Hoa và nắng
Nào ai có thể quên được người mà mình trót thương lần đầu, những vụng dại, ngây thơ khi ấy Xa nhau rồi bao ký ức ấy trở thành quá khứ, ẩn lại sau tim mỗi con người…
Nào ai có thể quên được người mà mình trót thương lần đầu, những vụng dại, ngây thơ khi ấy Xa nhau rồi bao ký ức ấy trở thành quá khứ, ẩn lại sau tim mỗi con người…
Tình yêu bi thương của y và anh . Cô vì mắc căn bệnh hiểm nghèo mà đã phải bỏ lại người mình thương chuyện tình cứ vậy mà rơi vào sự vô vọng.............…
Chuyện là về một học sinh tên Jakky và rắc rối xung quanh cậu ấy.…
Chúng ta đã từng ngồi cạnh nhau,từng nói chuyện, từng im lặng.Chỉ là...không ai trong chúng ta kịp gọi tên mối quan hệ đó…
Vì yêu lắm, tin lắm nên dù thời gian bên nhau chưa nhiều, em vẫn cố gìn giữ. Em sợ không còn có lần thứ hai được bên anh và được đắm chìm trong tình anh nhiều như thế nữa nên em mới nỗ lực nhiều như vậy…
Đến cuối cùng...ta chờ đợi điều...ta tiếc nuối điều chi...khi tất cả đều do bản thân tự đánh mất.…
Nhật Nam dạo này anh thế nào.…
Một lần được quay lại, liệu có thể viết lại một thanh xuân không tiếc nuối? Nghiêm Hạo Tường ra đi trong nỗi hối hận sâu sắc - hối hận vì đã quá vô tâm, để Hạ Tuấn Lâm một mình đối mặt với sự cô đơn, những lời nói không hay và định kiến của mọi người. Thế nhưng, số phận cho anh một cơ hội thứ hai: quay trở về năm 17 tuổi, ngày đầu tiên bước vào cấp ba, khi mọi thứ vẫn còn có thể thay đổi. Lần này, anh không còn đứng nhìn từ xa. Anh chủ động bước tới, trở thành người bạn đồng hành, lắng nghe, bảo vệ và giúp Tuấn Lâm nhận ra giá trị của chính mình. Từ tình bạn trong sáng, dần dần nảy nở một thứ tình cảm sâu đậm, vượt qua mọi sóng gió, hiểu lầm và phản đối từ gia đình. Lần này, họ sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau bước qua mọi khó khăn, để thanh xuân không còn chứa đựng nước mắt và tiếc nuối.…
Hai người là bạn...chỉ có thể là bạn, giữa Diệp Anh và Doãn Thiên chỉ là hai đường thẳng cắt nhau không còn gì khác. Một lần hiểu lầm cả đời tiếc nuối…
Chuyện vặt của cuộc sống là viết về những mối tình nhẹ nhàng của cuộc sống, đó có thể là một tình yru có kết thúc đẹp, nhưng cũng có thể là những mối tình đầy tiếc nuối...Tất cả truyện trong này đều là tự mình viếtCác cậu có thể đọc thử…
Đã gần 4 tháng chúng tôi không còn liên lạc. Thứ còn lại duy nhất là kỷ niệm và sự tiếc nuối...…
Những câu nói ngắn…
vài mảnh vụn vặt của chúng ta…
chỉ toàn tâm tư của một người không giỏi viết…
"Chúng ta thường dành 5 năm Tiểu Học để chờ mong cấp 2, dành 4 năm cấp 2 để mong chờ khoảng thời gian cấp 3 và lại dành 3 năm cấp 3 để níu kéo thời gian trôi chậm lại....""Tháng 5 có thể trở lạiMùa hạ có thể trở lạiNhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại tuổi 15 cuồng nhiệt ấy nữa...."***[...] Tôi thuộc trong số ít người dành cả 4 năm cấp 2 để níu kéo thời gian chậm lại và dành 3 năm cấp 3 để tiếc nuối khoảng thời gian cấp 2.4 năm tuy không nhiều cũng không ít nhưng đủ để làm tôi lưu luyến, đủ để làm tôi tiếc nuối và đủ để không bao giờ quên....…
Chào anh! Người con trai mang cả hoài niệm thanh xuân của em đi mất. Gửi anh muôn vàn hạnh phúc của cuộc đời em, mong rằng đời anh sẽ luôn vui vẻ anh nhé. Vì em biết câu chuyện của chúng ta vĩnh viễn chẳng thể có sau này. Con đường đầy nắng gió tuổi trẻ năm ấy em cũng không đành nhìn lại. Chỉ là, ngày hôm đó tình cảm của em không tồn tại nửa phần giả dối. Hôm nay sau muôn ngàn nỗi nhớ anh em sẽ dùng tất cả chấp niệm suốt bấy lâu của chính mình, mà viết nên câu chuyện về anh. Anh nghen!…
Cuốn sách này đơn giản chỉ là những câu chuyện giản đơn."Hai kẻ lạ cô đơnNhốt tâm hồn mình lạiNgỡ chẳng còn tồn tạiTri kỉ ở trên đời.Bỗng một hôm đẹp trờiMuốn được nghe, chia sẻNgồi bên nhau khe khẽ,Họ trải lòng mình ra...Như một cơn gió nhẹ thổi trong buổi trưa hè. Sự dịu dàng và sâu sắc của Minh Mẫn hòa quyện với chất văn lãng đãng trữ tình của Du Phong tạo nên một cơn say trong lòng bạn đọc. Hai con người tưởng chừng như xa lạ ấy lại bí mật chuẩn bị một màn bắt tay để mang đến cho bạn những khoảnh khắc và trải nghiệm đầy xúc cảm hứa hẹn nhiều bất ngờ.Một ngày nữa lại trôi. Nên em đừng buồn nữa. Chuyện hôm qua đã là chuyện hôm kia mất rồi.Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều, quá khứ đi rồi đừng nên ngoảnh lại, hãy nhìn về phía trước, hướng về những điều tươi đẹp trong tương lai. Nghĩ về quá khứ mà bản thân cảm thấy nhẹ nhàng không hề vấn vương hối hận, vậy là đủ rồi.…
"Tiếc nuối" là thất bại của tình yêu, giá mà trải qua yêu thương ngần ấy thời gian, bấy nhiêu nhiệt huyết, bấy nhiêu kiên trì anh có thể trọn vẹn, hạnh phúc bên em, bình yên bên em...…
Vào năm 1980, hai chàng trai hẹn nhau bỏ trốn lên thành phố vào đêm tốt nghiệp. Một người đến điểm hẹn, người kia vì bị gia đình xích chân trong nhà nên không thể tới. Chàng trai đợi ở bến tàu bị đánh hội đồng bởi những kẻ kỳ thị và qua đời. Người còn sống dành cả đời để tìm kiếm bóng hình đó ở ga tàu cũ.…
Tuổi học trò là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Nhưng cũng chính nơi đó, có những tình cảm chưa kịp nói ra, những lời hứa chưa kịp thực hiện, và những con người... đã lạc mất nhau mãi mãi. "Điều Tiếc Nuối Của Tuổi Học Trò" là câu chuyện về thanh xuân, về rung động đầu đời, và về những điều chỉ khi đã đi qua ta mới nhận ra mình đã đánh mất.…