hoonjames | hiểu lầm
text fic | lowercase | ooc | hài (tui đoán z)chí huân chỉ lo học, vũ phàm chỉ lo chơi, cả hai đều không có ý định tìm người yêu. nhưng xui cho họ, họ đã gặp được nhau, không muốn cũng phải muốn (tại tui bắt v).…
text fic | lowercase | ooc | hài (tui đoán z)chí huân chỉ lo học, vũ phàm chỉ lo chơi, cả hai đều không có ý định tìm người yêu. nhưng xui cho họ, họ đã gặp được nhau, không muốn cũng phải muốn (tại tui bắt v).…
Mọi thứ đã phải diễn ra như vậyĐể em thấy em phải yêu mìnhĐã đến lúc em phải nhận raEm đã luôn tự lừa dối con timVì nếu anh muốn anh đã tìm cáchNhưng anh chẳng hề gìEm ghét cái cách em luôn bào chữaCho mọi lần anh vô tâmEm ghét cái cách, em nói em vẫn ok khi em tủi hờnGhét dư luận tàn nhẫnGhét nghĩ đến anh nhiều quá mứcGhét việc phải giữ im lặngTỏ ra mình không vướng bận…
trap boy x học bá_____⚠️: chứa ndung nhạy cảm-Chồng gây vợ lé____Tự viết tự ngại👖🗿…
"Em giận anh suốt đời".Còn ai chắp tay quay về…
Tác giả: Đoàn Tử 720Tại thế giới này, các Omega không phải là báu vật của quốc gia, Omega đơn thuần chỉ là một cơ thể dùng để sinh dục.Omega sau khi trưởng thành, dựa theo quy định sẽ được phân phối đi các nơi, và buộc phải có thai trong hai tháng.Tại một viện giáo dưỡng, nơi các Omega sinh hoạt, nơi này bị bao phủ bởi tầng tầng lưới điện dày đặc, nằm sâu hun hút trong một khu rừng ở ngoại ô.Em tên 216, em chỉ có một chiếc giường mà ngoại trừ chăn gối thì chẳng được đặt thêm bất cứ thứ gì khác, một con gấu bông đã bị rơi mất một mắt, một đống sách vở đồi trụy mang tính tẩy não cực mạnh, và một cậu bạn xấu tính là 205.Đến năm 18 tuổi, thân là Omega hoàn hảo nhất, em được đưa đến dinh thự của một sĩ quan cấp cao.Khi thế giới của em đã sụp đổ, ai có thể vì em mà một lần nữa xây đắp lại thế giới này đây? Bằng nụ hôn, bằng dịch thể, hay bằng vũ lực?…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, gương vỡ lại lành, ngược nam, thâm tình, HE Tình trạng: Hoàn edit (Truyện edit bởi fanpage Áo_bông_nhỏ hay Fanpage Trên kệ sách có gì?. Mời mọi người ghé qua.)* Văn án: Vào năm đầu tiên của trường trung học, nhà họ Đào đã nhận một cậu bé nghèo từ nông thôn.Trầm tĩnh yên lặng, thành tích cao, còn rất nỗ lực.Chỉ có Đào Nhiễm biết, anh ta không phải là thứ gì tốt. Đào Nhiễm mỗi ngày đều nghĩ, nhất định phải giết chết anh ta, người này thoạt nhìn không tốt, sau này nếu hắn phát đạt, nhà họ Đào xong đời.Nhưng cô không hề biết, nhân vật phản diện mà cô ghét cay ghét đắng này, yêu thầm mình. ~ Nguỵ Tây Trầm cảm thấy một kẻ xấu tính như hắn sẽ hư hỏng và vô tâm.Khó mà chịu được một người làm mình làm mẩy, còn cảm thấy cô ấy đáng yêu.Anh muốn trao cô trái tim mình, nhưng bị cô quăng đi.Cô sẽ phải trả giá! (Edit vởi Áo_bông_nhỏ/ Trên kệ sách có gì?)Nhiễm nhiễm đông thăng, nhật lạc tây trầm (Mặt trời mọc phía Đông, lặn phía Tây). (Tên nam nữ chính)✔ Từ khi gặp em, anh không thể yêu ai khác.1. Văn sủng2. Thanh xuân vườn trường.. Nam chính là một cậu bé nông thôn đầy tâm cơ giai đoạn đầu, bá đạo tổng tài ở giai đoạn sau.3. Không thích thì xin miễn, không thích thì click, hãy đọc một cách văn minh.4. Gỡ mìn: Đoạn trưởng thành ngược nam chút, nên cẩn thận. 5. Nội dung tags: Tình Yêu Đô ThịNhân vật chính: Đào Nhiễm - Ngụy Tây Trầm…
