ALONE kể về một cậu bé mới lớn với nhiều đam mê và sở thích và rồi một ngày thì cậu ấy nhận rằng mình không phải là một cạu con trai như mội người khác, cậu là con của một vị cảnh sát đặt nhiệm ở mỹ (FBI) cậu chỉ được bố mẹ nuôi yêu thương từ nhỏ tới lớn. khi lớn lên cậu đã nói nghiệp cha của mình làm một cảnh sát ngầm để triệt phá đường dây mafia khép tiếng, đó là nhiệm vụ đầu tiên của cậu.…
Anh và bạn học chung cấp 3 với nhau, anh là người thích bạn trước, luôn là người chủ động. Nhưng bạn xem anh không hơn không kém là người anh trai của bạn cả, mọi chuyện không có gì xảy ra khi đến học xong cấp 3 anh chuyển chỗ ở đi nơi khác và bạn vẫn ở đó đợi anh. Đâu đó vẫn có 1 người đang tìm kiếm bạn và chờ ngày chinh phục bạn Chuyện xảy ra khi bạn bắt đầu ra ở riêng sau 4 năm anh và bạn không gặp nhau "Đợi đi HaYoon em sẽ là của anh!"Author: Sunny (là tao đó) =))…
Thanh xuân là cơn gió mang theo những năm tháng ngây ngô, mang theo những khát khao, những niềm vui, nỗi buồn, mang theo cả những yêu dấu về một thời đã xa.Có thể khóc thật to như những cơn mưa rào ào đến, bất chợt lại nở nụ cười đến nắng cũng phải chào thua. Em cứ sống hết mình với đời như thế, rồi yêu thương sẽ tìm đến em.…
Đó có thể là những chuyến đi xa xôi, những thời yêu đương nồng nhiệt, một tuổi trẻ si mê mù quáng...Đó là một thời điên cuồng theo đuổi một thứ không hiện thực, và đôi khi lại nhạt nhẽo đến mức khó thở... Và tôi gặp anh!…
chúng ta cùng chơi một trò chơi nhé em? Luật chơi đơn giản lắm.Anh và Em, ai yêu trước người đó thua......................................................Anh thức dậy trong mơ hồAnh thấy trò chơi không hề tồn tạiAnh không hề thấy emCũng như anh chưa bao giờ xuất hiện trong đời em…
Tác giả:Thượng Quan Tử ĐanThể loại: Hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, đại thúc thụ, ngược luyến tàn tâm, ngược tâm.Tình trạng:HoànEditor:Băng TiêuBeta - reader: Ying, kumiko, Băng Tiêu·Giới thiệu:Bạch Vĩnh, ngay từ lúc hắn sinh ra đã rất không may, mẹ hắn do khó sinh khiến cho hắn suýt chút nữa đã không thể thấy được ánh sáng thế gian, đến lúc bác sĩ cố sức đưa được hắn ra ngoài thì hắn đã không còn thở nữa, sắc mặt tím tái, hai cái tay nhỏ bé sưng phồng lên như miếng bọt biển, những tưởng không thể cứu sống được, đột nhiên hắn như kỳ tích mà phát ra tiếng khóc đầu tiên, mặc dù yếu ớt nhưng cũng đủ để khiến mọi người ở đây vui mừng sung sướng... chỉ trừ mẹ của hắn.Mẹ của Bạch Vĩnh vốn là con gái lớn của Lâm Dân - một người vô cùng giàu có nổi tiếng cả nước, mặc dù sinh ra trong giàu sang nhưng tính cách nàng lại lẳng lơ trăng hoa, nàng có quan hệ với vô số những người có chức có quyền, chỉ một sự cố ngoài ý muốn làm nàng có mang Bạch Vĩnh, đáng lẽ nàng muốn đi nạo thai nhưng đã quá muộn, vì vậy đành bất đắc dĩ mà sinh đứa nhỏ này ra.Do có mang ngoài ý muốn, lúc sinh lại hành hạ nàng đến sức cùng lực kiệt làm nàng vô cùng chán ghét nó, đến khi ra viện cũng không thèm liếc mắt nhìn đứa bé một lần, càng không muốn đặt tên cho nó, cha của nàng sợ nếu để đứa bé ở trong viện mãi sẽ làm tổn hại danh dự của bản thân, do dự một hồi, bất đắc dĩ sai quản gia đón đứa bé đang đói đến gần hấp hối trong viện mang về nhà, đặt tên là Bạch Vĩnh.…