ESPOIR
Tiếc nhau một lời, mất nhau một đời…
Đã xin phép và được sự đồng ý của tác giả.Truyện gốc: Tỉnh Giấc Tan Mộng Người Bên Gối Đã Không Còn.Author: Phán Duyệt Tây.Fanfic: Mười Năm Chết Tâm.Couple: Lương Linh x Đỗ Hà.Cover - Edit by: Jung Harin.Bản quyền thuộc Wattpad.…
Hà ơi! Chị đỡ hơn rồi đúng không chị đâu có bỏ em đúng không? Mình ơi! Chờ tôi nha mình…
"Xin em đừng đi, chị không thể sống tốt nếu thiếu ánh mặt trời."...."Cảm ơn em đã quay về, từ nay thế giới chị có ánh sáng rồi."…
Truyện lấy cảm hứng từ truyện "Dư tình khả đãi" "Loạn nhịp vì người" của Mẫn Nhiên, "Làm càn" của Huyền Tiên, kết hợp với sự yêu thích cp LTL và ĐTH, nên nổi hứng viết ra bộ này. Tình tiết sẽ ngược ngọt miêu tả nội tâm kết hợp thêm sự kiện ở ngoài của 2 nàng hậu mà biến tấu. Truyện có ngược có ngọt, đan xen quá khứ, hiện tại, truyện sẽ mở đầu theo dòng sự kiện của 5 năm sau kể từ ngày Hà đăng quang, quá khứ được kể lại lần lượt qua góc nhìn nội tâm của LL, ĐH và tác giả 🙂 khúc mắc đầu truyện sẽ dần hé mở ở gần cuối truyện 🥹 Truyện real Life từ khi Hà đăng quang đến hiện tại, có biến tấu tình tiết thú vị hơn.…
một ngàn bước chân không hề khó đi, chỉ cần kiên nhẫn.một ngàn bước để tới bên em không khó, chỉ cần người không thay lòng.…
Một chút đơn giản.…
truyện đầu tay…
-"Sau này toàn bộ gia tài ta sẽ để lại cho Lương Thùy Linh"…
Đọc đi rùi bít nha mấy bà…
truyện này mình cover lại của bạn mooncaca :))…
Viết cho ngày, Hà Nội không còn em…
"tuần nào chị cũng qua nhà ông Năm ăn cắp bưởi, ông Năm lần nào cũng quánh chị năm roi tới rướm máu. mà chị hổng sợ hả?""chị hổng có sợ""chị hổng sợ nhưng mà em xót""nhưng mà chị ăn cắp bưởi của ông Năm là về phơi rồi nấu nước bưởi cho em gội đầu mà, bị quánh có năm roi cũng chịu"…
Chỉ là sắp đặt! Lưu Ý: Nội dung trong Fic đều là chuyện , không có thật , được lấy ý tưởng!…
Phương Nhi không ngờ mình đã trọng sinh... Nàng vẫn nhớ rõ mình chán ghét cái người điên cuồng yêu nàng, tình cảm vừa sâu sắc hèn mọn đến mức chỉ cầu mong nàng quay lại nhìn một cái. Đã từng chán ghét là thế, nhưng người kia vẫn luôn thật sự chỉ có mình nàng, thâm tình đến mức khiến Phương Nhi cũng rung động. Năm mười tám tuổi, nàng quay về, nhìn người kia chưa từng có được chút hòa nhã của mình, chưa từng có được sự đáp lại của nàng, cô khóc, Phương Nhi an ủi: "Cậu đừng khóc nữa, mình thích cậu nhé?" Một câu giới thiệu vắn tắt: Mình sống lại rồi, cậu đừng khóc, mình thích cậu.[chiếc fic này là fic cover chuyển ver, ko phải do t viết]…
Sẽ thế nào khi một giáo viên nghiêm túc, lạnh lùng lại có mối quan hệ yêu đương với cô học trò nghịch ngợm- Fic đang trong quá trình xin phép au nên sẽ xoá bất cứ lúc nàoChủ au: zounnehttps://www.wattpad.com/story/302750665?utm_source=android&utm_medium=com.zing.zalo&utm_content=share_reading&wp_page=reading&wp_uname=its_vanzzz&wp_originator=yHcjJQPW0Nbmq0%2FZssG2KDWqPckyOfZt%2BoefSkkcXPapRxE5LTaQcjaVCoHtu%2F8R6AFvH5%2FSOGH1uq975QM6anI3JQl%2BA6ViD2YYyWc3Mjp%2B5ESQy%2F4ADfH9Gs4fH9kS…
-BơNa:"Mình đẹp đôi thế này mà chỉ là bạn sao...Sao bơ không nói chuyện đi! Cứ hát mãi thế?Tại không dám nói thẳng ra nên dùng lời bài hát để nói ra nỗi lòng của bơ đối với chị đó..."-PhanhTho:"Phanh khờ mãi yêu Ngọc ThỏAi đụng pé Thỏ là đụng Phanh khờ"-TienVy:"Chị Tiên cho em cái nào em cũng thích!Vậy tặng tôi cho em cả đời được không"-LinhHa:"Tôi học báEm học báChúng ta là trời sinh một cặp"…
oneshot ngẫu hứng được mình hoàn thành khi nghe Gurenge.5.05 a.m 24/08/2022.…
năm đỗ hà hai mươi tư tuổi, em nói với lương thùy linh rằng"em thương chị" năm lương thùy linh hai mươi lăm tuổi, khi nghe được đỗ hà nói thương mình, lương thùy linh cũng nhỏ giọng thủ thỉ với em rằng "chị cũng thương hà" nhưng năm đỗ hà hai mươi lăm tuổi, em lại chỉ đứng một mình, tự nói với chính mình rằng "chị không thương em" năm lương thùy linh hai mươi sáu tuổi, cô đứng trong lễ đường cùng một người đàn ông khác, khi trao nhẫn cho người kia, cô vẫn tự thì thầm với chính mình rằng "chị thương em lắm hà ơi" đỗ hà của năm hai mươi bảy, hai mươi tám và mãi cho đến những năm về sau vẫn mãi là một đỗ hà hướng về phía trước nhưng lương thùy linh của những năm hai mươi tám, hai mươi chín và những năm về sau đó không còn là lương thùy linh nữa có lẽ là vì lương thùy linh đã chết rồi lương thùy linh đã chết mãi vào năm hai mươi lăm tuổi đó với thứ tình cảm mà cô nói là thương kia...lương thùy linh chết tâm....…