Inachevé - những điều dở dangTa cứ mải mê chạy, chạy đến khi đôi chân mệt nhoài, chợt nhận ra những năm tháng qua đã theo đuổi không điều gì cả. Để rồi khi tìm thấy nhau, thời gian dành cho hai chữ "chúng ta" thật ngắn ngủi và tất cả chỉ còn lại một từ "dở dang"...~Lấy cảm hứng từ One Day (2009) - David Nicholls~-Category: Fanfic (Seventeen), hiện đại-Author: peace_mola (Cá)-Warning: Vui lòng cho tớ biết nếu bạn muốn mang fic đến một nơi khácĐọc vui vẻ ^.^…
Xứ Nam nổi tiếng nắng đến vỡ đầu, Như Trinh vốn chẳng tin mấy cho đến ngày em trở về.-Như Trinh x Hà Trang (JingJingYu x Janhae) Những thông tin, bối cảnh trong truyện đều là tưởng tượng, không có yếu tố đời thật liên quan. Đọc vui đừng cả nghĩ nghen.Cảm ơn @kimhana189 đã cố vấn cho cái hố này, thoại miền Tây cho tôi nghe mỗi ngày.…
" Wonie , em yêu chị như thế nào ? "" Như cách em yêu trà sữa , ngọt ngào "" Vậy Yujin yêu em như thế nào ? "" Như cách chị yêu cà phê , sâu sắc "----------Truyện không có lịch đăng cụ thể , cân nhắc trước khi đọc . Tác giả là một con nhóc có tay nghề khá non , xin tiếp nhận mọi ý kiến để tiến bộ .Tình trạng : Hoàn thànhSố lượng chap dự tính : 28 chương + 1 ngoại truyện…
Nếu một ngày bạn nghĩ bạn sẽ không thể hoà hợp với một người. Thì có thể sau này người đó sẽ luôn gắn bó với bạn. Người đó sẽ mãi ở bên bạn. Người đó sẽ đi cùng bạn tới cuối con đường hạnh phúc. Một lần gặp gỡ. Mãi là duyên nợ.…
Một quá khứ không hoàn chỉnh, một ký ức không trọn vẹn. Người đã đi nhưng cớ sao ký ức lại quay về. Người không còn, ai sẽ nhớ về mảnh ký ức ấy. Tại sao lại để người nhớ, nhớ lại để rồi biến mất một lần nữa.…
Một nơi khác, một thế giới mới. Thay thế những mảnh vỡ, hàn gắn ký ức. Biến đổi đau thương, hoá thành hạnh phúc. Liệu thế giới có thật, liệu hạnh phục sẽ còn đó. Hay bị hủy diệt như thế giới kia. Phần tiếp theo của "Mảnh vỡ"…
Shinachiku thấy mình ở một nơi xa lạ mà không có lời giải thích nào. Mọi người mà cậu ấy biết đều ở đó, nhưng tại sao họ lại hành động kỳ lạ như vậy? Tại sao họ có vẻ khác nhau như vậy? Và nhà của cậu thật sự ở đâu?Author: KiribookVtrans by: Chiusky#230830#Chiusky…
Đây là fic về cặp đôi mà tôi thích nhất trong Naruto : ShikaTema.Nội dung nói về khoảng thời gian sau đại chiến Ninja thế giới lần thứ 4Trước khi họ cưới nhau đã có chuyện gì sảy ra ( do tác giả tưởng tượng)Xin hãy đọc fic để biết thêm…
Giới thiệu nhân vật:Công (Nguyễn Đức Hải): Tự xưng là "Cha đẻ của dòng game Vô Hạn", kẻ tôn thờ tốc độ và khinh bỉ đồ họa. Lần này, "Trùm Dev Game" mang áo sơ mi dính mì tôm phải đối mặt với thử thách lớn nhất: Bảo vệ "NPC" duy nhất của đời mình khỏi một thế lực công nghệ tinh vi.Thụ (Xuân Ngọc): "Chiến thần diệt wibu" với vũ khí tối thượng là tờ Vi Bằng. Vẫn mang trong mình sự kiêu ngạo "đần thối", nhưng một điểm yếu chí mạng đã bị kẻ thù nhắm trúng, đẩy anh vào chiếc lồng son ngột ngạt và những màn thao túng tâm lý tàn độc.Kẻ thứ ba (Hoàng Vỹ Lucas): Tự xưng là "Ông hoàng Prompt", một "AI Bro" luôn rao giảng về sự thượng đẳng của trí tuệ nhân tạo và khinh miệt văn hóa mạng. Hắn nhìn thấy ở Xuân Ngọc một phiên bản cần được "thuần hóa", và ở Nguyễn Đức Hải một vật cản cần bị loại bỏ.Tóm tắt câu chuyện:Tưởng chừng tình yêu "đậm mùi mì tôm" của Xuân Ngọc và Nguyễn Đức Hải đã êm ấm sau cơn bão "dislike", thì một cơn địa chấn mới lại ập đến.Sự xuất hiện của Hoàng Vỹ Lucas - một kẻ nắm giữ sức mạnh thao túng hình ảnh bằng AI - đã phá vỡ sự bình yên của căn phòng trọ nhỏ bé. Bằng sự đố kỵ và những toan tính bệnh hoạn, Vỹ giăng ra một cái bẫy hoàn hảo, đánh trúng vào điểm yếu nhất của cả Hải và Ngọc.Niềm tin vỡ vụn. Một người mang danh kẻ phản bội, mất đi chốn dung thân. Một người gục ngã bên cỗ PC rác rưởi, gặm nhấm nỗi uất hận "kẻ cướp vợ".Khi ranh giới giữa thực và ảo bị trí tuệ nhân tạo bóp méo, khi những hình ảnh giả dối đủ sức bẻ gãy tình yêu chân thật n…
"Thưa ngài tôi có được phép yêu ngài không"______________________________Couple: Financier x Clotted CreamĐây là bộ đầu tiên của tôi có thể có nhiều sai sót mong được góp ý .Notp mời lướt không nói lời cay đắng.Cảnh báo:OOCWriter:🥀WildlyP/s: truyện đôi lúc có nhiều lỗi chính tả do tác giả thường ngái ngủ khi viết.…