Một tiếng Tình Tang tạc tiếng Tình Ta
Em ơi, thương rồi thì cho anh hayĐể anh lấy cái, làm tin trong nàyEm nào có biết trong ấyAnh cho em hỏi trong này là đâu?Trong này khắc khoải tình sầuSâu trong thăm thẳm đó là tim anh.…
Em ơi, thương rồi thì cho anh hayĐể anh lấy cái, làm tin trong nàyEm nào có biết trong ấyAnh cho em hỏi trong này là đâu?Trong này khắc khoải tình sầuSâu trong thăm thẳm đó là tim anh.…
Một hôm vén gió sang thưa,Phủ trên có việc, cậu đưa lễ mời.Áo the khăn xếp rạng ngời,Lễ xưa gói ghém - tấm lời vu quy.Gánh vàng chẵn đủ phân ly,Mười cây đỏ thắm, tình si vẹn tròn.Trầu têm cánh phượng vuông son,Cau già hái sớm, chọn non từng buồng.Bánh phu thê, rượu tăm tuông,Chè sen ủ nụ, gạo suông dâng mời.Tráp đen bóng tựa mây trời,Thịt gà thả vườn, thơm rời bàn tay.Bánh cốm xanh ngát mùi bay,Bánh chưng vuông vắn bọc ngoài lụa tơ.Mứt sen, mứt gừng hương xưa,Dưa hành, dưa món - lọ vừa đong đôi.Nhang thơm khói quyện đầy vơi,Nến hồng hai ngọn đỏ soi tâm tình.Lụa là một xấp tươi xinh,Thêu tên đôi lứa ghi hình trăm năm.Bình rượu cẩn trúc ngà ngâm,Chai mật ong rừng thơm thầm đưa sang.Mâm xôi đỗ đỏ thênh thang.Một đôi gà gáy đầu thôn, đón người chẳng ngại thiệt hơn phận ngườiTrà sen pha nước tinh tuyền,Mâm hoa trái ngọt đủ đều tứ phươngBát hương, giấy đỏ, tiền may,Lễ nghi đầy đủ, tỏ lòng cậu mang Không tên tiểu thư, chẳng ghi phận gái.Chỉ đôi chữ nhạt, lòng trai chép lại,Rằng: "Lễ này đem tới...đón một người thôi."Chàng ta rước vợ không chưng,Không phấn không son, không mừng pháo hoa.Chỉ là thằng nhỏ cút ca,Theo hầu từ thuở chưa qua mười rằm.Cưới ai? - Cưới kẻ âm thầm,Lặng im chịu mắng, chỉ chăm mỗi người.Một phen cậu ghé mắt cười,Mà như gánh cả duyên thời đã sang.…
10 năm, hai người, một từ thương, một từ yêu và cuối cùng là thương.Thể loại mẹ chồng nàng dâu - không loạn luân, thuần Việt, bối cảnh Sài Gòn năm 2018.Huỳnh Kim Hà và Nguyễn Nhã MyTác giả: 23232__3tq…
Okay! Mimi mới lọt hố countryhumans thui nên sẽ sai sót rất nhiều. Ảnh bìa truyện không thuộc quyền sở hữu của Mimi nha♡. Truyện không được viết theo lịch sử thế giới mà là viết theo Lịch Sử của Mimi đóa Ahihi. Lướt xuống đê (bắt buộc phải lướt trước khi đọc để biết 1 phần nội dung của truyện)Nếu người chết vào cái ngày định mệnh ấy không phải là Ussr mà là Việt Nam.....mọi chuyện sẽ như thế nào với các nước còn lại? Nếu Việt Nam còn sống nhưng không còn như xưa thì các nước ấy sẽ đau lòng? Nếu mọi chuyện trở lại như xưa thì người Việt Nam yêu là ai?…
Tên truyện: Lợn LàngTác giả: Phú Bà Xinh Đẹp*Giới thiệu truyện:Khi tôi còn là một đứa trẻ, trong làng có rất nhiều người béo phì, nặng từ bốn đến năm trăm ki lô gam. Họ bước đi lắc lư như những con lợn mập mạp và dân làng gọi họ là "lợn làng".*Nếu yêu thích truyện xin vui lòng donate đến stk 0773984396 - MB bank để tiếp thêm động lực cho tui nhé…
"Nhà em có đàn sầu riêngĐằng ngoài gai góc, đằng chiêng ngọt bùiAi ơi muốn lựa lấy cùiPhải tróc hết vỏ, vặt trụi hết gai."Design: HwangThien…