"Nếu tớ đồng ý, cậu sẽ cười chứ?" Anh mỉm cười. Keonho bật cười thành tiếng, và vươn tay về phía anh, thật thân thuộc và tự nhiên, như họ đã làm cả ngàn lần trước đây. "Mãi mãi luôn" cậu gật đầu. Keonho kiếm tìm biểu hiện của sự lưỡng lự, của sự ngại ngùng, của bất cứ cảm giác khó xử nào trên mặt anh, nhưng chúng không có ở đó. Qua cửa sổ bể bơi, ánh nắng ban mai xuyên qua ô kính tạo thành một dáng hình uốn lượn, lấp lánh ánh trắng cho tới khi nó chạm đến và tan ra trong đáy mắt của Seonghyeon, nơi cậu luôn tìm thấy hình bóng của chính mình ở đó. .Ahn Keonho, mười bảy tuổi, và những lần đầu.…
Tâm trạng ăn tối đã bị nước mắt của người nọ quét sạch, gã chỉ thanh toán một bao thuốc lá ở cửa hàng 24 giờ rồi lững thững trở về homestay. Minhyeong ngồi trên tấm phản mọi khi gã hay thấy em nằm sõng soài nghịch ngợm, vừa mới ngậm điếu thuốc thì bỗng trượt tay đánh rơi cái bật lửa vào màn đêm đen. Mắc kẹt trong bóng tối hẳn là rất bất lực, nhất là kiểu người phù hợp với ánh bình minh như em.⋆⭒˚"mây trời ban"Fanfiction số 5 trong event "The Vega's Blessing"Tình trạng: Đã hoàn thànhSố chữ: 8606Beta: @phongbattrongoi & @nynouwu…
không danh không phận...kiss,r17+…
📖 Nụ Hôn Tình BạnTác phẩm của Sếu GầyThể loại: fanfic • slice of life • thanh xuân vườn trường • chậm rãi • nhiều lớp tâm lý • cảm xúc mơ hồCảm hứng: từ hình ảnh và năng lượng cảm xúc của TayNewTình tiết: hư cấu hoàn toàn, chỉ lấy cảm hứng từ cảm xúc người viết🔸 Bốn người bạn.🔸 Một tình bạn quá gần để gọi là bình thường.🔸 Và một khoảnh khắc thoáng qua... khiến mọi thứ không thể quay lại như cũ.Họ chưa từng hứa hẹn.Chưa từng thừa nhận.Cũng chưa từng hỏi nhau rằng rốt cuộc mối quan hệ này là gì.Chỉ là ở cạnh nhau quá lâu,đến khi nhận ra thì khoảng cách giữa tình bạn và tình yêu đã mờ đến mức không ai còn chắc mình đang đứng ở đâu.Một mối quan hệ tưởng như không có tên...nhưng nếu chỉ là bạn -vì sao lại đau đến vậy khi mọi thứ lệch đi?📝 Lưu ý của tác giả:Tác phẩm này là sản phẩm tưởng tượng dựa trên cảm xúc cá nhân của mình trong quá trình theo dõi Tay và New.Mọi nhân vật, tình huống, lời thoại đều là hư cấu, không đại diện cho bất kỳ mối quan hệ hay sự thật nào ngoài đời thực.Xin đừng phân tích quá sâu, xin đừng toxic.Chỉ cần đọc bằng cảm xúc - thế là đủ.✨ Tagline:"Không ai gọi tên mối quan hệ này.Nhưng đôi khi, chính điều không được nói ra... lại là thứ thật nhất."✨ Lời nhắn nhử từ tác giảOTP của chúng ta vẫn ở đó họ vẫn đồng hành cùng nhau, họ vẫn dành cho nhau những tình cảm sâu sắc nhất mà không lời nào có thể diễn tả được. Chứng kiến sự việc đó dù đau dù mất niềm tin nhưng chỉ mong họ vẫn luôn ở đó. Các Polca oi hay cứ đu…
bố Hoàng. em Bông…
