Oneshot | Không có warningLưu Phong và Từ Vân Phong (do Lý Nãi Văn thủ vai trong phim Vững như bàn thạch và Bữa tiệc thường niên không thể dừng) x You. *đây không phải fic do mình viết, mình chỉ dịch lại*…
Yêu là khi ta không hiểu nổi trái tim mình.Là khi một câu nói vô tình khiến ta cả ngày băn khoăn.Là khi một ánh nhìn có thể khiến trái tim ta bối rối.Và là khi Naruto nhận ra Sasuke không phải là kiểu người chỉ biết học, biết cáu, biết khó chịu mà còn biết nấu ăn, biết chơi thể thao, biết quan tâm người khác, và thỉnh thoảng còn biết... dỗi?Một người tưởng như chẳng quan tâm đến thế giới, nhưng lại lặng lẽ cất giữ một bóng hình trong lòng.…
Giới thiệu:Ngay từ lần đầu gặp nhau, Hinata đã biết cái tên Kageyama Tobio không phải người dễ xơi. Mặt mũi lúc nào cũng cau có, lại còn hay nạt nộ người ta, được mỗi cái chơi bóng giỏi. Hai người từng đối đầu. Từng không vừa mắt nhau, từng chê bai, cãi nhau, và giận nhau.Nhưng cũng từng sát cánh bên nhau, từng hiểu nhau chỉ qua một ánh mắt, từng lặng lẽ đứng cạnh nhau sau những trận thua.Hinata luôn đợi đường chuyền của Kageyama, và Kageyama, bằng cách nào đó, luôn hiểu chính xác Hinata cần bóng ở đâu. Cảm xúc giữa họ không quá lớn để bùng cháy, nhưng cũng chưa nhỏ đến mức tan biến.Đó là một dạng gắn bó dịu dàng, rằng người kia sẽ luôn đồng hành cùng mình.…
Có người luôn mải miết chạy theo bước chân của người khác mà không hay biết phía sau vẫn luôn có một người lặng lẽ dõi theo bằng tất cả yêu thương và tuyệt vọng.Những năm tháng cấp ba, Naruto vẫn là cậu học sinh mang tiếng cười ồn ào và trái tim rộng mở. Cậu chạy theo từng người bạn, từng ánh mắt công nhận, từng cảm giác thân thuộc mà thời thơ ấu chưa từng có. Cậu cứ mải miết như thế, nghĩ rằng mình là kẻ cô độc đi tìm một chỗ đứng trong thế giới rộng lớn này.Nhưng cũng có một kẻ cô độc khác đang tìm một chỗ đứng trong tim cậu.Gaara như một sa mạc khô cằn - đẹp nhưng khắc nghiệt, lặng lẽ nuốt lấy mọi bước chân lạc vào. Chỉ biết mong mỏi chờ đợi một cơn mưa đủ lớn để thấm xuống tận sâu lớp cát, nơi những tổn thương chưa từng được ai chạm tới.Ấy vậy mà giữa tiếng chuông trường vang lên mỗi sáng, giữa lớp học ngập nắng cuối giờ chiều, Naruto lại vô tình chạm phải ánh mắt như lửa giấu trong cát, nặng trĩu những yêu thương ngây dại...…
Lee Sanghyeok (Faker) - Han Wangho (Peanut)Trích đoạn:"Sanghyeok hyung hình như không thích em lắm thì phải..." "Hả?" Bang suýt chút nữa thì sặc ngụm cà phê đang uống dở. Anh quay sang nhìn đứa em út vừa gia nhập đội với vẻ mặt không thể tin nổi, "Sao em lại nghĩ thế?""Anh ấy lạnh lùng với em lắm..." Han Wangho than vãn, "Em chào anh ấy mà anh chẳng đáp lại gì cả, anh ấy chỉ gật đầu một cái nhẹ đến mức em tưởng mình nhìn nhầm, rồi lại dán mắt vào màn hình." Han Wangho ủ rũ tựa cằm lên mặt bàn, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch ẩn sau vẻ giả vờ tổn thương.…
Giới thiệu:Doran đã quen với việc sống chung với giới tính thứ hai của mình.Là một omega đã trưởng thành, anh hiểu rõ cơ thể mình hơn bất kỳ ai khác, nắm được những dấu hiệu rất nhỏ báo trước kỳ phát tình, biết cách xoa dịu cảm giác khó chịu khi đối diện với mùi hương của alpha. Anh dần chấp nhận phần bản năng của mình, dù nó có thể khiến anh trở nên yếu thế giữa một môi trường luôn đòi hỏi sự tỉnh táo tuyệt đối như đội tuyển.Giữa một thế giới nơi bản năng thường lấn át cảm xúc, anh học cách đặt lý trí lên trước những thôi thúc vô hình ấy. Không phải vì phủ nhận con người mình, mà bởi anh hiểu rõ vị trí bản thân đang đứng, một tuyển thủ chuyên nghiệp, một người luôn phải tỉnh táo, vững vàng trước áp lực và ánh nhìn của quá nhiều người xung quanh.Doran không xem giới tính thứ hai là lời nguyền, nhưng cũng chưa từng coi đó là điều gì đáng tự hào. Nó đơn giản là một phần tồn tại song hành cùng anh, âm thầm nhưng dai dẳng, nhắc nhở rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ, mọi cân bằng anh vất vả giữ gìn có thể sụp đổ. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần đủ kiên trì, đủ tỉnh táo, thì bản năng cũng sẽ ngoan ngoãn nằm yên. Rằng chỉ cần không để ai tiến quá gần, không để mùi hương của mình trở thành lời mời gọi, anh sẽ an toàn trong thế giới riêng của mình.Cho đến khi anh gặp Moon Hyeonjoon.…
Chovy (Jeong Jihoon) - Deft (Kim Hyukkyu)Trích đoạn:"Em vượt qua được khi nào chứ?"Jihoon nấc lên một tiếng, có lẽ vì men rượu cay nồng nên cậu ta mới khóc nhiều thế này, "Em chẳng vượt qua được cái gì cả..."Jihoon loạng choạng tiến tới một bước, bàn tay to lớn vụng về túm lấy áo anh, ép Hyukkyu phải nhìn thẳng vào sự vụn vỡ trong mắt mình, rồi bất chợt, cậu ta hôn anh.Nụ hôn mang theo hương vị của soju và vị mặn của nước mắt, nhưng lại ngọt ngào và bùng cháy như tất cả những tình cảm mà Jihoon đã thiêu đốt trong lòng suốt hai năm qua.…