Tên truyện: Đóa Bạch Liên Vô DanhTác giả: Diệp DiệpThể loại: đam mỹ, cổ trang, cung đấu, trọng sinh, ngược luyến tàn tâm,...Nhân vật chính: Đế Vương Si Tình thụ x Bạch Liên Nhạc Sư công hoặc Đế Vương Si Tình công x Bạch Liên Nhạc Sư thụNhân vật phụ: Hoàng Hậu Mỹ Nhân Khuynh ThànhSố chương: 6 ChươngSố chữ trong 1 chương: 1000+Tình trạng truyện: Đã HoànÝ tưởng: Tự Tâm - Nguyễn Trần Trung Quân | Official Music Videohttps://www.youtube.com/watch?v=4GuR_g75ufYVăn Án: Nếu năm đó, nàng không khoác lên mình bộ giá y phượng hoàng rực rỡ một bước làm mẫu nghi thiên hạ. Có lẽ hiện tại nàng đã cùng người mình yêu hạnh phúc bên nhau.Nếu hôm ấy, Hoàng Thượng không dạo hồ sen có lẽ cũng chẳng có những biến cố của sau này.Nhất niệm trùng sinh khó buông xuốngNhập mộng triền miên khó quên đượcÁi hận trên đời một lời khó nóiKhổ đau trần tình bất bình tâmCHÚ Ý: Mọi tình tiết trong truyện chỉ là hư cấu, không liên quan đến nhân vật thực.…
Có ông lão ngồi trên chiếc chõng tre,Vệt thẹo dài in hằn theo năm tháng.Ước mong sao có ai bên bè bạn,Cùng hàn huyên bỏ hết mọi sầu thương._Thể loại: Truyện ngắn, đời thường, làng quê...By Branie.Từ chủ đề trong Tổng Đài Phiền Nhiễu của ĐBH.…
Đò em tấp bến ngỡ chẳng trôiHay đâu lũ sang cuốn mấy hồi?Cuốn cả con đò rời khỏi bếnĐành cắn lòng rầu: "bến mới thôi"Ta biết nhau từ thuở nhỏ, bên nhau trải qua thời niên thiếu, nhưng lại chẳng thể cùng nhau già đi. Em bên anh cả một khoảng thanh xuân dài đằng đẵng, đã cùng anh thề non hẹn biển, làm tất cả mọi điều không quản nắng mưa. Em cứ nghĩ anh chính là bến đỗ cuối cùng của đời mình, nhưng nào phải, anh chỉ là bến đỗ đầu tiên, bến đỗ giúp em nếm đủ cay đắng ngọt bùi. Để rồi sau cùng em có thể tự lựa cho mình được một bến đỗ phù hợp nhất và chọn nó mới chính là bến đỗ cuối!…
Dạ khúc cho tình nhânTác giả: Ngọc Ny, Minh ThưThể loại: đam mỹ, ngược tâm, 1x1Couple: tra công (Trung Quan) x si tình thụ (Denis Đặng)Cấm REUP dưới mọi hình thức 🌱…
"Dây hồng khéo buộc vào tay.Thân hèn, phận mọn duyên này chẳng phai."Giữa mảnh đất huyện Trúc Mễ, nơi vách ngăn giai cấp vốn là bức tường đá không thể vượt qua, có một mối duyên phận ngông cuồng nhưng đầy thâm tình đã làm chấn động cả vùng."Tôi bỏ ra trăm vạn lượng bạc chuộc em về đây, là để em làm vợ tôi, chứ không phải để em ngày ngày sợ sệt rồi nói mấy lời cứa vào tim tôi như thế! Đời này kiếp này, tôi chỉ cưới một mình em."Cậu nói được, làm được. Cậu trao cho nó một tiệm gốm làm sính lễ, đàng hoàng đưa kiệu hoa tám người khiêng đón vào cửa. Sợi chỉ hồng khi đã buộc vào tay thì dù cho đó có là con người ở hai giai cấp, hay định kiến thế gian cũng chẳng thể nào chặt đứt.…
Câu chuyện kể về một đám nhóc, quậy phá, lười học, ham chơi. Không có một chút đặc điểm nào tích cực. Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ cứ êm ả trôi qua hết thời áo trắng.Cho tới khi một cô bạn chuẩn tiểu từ xì phố, chuyển từ Sài Gòn xuống...Mọi rắc rối kéo theo ập xuống đầu những thanh niên thế hệ mới, ba không. Không tuân thủ quy định, không nghiêm túc học hành, không sợ trời sợ đất. Liệu câu truyện này sẽ đi về đâu? [21/8/2022]Đăng tải duy nhất tại wattpadViết bởi Mây @meilingQ03Truyện học đường bối cảnh Việt Nam…
Tác giả : Tử Linh Tuyết Nhan Couple : Diệp Vân ( Diệp Đỉnh Chi ) x Bách Lý Đông Quân Warning : ooc,xuyên không,admin chỉ xem phim không đọc nguyên tácFanfiction đầu tay hoan nghênh đọc thử…
