[LizKook•ShortFic] Chào! Người con gái anh yêu
Anh và cô là vợ chồng......trên danh nghĩa.#9-lizkook(8/8/2019) thanks…
synthetic novels
Trong cuộc sống vốn đã rất hiếm các cặp vợ chồng sinh được năm em bé, bây giờ hãy tưởng tượng rằng hai gia đình đã có chúng. Gia đình Nakano có 5 cô con gái trong khi gia đình Tsukiyama có 5 cậu con trai. Chuyện gì sẽ xảy ra khi 10 thanh niên này gặp nhau thời trung học? Liệu có lãng mạn đến quyền lực thứ năm?…
vsoo | mắt quỷ
khi va vào xiềng xích của tình yêu, ngay cả ác quỷ cũng phải cúi đầu đầy mọn hèn.…
Hừng đông
"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…
[Chuyển Ver][Minayeon] Em Là Điều Duy Nhất Tôi Còn Nhớ
Tôi buông bàn tay em."Hạnh phúc" Đó là từ cuối cùng tôi có thể nói với em.Xin lỗi em, Mina tôi còn yêu Nayeon em nhiều lắm..._______________________Truyện Chuyển Ver đã được tác giả cho phép!!!Author: badgurl_rose…
Mùa Hạ Năm Ấy
• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…
Cậu ta thật đáng ghét
Ngôn tình thanh xuân vườn trường hài hước ngọt ngào của cặp đôi Đặng Minh Tuấn-Vũ Thị Thanh Trà.Đặng Minh Tuấn: redflag, badboy, nhà giàu, học giỏi và giỏi nhất là cách tán Thanh Trà-Đặc điểm nổi bật: tóc hai mái đen nhánh, đôi mắt long lanh, bên ngoài đẹp trai, bên trong lắm tiền. Ngoài ra thêm bộ môn taekwondo đai đen nữa.-Câu nói thương hiệu: "Tớ có tiền, đẹp trai, nhà giàu, học giỏi, tuy hơi lăng nhăng nhưng mà yêu cậu là thật lòng."Vũ Thị Thanh Trà: cô gái ko quá ngọt ngào cũng ko quá cục súc, goodgirl, gia đình ko mấy khá giả, học hơi ngu xíu.-Đặc điểm nổi bật: tóc dài đen óng ả, đôi mắt ngây thơ trong sáng, tuy hơi cục súc nhưng đc cái rất hay bảo vệ chính nghĩa. -Câu nói thương hiệu: "Cậu nói một câu nữa là cái dép này vô mặt đấy!" _________________________________________ -"Nếu một ngày tớ bị mất trí nhớ, không nhớ cậu nữa vậy cậu sẽ phải làm như thế nào?"-"Đương nhiên là tớ sẽ lại theo đuổi cậu rồi mỗi ngày luôn nhắc nhở cậu rằng "anh là chồng tương lai của em", mà sẽ không có ngày đó đâu"…
Hà Nội Năm 2000 Tớ Gặp Được Cậu
Phạm An Nhiên lớn lên ở thủ đô ngàn năm văn hiến, từ nhỏ nó đã yêu mến thành phố vừa hiện đại vừa cổ kính lại mang nét gần gũi này. Nó luôn tự hào về gia đình mình, nhà đã có truyền thống cách mạng từ xưa đến nay. Đồng thời Hà Nội luôn khiến nó nhớ về những năm tháng đầy hoài bão, ước mơ của cô học sinh đầy nhiệt huyết tuổi trẻ. Nhớ về những ngày đẹp trời quây quần bên gia đình. Kỷ niệm vui đùa cùng trẻ em trong xóm, mọi người tụ họp nói chuyện cùng nhau.Cùng với đó Hà Nội lưu giữ kỷ niệm của nó và cậu thiếu niên là dân chơi Thủ đô ngày ấy, người khiến nó trải qua mọi khung bậc cảm xúc vui buồn khác nhau. Trung không giỏi nói chuyện, lại ăn chơi. Nhiên hiền lành, lại học giỏi. Hai người với hai tính cách, hoàn cảnh hoàn toàn trái ngược nhau, dần dần cảm mến đối phương. Sau đó là yêu, góp phần tạo nên thanh xuân tuổi học trò tươi đẹp, kỷ niệm đáng giá nhất._______________Fanpage tác giả: Dâu Xinh (Hani)…
