[ QUẾ KÌ | ONESHOT ] YêuTác giả: bb ( Để Quế Nguyên ôm Kì Hàm nhé)-------------------------Anh có thể yêu em vì em là chính em, mặc cho thiên biến vạn hóa anh vẫn chỉ yêu em.Anh cũng có thể yêu em là vì em cũng yêu anh, nếu đột nhiên một ngày nào đó em không còn như anh mong đợi thì mọi tình cảm cũng sẽ hóa hư vô.Vậy Trương Quế Nguyên, anh yêu em theo kiểu nào?…
"Em đã thay đổi từ khi anh bước vào chính thế giới mà em luôn cho rằng đã cạn kiệt đi tình yêu và hy vọng...Nếu có thể lần nữa xin hãy nắm lấy tay em, hãy xem em là một chú thỏ đứng trước tên sói hung hăng mà chẳng hề sợ, chỉ có điều chú thỏ ấy đã yêu tên sói xấu xa..."______________________________________________"Điều tôi chờ đợi ở em là gì?... Tình yêu. Hận thù. Hay lý trí.? Có lẽ vết thương do tôi gây ra bởi sự lừa dối cho em quá sâu... Nên mọi thứ mà ta từng cho nhau em cũng nghĩ là giả. Nhưng...cho dù em nắm trong tay thứ gì, ghét và lạnh lùng với tôi cách mấy... Tôi vẫn thật sự yêu em, bên em! Vì... QUÁ KHỨ CỦA TÔI LÀ MỘT LỖI LẦM KHI LỪA DỐI EM!..."_______________________________________________Nhân vật chính:•Đồng Mạn Mạn•Hàn Hy Đình•Đồng Thiên Mạn•Minh TịnhQuốc gia: Tui viết về Trung Quốc. Tình trạng: HoànSố tập: 39Phiên âm (Hán_Việt): 喜欢吸血鬼 - 第1部分Au: Diệp Hạ Song VânThấy hay thì các bác cho tui cái bình chọn nhá! Cảm ơn!ĐÃ HOÀN THÀNHCấm sao chép dưới mọi hình thức.…
Tình tiết và tính cách nhân vật đều là tưởng tượng, không giống hoàn toàn trong phim.Cp chính: Trác Dực Thần - Bạch Cửu.Cp phụ:Triệu Viễn Châu (Chu Yếm) - Văn Tiêu.Anh Lỗi - Bùi Tư Tịnh.Ly Luân - Ngạo Nhân.Phỉ - Thanh Canh.Nhiễm Di - Tề Tiểu Thư.Thừa Hoàng - Thần Nữ Sơ Đại.…
Thật may mắn, vì đúng lúc Trương Chiêu đang khổ sở nhất, chìm vào vũng lầy không lối thoát lại tình cờ có một Vương Sâm Húc tình nguyện đưa tay ra, kéo cậu ra khỏi bùn lầy tanh hôi tưởng chừng như sắp nuốt chửng lấy cậu, dịu dàng lau đi vết bùn còn vương trên người cậu.⚠️ OOC cực mạnh, có tình tiết self harm, tất cả tình tiết đều không có thật.…
Nhóm thanh niên nghèo ở Bình Phước rủ nhau đi hái nấm mối đêm để bán kiếm tiền. Họ không biết rằng, nấm mối mọc nhiều nhất ở những nơi... người chết chôn. Và nấm chỉ mọc khi "được tưới bằng máu".…
là khi thức giấc, anh vẫn ở kế bên.tags: viết cho quan khang | anh cún, em mèo | thời gian thực ở vũ trụ song song | hai đứa nó ôm ấp nhau thôi | mấy con bọ ngốc xít trong tình yêu | nếu muốn tình yêu, cần thiết phải nói ra | em buồn nên em viết cái này | thật sự em cũng chả biết mình viết gì đâu | đọc rồi giả bộ đừng quen em nha.…
Có những mối tình chẳng cần đến sóng gió, cũng chẳng cần đến những lời thề nguyền. Nó chỉ là từng ngày chậm rãi trôi qua, lành như gió đồng, trong như giọt sương mai, ngọt như trái cau non trên mái hiên quê nhà.Câu chuyện này là những hồi ức của mợ, một cô gái con nhà khá giả, sức khỏe mỏng manh, được gả về nơi thôn quê hiền hòa. Bên cạnh mợ là cậu - người đàn ông hiền lành, chất phác, ở rể trong gia đình, ôn nhu như ngọc, ít lời mà tình thâm.Không có biến cố lớn, không có những khổ đau chia biệt. Chỉ có những buổi sáng sương phủ trên luống rau, những chiều mưa rơi trên mái ngói, những đêm trăng sáng trên sân gạch, và những khoảnh khắc bình dị giữa hai con người cùng sống dưới một mái nhà.Mỗi trang viết là một lát cắt ký ức, là nơi mợ khẽ nhớ về cậu - bằng ánh mắt, bằng bàn tay, bằng sự lặng lẽ quan tâm mà chẳng hề cần nói thành lời. Tình cảm ấy chậm rãi như dòng sông quê, len lỏi như mạch ngầm, và cứ thế, dần lấp đầy khoảng trống trong tim.…
Trong một chương trình sống còn khắc nghiệt, nơi từng ánh mắt, từng lời nói đều có thể trở thành drama, thì Hồ Đông Quan lại như một làn gió khác biệt. Anh không ồn ào, không chiêu trò. Mỗi ngày của anh chỉ xoay quanh việc tập hát, tập nhảy, ăn đúng giờ và... ngủ đúng lúc.Không ai hiểu vì sao một người tài năng như Hồ Đông Quan lại mãi chỉ ở lớp B. Kỹ thuật vững, thần thái sân khấu cuốn hút, nhưng anh chưa từng bon chen, cũng chẳng tỏ ra mình phải được chú ý. Quan chỉ mỉm cười, làm tốt phần của mình - vừa ngầu trên sân khấu, vừa ngơ ngác dễ thương khi ở ký túc xá, đặc biệt là mỗi lần buồn ngủ giữa giờ tập, cả phòng lại nghe tiếng anh lẩm bẩm mơ màng tìm gốiVà rồi, chính sự đối lập ấy khiến mọi người không thể rời mắt khỏi anh. Một thực tập sinh cao ngạo luôn nhìn anh bằng ánh mắt khó chịu. Một giám khảo lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng khi cùng anh luyện tập. Một bạn cùng nhóm trầm lặng cứ bất giác nhìn anh cười. Từng người một, từng trái tim một - dần lệch nhịp vì một người không hề cố gắng để được yêu.Là trai thẳng chính hiệu, Quan chẳng mảy may để ý ánh mắt lạ của đồng đội, hay lời trêu đùa đầy ẩn ý của các thực tập sinh khác. Cứ tưởng sự vô tư ấy sẽ khiến người khác nản lòng, nào ngờ lại khiến họ rung động nhiều hơn. Dù là người kiêu ngạo nhất nhóm, hay vị giám khảo khó tính nhất - tất cả đều bị hút vào một người như ánh mặt trời: Hồ Đông Quan.Chỉ tiếc, ánh mặt trời ấy... chẳng thuộc về ai."Vậy thì vấy bẩn ánh mặt trời ấy là được,để anh Quan chỉ đư…