Truyện dựa trên bản gốc của tác giả và bản dịch tiếng ViệtMình download bản dịch trên mạng và chuyển ver để đọcMn cứ cmt thoải mái nhéCòn vấn đề bản quyền thì mình chỉ đăng cho vui và thỏa mãn việc đu OTP của mình thôi ạ không có mục đích gì khác đâu ạ…
Sau 5 năm kề vai sát cánh, sau những giọt nước mắt tại CKTG và những nụ cười rạng rỡ dưới cơn mưa kim tuyến, định mệnh đã đẩy Gumayusi và Keria về hai đầu chiến tuyến. Hôm nay, tại sàn đấu LoL Park quen thuộc, họ vẫn gặp nhau, nhưng không còn là những cái ôm sau trận đấu..."Minseok à, anh sẽ không nương tay đâu. Vì đó là cách duy nhất để anh tôn trọng 5 năm chúng ta đã có cùng nhau."…
Một sự cố bất ngờ khiến Keria rơi vào khoảng không vô định, để rồi khi tỉnh dậy, cậu nhận ra mình không còn ở gaming house của T1, mà là ở một con phố xa lạ của nhiều năm về trước. Giữa dòng người ngược xuôi, cậu sững sờ bắt gặp một bóng dáng quen thuộc nhưng lại vô cùng non nớt: Lee Minhyung của năm lớp 9.Hành trình này đã khiến Minseok hiểu rằng: Dù ở quá khứ hay hiện tại, dù là cậu học sinh lớp 9 hay xạ thủ lừng danh, Lee Minhyung vẫn luôn là bến đỗ duy nhất khiến trái tim cậu rung động.…
Người ta nói rằng trong thể thao chuyên nghiệp, trung thành là một xa xỉ phẩm, và tình cảm thường dừng lại ở vạch kẻ của nhà chính. Mùa giải 2025, lời tiên tri ấy ứng nghiệm. Keria và Gumayusi - cặp đôi "tâm đầu ý hợp" nhất lịch sử - giờ đây đứng dưới hai màu cờ khác biệt, ngăn cách bởi những bản hợp đồng và những tham vọng mới.Tại Lễ trao giải LCK 2025, ánh đèn sân khấu rực rỡ nhưng lại lạnh lẽo đến lạ thường. Khi Gumayusi bước lên bục vinh quang, đơn độc giữa những tràng pháo tay, có một ánh mắt từ phía hàng ghế đối thủ vẫn luôn dõi theo anh không rời một giây.Chẳng ai ngờ được, "Quái vật thiên tài" ấy lại bất chấp mọi quy tắc ngầm của giới giải đấu. Keria bất ngờ nắm lấy tay những người đồng đội mới, kéo họ cùng bước về phía người đàn ông đang đứng một mình trên cao kia. Một bó hoa rực rỡ được trao đi, không phải như một thủ tục xã giao, mà như một lời hứa thầm lặng:"Dù thế giới có xoay vần, dù màu áo có thay đổi, vị trí bên cạnh tớ... vẫn luôn có một phần dành riêng cho cậu."…
:)) Ảo ke của otp quá nên tự viết fic để thẩm. Hướng dẫn sử dụng trước khi đọc:- Sản phẩm của trí tưởng tượng, quăng não trước khi đọc.-Thật ra 2 bạn Bot nhà mình còn nhỏ nên mình không thích tưởng tượng gì quá 16+ về tụi nó, chỉ tình thương mến thương nhau thôi…
"Nếu một ngày, vị trí bên cạnh Minseok không còn là Minhyung nữa, thế giới của chúng ta sẽ thế nào?"Tạm biệt LoL Park, tạm biệt phòng tập chung, tạm biệt những buổi tối cùng nhau stream vui vẻ. Gumayusi rời đi sau 7 năm, mang theo một phần linh hồn của botlane T1.Nhưng với Minseok và Minhyung, đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là khởi đầu cho một thử thách mới mang tên: Yêu Xa."Tớ sẽ đứng ở một đỉnh cao khác, để cậu chỉ cần ngước mắt lên là thấy tớ vẫn luôn ở đó. Chờ tớ, Minseok nhé."Cùng lật mở những trang đầu tiên trong hành trình đầy chông gai nhưng cũng cực kỳ ngọt ngào của Gấu béo và Cún con.…