Yêu một kẻ si tìnhTác giả: banhbaochayVăn án: Lý Ngọc năm 18 tuổi gặp được Giản Tùy Anh tại phòng khách nhà mình, liền nhất kiến chung tình...Nhân vật: Lý Ngọc x Giản Tùy Anh cùng các nhân vật khác trong bộ tiểu thuyết gốc "Yêu một kẻ ngốc"Tình trạng: On-goingNote:- Nội dung truyện hoàn toàn là hư cấu- Tận lực sủng Giản ca- Mình vẫn đang trong quá trình viết, chưa biết sẽ kéo dài trong bao lâu nữa...! VUI LÒNG KHÔNG RE UP LẠI!…
"Lần này, dù cho thế nào, cũng đừng buông tay nhau em nhé?"_______Trên tất cả, lời đầu tiên au muốn gửi đến mọi người là thật sự cảm ơn mọi người vì đã đọc, dù là đọc truyện hay chỉ đọc mỗi phần mô tả truyện này mà thôi✨✨✨_______*Lưu ý:- Tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.- Đọc với mục đích giải trí.- Không áp dụng lên người thật.- Vui lòng không reup, chuyển ver khi không có sự đồng ý của au.- Vui lòng không sử dụng hay cướp idea dưới mọi hình thức.- Nội dung có nhiều phần phi thực tế, lời khuyên là hãy cất não trước khi đọc.- Có phép thuật, giống quin en chan tít.- Văn chương có thể không hay vì đây là bộ truyện đầu tay của au.- Nếu cảm thấy cần tâm sự thì có thể ib au để thoải mái tự do ngôn luận, nhưng xin đừng cancel con của au.- Cốt truyện khủng bố, nhân vật khủng bố, người viết truyện khủng bố.- Sorry mấy vợ vì au sẽ lâu ra chap mới, lâu lâu cũng sẽ sửa đi vài phần cờ ring trong truyện nên mấy vợ đọc lại thấy có khác vài điểm nhỏ thì cũng đừng bận tâm.TRUYỆN ĐỪNG FLOPTRUYỆN ĐỪNG FLOPTRUYỆN ĐỪNG FLOP(Điều gì quan trọng phải nhắc lại 3 lần)…
Gặp nhau một lần l là trùng hợp, gặp lần hai là có duyên."Em nói xem mình gặp nhau ba lần rồi, vậy gọi là gì?""Chắc là..."Định mệnh…
ai làm steve jobs việt nam cứ làmsteve no jobs đi viết gay đây #marhoonmaidinh…
Chúng tôi đã cùng nhau vẽ nên trăm ngàn viễn cảnh, dệt biết bao giả tưởng về những tháng ngày sau này. Thế nhưng, trong muôn vàn cái "nếu như" đầy mơ mộng ấy, tuyệt nhiên chẳng đứa nào nỡ đoán định về một ngày mai mình lạc mất nhau."Mùa hè năm ấy vốn chẳng thể nào quay trở lại, chỉ còn vương vấn chút dư âm ấm áp nhuốm màu nắng hạ trong ký ức mong manh. Tớ hiểu, những thứ đã vụt qua kẽ tay rồi thì chẳng thể tìm lại được nữa. Giá như sau một đêm dài chìm trong giấc mộng, tớ có thể đón nhận ánh nắng sớm mai, thấy được cơn gió lùa qua tấm rèm cửa sổ, và thấy đôi bàn tay be bé giơ lên giữa không trung. Tớ không thích cái nắng như thiêu như đốt của mùa hè, nhưng nếu được quay trở lại, tớ muốn mùa hè ấy sẽ không bao giờ trôi đi."────୨ৎ────Artist vẽ bìa: Minh MinhTypo: Mây QuýtBeta Reader: RedmeowNgày đăng: 29/09/2025Nền tảng đăng tải: Wattpad, Truyện Nhà Ong, Rookies.…
Một chiếc hố xinh xinh đã mở raaaaBạch Như Nguyệt gặp Dạ Hiên lần đầu trong con hẻm nhỏ. Trên người hắn màu đỏ của máu tươi nhỏ từng giọt xuống đất.Lần thứ hai cô gặp Dạ Hiên là ở ngân hàng. Mặc dù khuôn mặt đã bị che kín. Nhưng đôi mắt thờ ơ, thần bí ấy vô cùng đặc biệt, chỉ cần nhìn liền nhận ra.Lần thứ ba gặp mặt là hắn xuất hiện với tư cách người yêu của một người bạn trong lớp cô. Sáng hôm sau thức dậy thấy bản thân chân bị xích.Xác của người bạn đó ở ngay bên cạnh.Duy nhất trên: Noveltoon/ WattpadKhu Vườn Của Sắc Nữ…
