận nhắm mắt.Ai ngờ lại mở to mắt, vậy mà lại về tới mười ba tuổi khuê bên trong thời gian.Chờ chút, người nào đó lúc này không phải hẳn là bắt đầu ốm đau a,Làm sao lại chết như vậy da lại mặt, vung đều thoát không nổi rồi?Du Lăng Tâm: Buông ra! Ngươi tổng sờ tay ta làm gì!Tuân mỗ nhân: Ta làm bài vị những năm kia, ngươi không phải cũng mỗi ngày sờ ta a?Bài này từng dùng tên: 【 trùng sinh chi linh lung bốn phạm 】Bài này dự bị tên: 【 hắn không làm bài vị những năm kia 】 【 thiên kim đích nữ nghịch tập nhớ 】 【 cẩm tú hoa năm thiều quang ấm 】 【 nói nhiều tác giả não động nhiều 】 【 tác giả lựa chọn khó khăn chứng các ngươi nhìn ra đi 】Gỡ mìn: 1v1, song trọng sinh, HE, ngọt, thoải mái, giày vò, đại khái cứ như vậy đi.Nội dung nhãn hiệu: Ngọt vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Du Lăng Tâm, Tuân Triệt ┃ vai phụ: ┃ cái khác:…
"Em từng nghỉ chỉ cần đi ngược hướng gió có thể thoát khỏi nỗi đau"...Nhưng không ngờ nơi cuối con đường gió thổi, lại là anh. Mai Ngọc Phương cô bé 12 tuổi,mất mẹ ,không nhà ,không cha,lang thang giữa những bãi phế liệu để sống sót từng ngày Nguyễn Việt Hưng một chàng trai 16 tuổi lạnh lùng và cô độc,lớn lên trong sự ruồng bỏ của cha mẹ,bám víu cuộc sống bằng những đồng ve chai. Hai mảnh đời tưởng chừng chẳng liên quan,lại tìm thấy nhau giữa thế giới đầy rác rưỡi ở nơi mà xã hội lãng quên. Bằng một cách nào đó cô được nhận nuôi bởi một chàng thiếu niên chưa thật sự lớn.Duyên phận của cả hai kể từ đó bị ông trời chói chặt không cách nào cắt ra được . Cô gặp anh khi anh chỉ mới là chàng thiếu niên 16 tuổi ,anh gặp cô khi là cô bé 12 tuổi ....…
"Nàng, người con gái trong tranh hay là người con gái của lòng tôi?Bức tranh, bức tranh tôi vẽ em từ khi mình yêu nhau, mà vẫn chưa hề hoàn thành đến khi em ra đi...Bé con, bé con giống em, giống đến lạ lùng, để ghi nhớ rằng em có thật chăng?Và tình đôi mình còn dở, dở dang như chính câu chuyện mình vẫn kể, mình yêu nhau khi câu chuyện này bắt đầu, và mình đã chia tay khi hai nhân vật chính tôi viết vẫn chưa đến với nhau.Tôi có cảm tưởng cánh hoa cắm trong chiếc lọ kia rơi xuống cũng làm tôi nhói lòng, sao em lại đẹp đến thế, đẹp đến nỗi những tác giả của sự ảo ảnh đang bấu víu lấy em. Em hỏi tôi em là ai ư? Em đã từng là người tôi đánh đổi mọi thứ để nhận lấy một nụ hôn từ em. Có gì đáng sống ư? Vì em là lí do, là vì tôi lỡ thương em nhiều đến mức tôi nói rằng tôi muốn em mãi cười như vậy. Tình mình vượt qua nhiều thứ em có tin không? Chắc không buồn đến bây giờ nếu mình đừng đớn đau......."…
【 Related Relationship 】-Au: Bánh đậu xanh. -Bìa: me-Thể loại: Nocp, lãng mạn một phía, đơn phương, tình yêu không đáp lại, học đường, không thành, .. Tóm tắt ngắn gọn: Làm bạn thân đến hết đời^^Âu Khiết Nhã Khuê có một cái đuôi nhỏ. Cái đuôi nhỏ ấy bám cô từ nhỏ tới lúc trưởng thành, mãi không dứt ra. Cái đuôi ấy là cái đuôi vàng 4k chất lượng cao. Tiền không thiếu mà người theo cũng vậy. Cớ sao chỉ chọn mỗi cô để trao vàng trao bạc?!Thú thực, Nhã Khuê thực tình không có hứng thú với vật chất. Nói thật lòng thì có hơi ham muốn, nhưng không phải là đồ của hắn cho. . Khuê: Cùng làm con người, xin hãy giữ tự trọng. Đừng làm phiền đối phương. Cái đuôi bạc tỉ: Ngoáy ngoáy lỗ tai không thèm nghe. Điên cuồng bám víu, đến chết không buông.…