BR artbook
Đừng nhìn tiêu đề nà nghĩ bậy nghen…
Khi Chuyên Văn Mê Mẩn Trai Chuyên Lý
"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…
Hoa phượng tháng năm
Tôi chạy tới ôm chầm lấy Minh , khiến anh ngây người ra . Phải mất một lúc anh mới cảm nhận được gì đó , anh cất tiếng lên hỏi tôi bằng giọng dịu dàng cộng với ba phần nuông chiều bảy phần cưng chiều trong lời nói:-sao thế?ai lại bắt nạt bé Cải của anh à?hửm? Bằng cách nào mà anh có thế dễ dàng biết được hay thậm chí là nhận ra mọi thứ vậy nhỉ? à vì anh giỏi mà... vừa giỏi vừa thông minh còn rất hoàn hảo nữa. Minh giống như ánh mặt trời chiếu sáng cuộc đời tăm tối của tôi, mà tôi lại giống như hạt cát ở giữa cái sa mạc bao là rộng lớn... người cao quý như anh mà lại hạ mình chỉ để yêu tôi được nhỉ?. Những suy nghĩ ấy làm tâm trạng tôi càng tồi tệ hơn. Không kìm được nước mắt , tôi oà lên khóc . Minh giật mình , vì đây là lần đầu tôi oà lên khóc nức nở trước mặt anh.Anh nhỏ nhẹ trấn an tinh thần tôi ,cùng với giọng nói trầm ấm -bé yêu của anh ơi,sao lại khóc rồi?nói anh nghe ai bắt nạt em? Đâu ngẩng mặt lên anh xem mặt bé Cải của anh nào. giọng anh như dỗ một đứa bé, à tôi cũng là em bé của anh mà. Nhưng vì anh cứ dỗ dành tôi mãi cùng với mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc của anh nên tâm trạng tôi đã vui hơn rất nhiều. Sau đó, tôi đã nhận ra được rằng mặt trời này là của tôi, cũng chỉ chiếu sáng cho mình Cải thôii.Và: Phương Anh lại yêu Minh Nhật nhiều hơn rồi!!!!21/3/2024…
Soda Chanh Và Nắng
Ngồi trên ghế đá dưới gốc cây bàng già nơi góc sân bóng, tôi thẩn thơ tựa mình vào lưng ghế, phóng tầm mắt nhìn về phía hàng ngàn con người đang miệt mài tập luyện dưới cái nắng gắt của mùa hạ. Nắng xuyên qua từng kẽ lá, nhảy múa trên vai, hòa cùng tiếng gió xào xạc ngay trên đỉnh đầu tạo nên một thứ âm thanh xao động của tuổi trẻ. Đang mải mê đuổi theo những suy nghĩ viển vông, một lon nước mát lạnh bất ngờ áp sát vào má khiến tôi giật mình."Ê vịt, nước của mày này, soda chanh đấy!"Hoàng Vi vừa cười vừa chìa lon nước về phía tôi, không quên kèm theo một ánh nhìn đầy dò xét:"Nãy giờ ngắm trúng được anh nào chưa mà trông suy tư thế?"Tôi lẳng lặng đón lấy lon nước, tiếng bật nắp "tạch" giòn tan vang lên. Vị soda chua thanh, lạnh buốt lan tỏa nơi đầu lưỡi nhưng chẳng thể làm dịu đi cái nóng ran trong lồng ngực. Ở tuổi 17, yêu đương vốn là chuyện thường tình, nhưng có lẽ Vi không biết rằng ánh mắt tôi nãy giờ vẫn luôn vô thức dừng lại ở một bóng hình quen thuộc phía xa.Đó là cậu bạn cùng lớp với vạt áo trắng đẫm mồ hôi, người sở hữu nụ cười có thể khiến cái nắng mùa hè này trở nên nhạt nhòa. Tôi chỉ lắc đầu cười nhẹ thay cho câu trả lời, tiếp tục giữ kín bí mật nhỏ bé ấy cho riêng mình, lặng lẽ và rực rỡ hệt như những vệt nắng đang nhảy múa dưới gốc bàng.TG: bombin.ngày viết:28/1/2026.…
