Như hoa đăng rực rỡ giữa trời, đẹp đẽ và tỏa sáng, nhưng chẳng còn có thể chạm tay tới. Buông tay để đèn lồng tỏa sáng giữa màn đêm, nhưng liệu có thể đủ dũng khí buông tay để người mình yêu thương nhất được hạnh phúc?…
Tại Inazuma, người ta nói rằng gia chủ nhà Kamisato là một mặt hồ tĩnh lặng, không gì có thể làm gợn sóng. Người ta cũng nói rằng Cung chủ đền Narukami là một ngọn lửa lười biếng, chỉ thích thiêu rụi những kẻ khờ khạo bằng sự xảo quyệt của mình.Nhưng không ai biết, dưới gốc cây Anh Đào Thần ngàn năm, có một hộp kẹo đường đã cũ từ lâu không còn vị ngọt."Guuji đại nhân, người vẫn thích trêu đùa kẻ khác như vậy sao?""Tiểu tử nhà Kamisato, ngươi vẫn chọn mang chiếc mặt nạ đó để đối diện với ta sao?"Họ gặp nhau giữa những ván cờ chính trị, dùng những lời "đá xéo" sắc lạnh để che đậy một tiếng lòng đã lỡ nhịp từ thuở niên thiếu. Để rồi khi vận mệnh vùng đất sấm chớp gọi tên, họ chọn quay lưng về phía nhau, để lại sau lưng một lời hẹn ước chưa bao giờ thành hình."Kiếp này, ta nợ người một vị ngọt của kẹo đường. Kiếp sau, nguyện làm cánh anh đào, tan vào hơi thở của người."Một câu chuyện về hai kẻ quá lý trí để được yêu, và quá trung thành với trách nhiệm để được hạnh phúc.…
---> "Cậu ta là một quả bom sống. Tôi chỉ là một cô gái bình thường. Nhưng định mệnh lại bắt chúng tôi va vào nhau."Bakugou Katsuki - cái tên mà chỉ cần nghe thôi đã thấy áp lực.Cậu ta nóng nảy, khó gần, lúc nào cũng gào lên với thế giới như thể nó mắc nợ mình.Một người như thế, tôi từng nghĩ, chắc chắn sẽ không bao giờ có điểm gì đáng yêu.Tôi là Uraraka Ochako - một cô gái đơn giản, đến U.A. với ước mơ trở thành anh hùng để giúp đỡ gia đình. Tôi luôn nghĩ mình sẽ đi một con đường yên ổn, kết bạn, học tập, rồi tốt nghiệp.Nhưng rồi... tôi va vào cậu ta. Không phải theo nghĩa đen, mà theo cách kỳ lạ nhất mà số phận có thể sắp đặt.Ban đầu là tranh cãi. Sau đó là những trận huấn luyện căng thẳng. Rồi đến những khoảnh khắc... mà tôi không thể ngừng nghĩ về ánh mắt đó, ánh mắt của một người mang trong mình nỗi cô đơn mà không ai thấy.Dần dần, tôi nhận ra rằng, sau lớp vỏ ngoài khắc nghiệt kia là một trái tim biết quan tâm, dù cách thể hiện có phần... bốc cháy.---Tôi bắt đầu thích cậu ấy.Không phải vì cậu ấy là một anh hùng mạnh mẽ.Mà vì trong cậu ấy, tôi thấy chính mình - cũng đầy khuyết điểm, nhưng không ngừng cố gắng.Đây là câu chuyện của tôi và Bakugou Katsuki.Về những lần cãi nhau đến muốn nổ tung.Về những khoảnh khắc tưởng chừng như trái tim không chịu nổi nhịp đập.Và về tình yêu... sinh ra từ hỗn loạn, như chính con người cậu ta vậy.…