Đại dịch Zombie biến thế giới thành ác mộng. Lớp 12A8-từng đầy tiếng cười-giờ chỉ còn một nhóm sống sót, lê bước giữa nỗi sợ và mất mát, đi tìm một nơi gọi là "an toàn".Bên ngoài trường, mọi thứ đã chết. Đường phố ngập xác sống, không khí đặc quánh mùi tử khí. Mỗi bước đi là một lần cược mạng. Họ nhìn bạn bè, người quen gục ngã... rồi đứng dậy, nhưng không còn là con người nữa. Nỗi đau ấy không biến mất-nó bám theo từng người như một cái bóng.Để sống, họ phải đánh đổi. Có lúc, một người phải ở lại để những người khác tiếp tục. Có lúc, hy vọng gần như tắt hẳn. Nhưng họ vẫn đi, vẫn chiến đấu, vẫn bám víu vào nhau-vì nếu buông tay, tất cả sẽ kết thúc.Và rồi liệu họ có tìm được một nơi tạm gọi là " an toàn ".…
Thanh xuân , phỏng chăng là quãng thời gian chờ đợi dài ơi là dài? tôi đợi cậu,hay cậu đợi tôi,có lẽ tất cả đều vô nghĩa bởi lẽ thế giới tăm tối của tôi là anh đã bước vào kéo tôi ra ngoài ánh sáng lẵng quên đi tất cả những đau thương cùng cực chỉ giữ riêng mỗi nụ cười và gương mặt người con trai ấm áp . Chờ đợi? là 2 năm ? 7năm ? hay là cả cuộc đời? Giữa hai ta tồn tại điều gì nhỉ? Là vấn vương, lưu luyến. Duyên phận hai ta trắc trở làm sao ! Vượt qua tất cả mới biết rằng có lẽ chờ đợi không phải là tất cả mà cái kiên nhẫn bám víu không rời lấy niềm hi vọng dù có chút cố chấp như loài hoa hướng dương dù nhỏ bé nhưng vẫn trông chờ vào một ngày Mặt Trời dừng lại . Câu chuyện chưa viết mở đầu đã thấy cái kết bi thương.…
Một người thầy xàm xí từng dạy: " Nguồn gốc của mọi bi kịch là cố chấp, không chịu buông bỏ."Linh Chi mỉm cười nhưng mắt không ngừng rơi lệ.Đã đến lúc nó phải buông bỏ. Buông bỏ cái chết của ba mẹ, buông bỏ tình yêu chết tiệt, buông bỏ sinh mệnh...Linh Chi nhắm mắt, thả người rơi tự do xuống con sông sâu chục mét.Tờ báo nhăn nhúm bám víu bên thành cầu với tiêu đề nổi trội: Vợ chồng son của tập đoàn SONA đón chào cặp song sinh long phụng.******Yêu là gì?Là khi anh và em, âm dương cách biệt, anh vẫn yêu em.Là khi em không thể nhớ lại, cũng không quên đi cách yêu anh.******Đặng Vũ Duy, anh lớn của trường SAGOSCHOOL.Hà Linh Chi, con ngốc từ nước ngoài về.Ảnh: pinterest…
📝 Nếu được chọn, tôi thà làm Es để cầm quyền sinh sát, hay tệ lắm là làm con thỏ Jackalope để đứng ngoài xem kịch.🤕 Nhưng trớ trêu thay, tôi lại mở mắt trong thân xác của Muu Kusunoki (Tù nhân số 004).Muu là ai? Là một cô tiểu thư xinh đẹp, mong manh? Không, trong mắt khán giả và các tù nhân khác, cô ta là "trà xanh" chính hiệu, là kẻ thao túng tâm lý, và là mục tiêu hàng đầu trong danh sách thanh trừng của "công lý" mang tên Kotoko.Bị nhốt trong nhà tù trắng toát không lối thoát.Mang theo tội danh "Giết người" không thể chối cãi. Sở hữu một cơ thể cứ hễ sợ là khóc, hễ cuống là tìm người bám víu.Nhưng tôi không phải là Muu của nguyên tác. Tôi nắm giữ kịch bản. Tôi biết rõ từng MV, từng bí mật đen tối của 9 tù nhân còn lại, và cả những cái bẫy tâm lý của Cai ngục Es."Khóc lóc? Đó chỉ là vũ khí. Yếu đuối? Đó là lớp ngụy trang."Tôi sẽ không để mình bị nướng chín bởi phán quyết "Guilty". Tôi sẽ thuần hóa Haruka, ngăn chặn lưỡi dao của Kotoko, và chứng minh cho Es thấy một định nghĩa mới về thiện ác.Milgram này, để tôi diễn lại cho xem!---Thông tin truyện: ° Tác giả: LonelyHD ° Thể loại: Fanfiction, Đồng nhân (Doujin), Xuyên không (Isekai), Đấu trí (Strategy), Psychological (Tâm lý), Drama. ° Nhân vật chính: Muu Kusunoki 2.0 x Dàn cast Milgram. ° Cảnh báo: Truyện có yếu tố phân tích tâm lý tội phạm, một số mô tả về bạo lực và bắt nạt học đường (dựa theo lore gốc của Milgram). Nhân vật chính "OOC" (Out of Character) so với Muu gốc vì là người xuyên không.---Disclaimer: ° Các nhân vật và bối cảnh thuộc về dự án đa phương tiện MILGRAM do Dec…