Giữa họ chưa từng tồn tại một lời hứa, bởi niềm tin vốn dĩ là một thứ mặc định - như hơi thở, như tiếng gọi trong tai nghe, như bóng lưng luôn vững vàng ở phía trước.Nhưng mặt kính không vỡ tan ngay lập tức. Nó rạn nứt từ những lần "lát nữa", từ những dòng tin nhắn ngắn dần, và từ sự im lặng mệt mỏi của một người luôn chọn cách đứng đợi.Có những tổn thương không đến từ sự thù ghét, mà đến từ việc một người đã quá quen với việc đối phương sẽ luôn ổn, còn người kia lại quá mệt để chứng minh mình đang không ổn.Trong hành lang dài hun hút của những trận đấu không hồi kết, khi một người quyết định buông tay và một người bắt đầu học cách nhìn lại, liệu cái giá phải trả cho sự trưởng thành có là sự biến mất vĩnh viễn của một hình bóng quen thuộc?Là sự giải thoát để tìm thấy chính mình, hay là khởi đầu cho một nỗi hối tiếc kéo dài cả đời?…
Chia tay vốn dĩ là để kết thúc những vụn vỡ của khoảng cách, nhưng khi đứng trước mặt nhau giữa không gian ngột ngạt của sàn đấu, mọi sự kìm nén suốt thời gian qua dường như tan thành mây khói. Giữa ánh đèn flash chói lòa và tiếng hò reo của khán giả, nỗi nhớ nhung âm ỉ bỗng chốc tràn ra ngoài màn hình, biến mỗi pha đối đầu thành một cuộc tra tấn tâm can đầy nghiệt ngã.Trận đấu khép lại, nhưng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu ngay tại giây phút bước chân ấy tiến về phía bục thi đấu của đội bạn. Khi đôi mắt vốn dĩ tràn ngập sự dịu dàng và luyến tiếc dành cho người cũ bỗng chốc chạm phải một bóng hình không nên xuất hiện phía sau lưng anh, sự yếu mềm ấy đột ngột bị thay thế bởi một cái nhìn sắc lạnh đến gai người. Đó không còn là ánh mắt của một kẻ bại trận trong tình yêu, mà là sự ngạo nghễ của một chủ nhân đích thực, một lời dằn mặt kiêu ngạo gửi thẳng đến kẻ đang mang danh "tin đồn" rằng: vị trí duy nhất trong tim Lee Minhyung, chưa bao giờ và sẽ không bao giờ có chỗ cho bất kỳ ai khác ngoài Ryu Minseok.…
Chàng trai nhỏ kéo khẩu trang xuống, ngạc nhiên nhìn huy hiệu đỏ rực trên áo anh. Chỉ thấy đôi mắt long lanh như ngàn vì sao sáng, nở nụ cười ngây thơ rung động lòng người, những cánh hoa đào vẫn không ngừng tung bay sau lưng cậu. Lee Minhyung nhất thời ngây ngẩn nhìn người đó tiến lại gần. "Thật đẹp"Lúc đó anh đã vô thức hỏi:- Cậu chơi vị trí gì vậy?- Support đó, tớ sẽ hỗ trợ cho xạ thủ xuất sắc nhất mọi thời đại.Viết tặng cho những tháng ngày cuối cùng của mùa xuân 2023, cảm ơn người bạn xa lạ đã tạo động lực từ miền nước Đức xa xôi 🤍…
💫Nhân vật chính: Lee Minhyung x Ryu Minseok 💫Tag: Thanh xuân vườn trường, song phương thầm mến 💫Giới thiệu: Lee Minhuyng cố gắng sử dụng tất cả sự bình tĩnh của hắn: "Minseokie ơi, bạn nhỏ ơi, Minhyeong thật sự rất thích bạn, không biết ý bạn thế nào?"Câu chuyện tình yêu ngọt ngào có phần ngốc xít sến súa của hai bạn một lớn một nhỏ.…
Năm lần Minseok và Minhyeong cư xử như một cặp đôi, và một lần cả hai cùng nhận ra điều đó.Tác giả: XiaZiaNguồn: https://archiveofourown.org/works/53239438Beta: himawarinoyume | ijlurvoice…