Idyll[danh từ] [không đếm được]Sự bình yênNiềm hạnh phúc----------Tất cả nhân vật được nếu trong truyện không thuộc quyền sở hữu của tôi (VS), và tất cả sự kiện xảy ra trong truyện chỉ là sản phẩm thuộc trí tưởng tượng của tôi (VS) không mang tính đá động hay nhục mạ đến bất kì một cá nhân hay tổ chức nào.…
Tác Giả: Chihuahua Mới Lớn + Idylic1708Văn ÁnKhum có, một phút ngẫu hứng của Chihuahua mới lớnCảnh báo: Top là trôn có lài, cực kỳ OOC, ngược ngọt tuỳ tâm trạng tác giả…
- Truyện dịch chưa có sự cho phép- Không chuẩn 100%- Tác giả: ShadeNeverMadeAnybodyLessGayWednesday nhìn thấy hành lý của Enid, nghĩ rằng cô ấy lại muốn đổi phòng và cố gắng khiến cô ấy ở lại với mình bằng cách tỏ ra tốt bụng một cách kỳ lạ. Enid không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Còn Thing, người rõ ràng là thấy toàn bộ tình huống, thực sự buồn cười.…
Jun và Dylan như bằng mặt không bằng lòng, vốn dĩ đã không đội trời chung. Bỗng một ngày, mọi thứ đảo lộn lên, Jun bắt đầu cảm thấy khó chịu khi Dylan tiếp xúc gần với người khác, khó chịu khi Dylan diện những bộ đồ cắt xẻ lên sân khấu. Hắn không thích cái cách Dylan cười với người khác ngoài mình. Dylan cũng nhận ra điều đó, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, những hành động chưa từng xuất hiện ở Jun bắt đầu hiện rõ ra, Dylan cũng thấy mình đỏ mặt vì điều đó. Một loại cảm xúc không thể gọi tên, để nói rõ thì hơi khó. Chuyện sẽ ra sao? Đến đâu?…
- Woojin à ! Tại sao cậu lại ra bao trong khi cậu biết rõ tôi sẽ ra kéo ?- Cậu ra kéo thì cứ việc ra, còn việc tôi muốn thắng hay thua đó là việc của tôi…
Thịnh chẳng ngoan tẹo nào... nhưng chắc chắn có người trị được cậu.📌 Nhân vật do trí tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến người thật🚫 CÂU CHUYỆN KHÔNG CÓ THẬT‼️🚫VUI LÒNG KHÔNG MANG TÁC PHẨM RA KHỎI KHU VỰC WATTPAD ‼️Em bé thứ ✌…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…