« Anh như mặt trời sưởi ấm trái tim em, soi sáng thế giới của em, là sợi dây em bám víu, là ánh sáng dẫn đường cho cuộc đời em. Khi em sợ hãi buông tay anh để chạy trốn, lúc đó mới biết anh chính là linh hồn, là cả thế giới của em » _An Nhiên.« Khi bên nhau em thường hay nói 'anh là mặt trời, là hơi ấm, ánh sáng của em'.. nhưng em lại không biết rằng mặt trời của em cũng bị đốt cháy trong chính ánh sáng đó, cũng muốn chạy trốn khỏi ánh sáng đó. Ngày gặp em anh như tìm thấy nơi đến của cuộc đời mình. Nếu em nói anh là mặt trời thì anh sẽ nói em chính là mặt trăng của cuộc đời anh, như ánh sáng mát lạnh, như cơn gió trong lành đến làm dịu mát thế giới của anh. Em là cuộc đời anh, là thế giới, là tất cả những gì anh muốn có trong cuộc đời này »_ Thiên Phúc. Định mệnh cho chúng ta gặp nhau, rồi lại khiến hai ta chia xa.. Như quy luật của tự nhiên, mặt trăng và mặt trời Liệu rằng ta có thể bên nhau?…
Han Ji - cô gái của những điều bé nhỏ diệu kỳ, nơi nụ cười thường trực thắp sáng cả những ngày u ám nhất. Giữa cuộc đời vốn dĩ chất chồng những muộn phiền, Han Ji vẫn tin vào phép màu của cỏ bốn lá, của giọt nắng đầu ngày, và của mỗi nhịp đập trái tim đầy hy vọng. Năng lượng tích cực và sự lạc quan dường như là hơi thở của cô, là tấm áo choàng ấm áp che chở tâm hồn trong trẻo ấy.Nhưng ngay cả ánh mặt trời cũng có lúc tắt lịm. Seungjun của ánh đèn sân khấu và những ước mơ chói lóa, vô tình đẩy Han Ji ra xa, biến cô thành một cái bóng lặng lẽ nơi hành lang trường học. Mỗi bước chân Han Ji đi trên con đường tình yêu ấy, là mỗi lần cô tự mình vá víu những vết nứt vô hình trong tim, cho đến khi không thể nào vá lại được nữa.Và chính vào giây phút đau đớn nhất, khi cô gái của ánh sáng hoàn toàn chìm vào bóng tối của tuyệt vọng, Go Taekyung đã đứng đó. Anh không còn thấy nụ cười rạng rỡ anh vẫn thường bắt gặp, mà là một Han Ji ở tận cùng của sự tổn thương.…
"Bố ơi, sống và tồn tại khác nhau thế nào ạ?Trước một câu hỏi tưởng chừng không quá khó để trả lời, bố của tôi đã ngẩn người khi đối diện với câu hỏi này. Ông ấy suy tư mãi mới cất giọng trả lời tôi "Con yêu, sống chính là phổi con đang hoạt động, tim con vẫn còn đang đập mỗi giây trôi qua, và con vẫn hướng đến lý tưởng của mình, hoàn thành giấc mơ chạm đến vị trí của người con ngưỡng mộ và vượt qua họ. Còn tồn tại, con chẳng có gì ngoài một thân xác đang cố gắng bấu víu lấy những phản ứng sinh học thôi, con không có lý tưởng, không ước mơ và không có mục đích để tiếp tục." Tôi gật gù đồng ý với những lời mà bố đang nói, về những định nghĩa tưởng chừng giống nhau nhưng lại khác biệt. Chợt, tôi muốn hỏi bố một câu hỏi mà mình đã chôn giấu bấy lâu nay. "Bố đang sống hay tồn tại ạ?" Bố nhìn sâu vào đôi mắt tôi như đang tìm kiếm một điều gì đó, phải chăng tôi đã đặt một câu hỏi sai? hay tôi không nên hỏi điều ấy chăng. Bố xoa đầu tôi, như thuở xưa khi mỗi lần tôi làm tốt một chuyện nào đó. "Bố phải sống đến ngày đó."…