Cạnh bếp lửa, tôi ngồi vờn nhau với đám mèo già dù chúng chẳng đáp lại mấy cọng rơm của tôi. Cái lạnh của gió đầu mùa cắt thịt khiến ai cũng chẳng muốn ra ngoài. Mấy củ khoai lang mới được thảy trong lửa đang nóng lên từng hồi. Thơm quá! Ước gì chị Luôn ở đây. Cậu Nam bước vào bếp, tay cầm phong bì đưa cho tôi:- Em đưa cái này cho Chài hộ anh nhé! Nói rồi cậu dúi vào tay tôi vài viên kẹo, chắc là kẹo lạc. Đối với đám chúng tôi, chúng chẳng khác gì một báu vật. Tôi liền reo lên vui sướng đáp:- Dạ, cậu cứ tin ở em!- Đừng kể cho u biết nhé! - Cậu khẽ nói.- Cậu yên tâm! Em không nói cho cụ biết! Tôi mặc chiếc áo vải chắp vá của chị Luôn để lại rồi chạy một mạch ra bờ sông. Tôi nhìn dáo dác xung quanh, hét lớn:- Cậu Chài ơi!…
Có những mối tình chẳng cần đến sóng gió, cũng chẳng cần đến những lời thề nguyền. Nó chỉ là từng ngày chậm rãi trôi qua, lành như gió đồng, trong như giọt sương mai, ngọt như trái cau non trên mái hiên quê nhà.Câu chuyện này là những hồi ức của mợ, một cô gái con nhà khá giả, sức khỏe mỏng manh, được gả về nơi thôn quê hiền hòa. Bên cạnh mợ là cậu - người đàn ông hiền lành, chất phác, ở rể trong gia đình, ôn nhu như ngọc, ít lời mà tình thâm.Không có biến cố lớn, không có những khổ đau chia biệt. Chỉ có những buổi sáng sương phủ trên luống rau, những chiều mưa rơi trên mái ngói, những đêm trăng sáng trên sân gạch, và những khoảnh khắc bình dị giữa hai con người cùng sống dưới một mái nhà.Mỗi trang viết là một lát cắt ký ức, là nơi mợ khẽ nhớ về cậu - bằng ánh mắt, bằng bàn tay, bằng sự lặng lẽ quan tâm mà chẳng hề cần nói thành lời. Tình cảm ấy chậm rãi như dòng sông quê, len lỏi như mạch ngầm, và cứ thế, dần lấp đầy khoảng trống trong tim.…
Trong một buổi trưa hè nằm trên chiếc võng sau nhà ngoại, tôi bất ngờ du hành về những năm 1970 - thời điểm ông bà ngoại tôi lần đầu gặp nhau. Giữa không gian làng quê yên bình, tôi bắt gặp hình ảnh bà ngoại còn rất trẻ, dịu dàng và có phần rụt rè. Tôi tò mò đi theo và chứng kiến khoảnh khắc định mệnh khi bà vô tình chạm vào ông ngoại trong phiên chợ chiều đầy nắng và gió.Từ những cái nhìn đầu tiên, những cuộc trò chuyện vụng về, cho đến những ngày cả hai cùng san sẻ niềm vui và khó khăn, tôi thấy rõ hành trình họ từ quen biết trở thành yêu thương. Tôi cũng lặng người khi chứng kiến giây phút mẹ tôi chào đời - như một vòng tròn của thời gian khép lại.Khi tiếng gọi của ngoại vang lên, tôi bỗng nhận ra mình đã quay về hiện tại. Trong bữa cơm chiều ấm áp, ông bà kể lại những kỷ niệm năm xưa, giống hệt những gì tôi vừa trải nghiệm. Và đến tận bây giờ, chuyến du hành ấy vẫn nằm lại trong tôi như một món quà kỳ diệu của tuổi trẻ và ký ức gia đình.…
Cả kiếp này, không một lần mợ nói mợ yêu cậu, nhưng cuối cùng cậu cũng biết trong tim mợ có cậu là đã đủ mãn nguyện rồi.…
Món quà gửi đến những người bạn quý giá nhất.Bối cảnh: Miền Tây Nam Bộ những năm cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX.…
Hình như kể từ lúc chị rời khỏi cái ngôi làng bé tí này đến nay, chưa lần nào nó nhớ đến chị. Ấy chẳng phải là vì nó ghét bỏ chị, mà chỉ bởi nó bắt mình phải quên đi. Mới đó mà đã hai năm, chị làm gì nó cũng không biết nữa, còn nó, nó lại sắp cưới rồi. Tình cảm năm nào giờ chỉ như một thoáng chớp tắt của giấc mộng xuân không bao giờ thành thực."Hôm nay trời nổi gió to quá, tự nhiên em lại nhớ đến mình."_______________________Written by oakdara.6/6/2022 on Wattpad.Art commission by Ally.Truyện ngắn viết chúc mừng Tháng Tự Hào của cộng đồng LGBTQIA+.…
Tôi có một mùa để thương, để nhớ, để hoài niệm...và để tiếc nuối.…