Một tình yêu không được đáp trả!Một nỗi buồn không có sự kết thúc!Valentine...For you...Not for me...Không bưng bê sao chép khi chưa có sự đồng ý của Nơ! Nơ Children…
💝"Có những người, chỉ cần gặp một lần... là muốn theo đuổi cả một đời."Năm 17 tuổi, cô là một cô học sinh lớp 12 láu lỉnh, bướng bỉnh và đầy quyết tâm. Còn anh - là người mà cô chọn để theo đuổi, bất chấp tất cả những ngây ngô, vụng về của tuổi trẻ.Mười năm trôi qua.Thời gian có thể làm con người thay đổi - từ tính cách, suy nghĩ đến cách yêu. Họ trưởng thành, đi trên những con đường riêng, mang theo những mặc cảm, định kiến và cả những khoảng cách không dễ gọi tên.Nhưng có một điều chưa từng thay đổi.Là cách họ vẫn âm thầm quan tâm nhau.Là thứ tình cảm lặng lẽ, bền bỉ như dòng nước nhỏ, không ồn ào... nhưng đủ để thấm sâu vào tim.🏷️"Hoa dâu da" không phải là một câu chuyện kịch tính với những cao trào dữ dội. Không có nhân vật phản diện. Không có những cú twist làm nghẹt thở.Chỉ là những mảnh ghép rất đời. Nhẹ nhàng. Hài hước. Và chân thật.Dành cho những ai đã từng yêu.Và cả những người vẫn còn tin rằng - có một người, sau tất cả, vẫn sẽ ở lại.-----Truyện đã được đọc tại Youtube và Spotify của tác giả Phan Hoài An! Mời bạn ghé qua nghe truyện nếu như không muốn đọc nhé!👉https://www.youtube.com/watch?v=AZ7kmK52RAk&list=PLw2yvFPnYlNgCt8-yydWbyxUTAEoItwlR&index=7👉https://open.spotify.com/episode/3dytIEDNek605j6tvGpH5M?si=X47W1dftRQqf3iJFLLHcSw💖Rất mong nhận được sự quan tâm và ủng hộ của các bạn!😊…
Họ là những thanh thiếu niên.Mỗi lần đồng hồ điểm 12 giờ, họ sẽ nằm xuống. Không ai bảo ai, không cần hẹn trước. Cơ thể tự động thả lỏng, tim đập chậm lại, mí mắt khép hờ. Không phải để ngủ. Họ vẫn nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy, vẫn ý thức được căn phòng quen thuộc quanh mình-cho đến khi cảm giác ấy trượt đi, như thể mặt đất vừa rút khỏi dưới chân.Cứ đến 12 giờ, họ lên đường.Không có bước chân đầu tiên. Không có khoảnh khắc chuyển tiếp rõ ràng. Chỉ là trong một nhịp tim, bóng tối phía sau mí mắt trở nên sâu hơn, đặc hơn, rồi mở ra thành một nơi không thuộc về thế giới này. Không gian méo mó, bầu trời thấp đến mức như sắp đè nát họ, và không khí mang mùi lạnh lẽo của thứ đã chết từ rất lâu.Họ đứng dậy ở đó, vẫn là cơ thể của mình, nhưng cảm giác thì không còn đúng nữa. Trọng lực nặng hơn. Âm thanh bị bóp méo. Thời gian trôi theo cách khó chịu, vừa quá nhanh vừa quá chậm. Có thứ gì đó đang chuyển động trong bóng tối-không vội vã, không ồn ào-chỉ lặng lẽ theo dõi, như thể đã quen với việc họ xuất hiện mỗi đêm.Họ biết mình không nên ở lại.Nhưng họ cũng biết mình không thể quay về.Cứ đến 12 giờ, thế giới kia gọi tên họ bằng một cách không cần lời nói. Và dù sáng hôm sau họ có tỉnh dậy trong phòng mình, với ký ức rời rạc như một giấc mơ tồi tệ, thì cơ thể họ vẫn mang theo cảm giác của dị giới-ở dưới da, trong xương, trong nhịp tim.Đêm nay, đồng hồ lại sắp điểm 12 giờ.…