𝐝𝐨𝐰𝐧𝐭𝐨𝐰𝐧
seoul một ngày tuyết rơi…
seoul một ngày tuyết rơi…
r16+ " thanh mai trúc mã sao? "Oneshot -1…
bad words nặng :')ooc, nhấn mạnh lại là ooc vcl._ô hay thằng chó con lại đi đâu mất rồi?…
Chuyện tình yêu, SE,…
/vì ngày hôm nay anh cưới rồi..../…
một bản tình ca viết vội, rất vội.…
♡ Ngày bắt đầu: 13.11.2018♡ Ngày hoàn: 31.8.2019♡Thể loại: Hiện đại, Ngược ngược ngược tả tơi đến cuối thì siêu sủng, HE♡ Tác giả: Mộc Khả Tư (Akira_Mocj)♡ Văn ánCùng mẹ thực hiện một kế hoạch để giúp bà hoàn lương thế nhưng kết cục lại rơi vào vòng luẩn quẩn của nhà họ Phàm. Mọi thứ trở nên đen tối không lối thoát"Muốn trốn thì lo trả hết 1 triệu đô rồi tính""Hạng phụ nữ như cô không đáng để được thương hại"Ngốc ngếch - sợ hãi - muốn bỏ trốn nhưng liệu có thành công. Cuộc đời của Lam Khả Vi sẽ như thế nào ?Bí mật về thân thế của ai sẽ là điều uổn khúc ? Liệu chỉ đơn giản là đánh mất người mình yêu hay không. ?♡ TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD, TUYỆT ĐỐI KHÔNG NHẬN CHUYỂN VER. ♡ THỜI GIAN RA CHÁP: THỨ 7 HÀNG TUẦN📌 Truyện đầu tay viết khi mới 18 đầu 19 còn có nhiều chi tiết câu văn chưa hoàn thiện. Hy vọng mọi người góp ý để Mộc sửa sai nhé…
Tình yêu là gì anh không quan tâm,chỉ cần em bên anh là được…
sunoo và ni-ki được giao nhiệm vụ trông trẻ…
Riki nhiều tuổi hơn Sunoo.ost. tfw.…
Xin chào, tui là Nhyms đây!!! Hôm nay lên ngay cho anh em một chiếc fic Akeshu thuần chay nhé.Truyện sẽ xoay quay hai nhân vật chính là Akechi Goro (top) và Ren Amamiya (bot). Có đề cập yếu tố về thế giới song song.Đây chỉ là mẫu truyện ngắn, only one chapter và không dính líu tới nguyên tác.Fic nhẹ nhàng tình cảm, phù hợp cho trẻ lần đầu tiếp xúc Boylove hoặc dưới 18 tuổi =))))))Lưu ý nhỏ: Fic ship Akeshu, no switching. Ngoài ra, fic này đã được chính tác giả đăng trên AO3 gồm 2 ver là Eng và Viet rồi nhé!…
Thể loại: Truyện ngắn, thanh xuân vườn trường, tình yêu học trò, crush.Tác giả: @Gwatan_Moon (Tiểu Muội Muội)Tình trạng: Hoàn thành------------------------------------------------------------------------Tớ xin phép được giữ lại trong trái tim hình bóng của cậu, thanh xuân của tớ tất cả đều là cậu. Tớ thầm cảm ơn vì đã được sinh ra trong cuộc đời này. Thầm cảm ơn tạo hóa đã cho tớ gặp được cậu, đã cho tớ những tình cảm dạt dào của tuổi trẻ. Được yêu cậu một cách thuần khiết nhất.------------------------------------------------------------------------Lưu ý: Không reup truyện chỗ khác khi chưa có sự đồng ý của mình!📣Truyện chỉ đăng tại Wattpad.…
Có những người, ngay từ lần đầu xuất hiện đã có thể mặc nhiên trở thành một phần rất quan trọng trong cuộc sống của một người khác.Với Seo Jinhyeok thì Choi Wooje chính là người đó.Ngay khoảnh khắc em ngồi xuống cạnh Seo Jinhyeok, hai mắt tròn xoe cười rộ lên, hí hửng đưa cho người lạ không quen biết như anh một viên kẹo - sự ngọt ngào đầu tiên mà anh nhận được của mùa hạ, thì cõi lòng Seo Jinhyeok đã khẽ run lên những cảm xúc xuyến xao lạ thường.Nó dường như thôi thúc anh....... bước đến gần em hơn.Rồi cả hai quen biết thân thiết, gần gũi hơn. Có lúc Seo Jinhyeok thầm nghĩ chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, đủ dịu dàng thì sẽ có một ngày Choi Wooje quay đầu lại nhìn anh. Không cần nhiều....chỉ cần một lần thôi. Dần anh quen với việc đứng phía sau em, đợi em tan học, đợi em ăn xong, đợi em nhớ ra là vẫn còn có một người ở đó...đợi mình. Những điều nhỏ nhặt đó, cứ thế lặp đi lặp lại mỗi ngày, trở thành một thói quen khó bỏ.Cho đến ngày hôm đóAnh đứng ngoài cửa lớp, tay còn cầm điện thoại, định gọi Wooje đi ăn như mọi khi. Cánh cửa chưa khép hẳn, tiếng nói bên trong vang ra rõ ràng, không cần cố cũng nghe thấy."Ê, mày với anh Jinhyeok thân dữ vậy, bộ quen nhau hả?"Âm thanh của một người nào đó tò mò hỏi.Rồi giọng Choi Wooje vang lên, rất nhanh, rất tự nhiên, không cần suy nghĩ"Điên à? Tao thẳng đấy, anh em thân thiết thôi. Mà nói chứ con trai yêu nhau nghe ghê bỏ mẹ, tao không có kiểu đó đâu"Từng chữ nhẹ tênh nhưng đấm thẳng vào màn nhĩ anh, nhói đau đến run rẩy.…
Nhà chúng tôi cách nhau bởi một gốc xoài già còm. Hoa giấy hồng chóe bên nhà thằng Huyền cứ rơi rụng lả tả trước hiên, nó vừa cầm chổi quét mớ hoa tàn vừa ngâm đi ngâm lại độc hai câu thơ Nguyễn Bính. Tôi nghe riết cũng đâm ớn, bèn đạp lên đám sử quân tử đỏ rực vừa rụng lất phất trước cổng nhà mình để chạy sang đập cửa nhà nó. Cái mùa hạ nóng cháy năm ấy đến mãi sau này vẫn còn hun đỏ rực hai mang tai tôi, và hoa giấy vẫn đua nhau nở dày ken cả một khoảng trời. Thế mà đã lâu lắm rồi, tôi không còn thấy người cầm chổi quét hoa trước hiên nhà nữa. Phải chăng gió thổi hoa rơi, cũng vô tình thổi những chiều êm ả kia bay đi đâu mất?…
HONGKONG 1984An Kiến Hạo x Nghiêm Sơn Hoàng"Cả đời này của Nghiêm Sơn Hoàng, linh hồn và thể xác đều đã để lại trên bến bốc vác Tây Hoàn năm hai mươi tuổi rồi. Phần còn lại sống ở Đài Loan chỉ là một cái xác biết đánh đàn, sống vì một lời hẹn ước vô hình với anh."…
Vô đọc đi rồi biết…
Đọc thử đi🥹…