Bản Tình Ca Lệch Nhịp
" Sự khác biệt về tần số và nhịp độ cảm xúc giữa hai người như hai ngôi sao fomalhaut và Achernar, khiến họ yêu nhau nhưng lại khó hoà hợp để cùng bắt nhịp bước với nhau. nhưng rồi.. " 🍃 _văn án lời giới thiệu tác phẩm gửi đến độc giả ♫︎ tên truyện: Bản Tình Ca Lệch Nhịp ♫︎ tác giả: Nabati hương nho ♫︎ văn án:.đang sáng tác ngày đăng tải: 12/11/2025…
[AllGin] Nghe tin Sát thủ hàng đầu của tổ chức dính bầu
Ừm, nội dung như tên truyện, không có gì để giải thích thêm =)))Tác giả: WrubusandCadiaLink gốc: https://archiveofourown.org/works/46817374?view_adult=truePairing: AkaiGin, ReiGin, ScotchGin, IrisGin, VodGin, VerGin =))Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi bất cứ đâu…
(Nalu) Cô gái bước ra từ giấc mơ
Đây là fic t2 mk viết mong mina ủng hộHãy đọc , cmt và bình chọn cho mk nhéArigatou…
Mùi Thơm Của Ánh Sáng
"Thật à? Nãy tớ chưa đọc tin nhắn." Tôi bất ngờ nói, rồi lại hỏi: "Mọi người đều đi hết hả?""Ừm, mọi người đều đi hết!" Hoàng nói rồi âm thầm nghiêng đầu để tránh đi hơi thở của tôi.Nhìn ra được động tác nhỏ này cùng với cái tai đang đỏ ửng lên của cậu ấy, tôi lại nhớ đến chuyện lúc Hoàng trêu mình ở sân cỏ. Khoé môi tôi liền cong lên.Sau đó thì ghé gần vào tai cậu ấy, còn đặt một tay lên vai Hoàng, vừa nói vừa âm thầm thở ra nhiều hơi thở hơn: "Vậy có gì chiều mai cậu đón tớ nhé?"Lời vừa dứt, tôi đã cảm nhận được cơ thể của Hoàng đang khẽ run lên: "Vậy cậu muốn tớ đón lúc mấy giờ?" Cậu ấy cố nói với giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được cái khàn khàn và kìm nén thứ gì ở bên trong đó, hỏi tôi.Nhìn vành tai càng lúc càng đỏ lên của Hoàng, tôi thất thần một lúc mới mở miệng trả lời: "Khoảng hai giờ mười lăm đi!"Hoàng khẽ "ừm" một tiếng._________________•🌷Nhân vật chính: Trịnh Thái Duy Hoàng × Đoàn Vũ Huyền Trâm Anh.•🌷Tình trạng: đang hoàn thiện.•🌷Số chương dự kiến: trên 45 chương, chưa tính ngoại truyện.•🌷[LƯU Ý📌]: Hãy đọc thêm "Chương 0" để biết chi tiết hơn về truyện.•🌷Ngày đăng: 09/11/2024🌷•🌷Ngày đăng lại: 13/03/2025🌷20/12/2025 (ở acc mới)🌷•🌷Nguồn bìa: tác giả tự vẽ.•📌 [CẢNH BÁO]📌: tuy truyện là thể loại chữa lành nhưng sẽ có khoảng hơn hai chục chương có cảnh khá tiêu cực, tâm lý.📌…
wine | yugchae
mỗi lần làm tình, chúng ta đều uống rất nhiều rượu.…
vsoo | say yes
nếu như tôi tỏ tình, người có say yes không?…

