[TamaHaru][YoHaji][Shortfic] Mưa đầu mùa
Có những mùa xuân khẽ lướt qua đời người...Để lại trong tim một cái tên, một ánh nhìn, một mùi hương - mà suốt cả quãng đời về sau, ta vẫn không thể quên.…
Có những mùa xuân khẽ lướt qua đời người...Để lại trong tim một cái tên, một ánh nhìn, một mùi hương - mà suốt cả quãng đời về sau, ta vẫn không thể quên.…
Trong một lần điều chế thuốc, Yanagida đã thử nghiệm trên yêu quái Nekomata - Akisame Tamao, điều đó đã làm năng lực của chú mèo mất kiểm soát. Haruaki, Akisame, Marshmallow bị đưa đến một dòng thời gian khác... hình như đi hơi xa rồi... Tại sao Abe Haruaki lại ở cùng thời với Abe no Seimei!? Chuyện này sẽ rất phiền phức đây...…
3 phần truyện về Trung sĩ Lee và Jeong Jihoon Phần 1୨ৎ────: Trung sĩ Lee x Boy phố hoàn lươngPhần 2 𐙚⋆° ────: Trung sĩ Lee x Hacker (๑˃̵ᴗ˂̵)وMọi người đọc intro của mỗi phần để hiểu rõ văn án của phần đó nhé.────────Tag: OCC, H, Niên hạ, Gương vỡ lại lành, HE, OE.Note:-Tôi thấy các bác có vẻ thèm fic anh cảnh sát và em Bi đa vũ trụ nên tui đã viết-Tất cả chỉ là hư cấu, không liên quan đến người thật cùng tên.-Chi tiết liên quan đến chính trị hay luật pháp á tui sẽ hạn chế một tí vì không muốn đụng chạm gì đến quốc gia hay đại loại vậy nhé<3-Văn phong của tôi là đầu truyện viết rất sung nhưng kết thì quá nhanh:))Thân ái và kính mời.…
Sài Gòn ngày cuối hạ hay Hà Nội lúc đầu đông…
Cơ thể dần tê dại, từng sợi thần kinh như bị rút cạn sinh lực. Lý trí không còn là điểm tựa, mà chỉ như tấm gương nứt vỡ, từng mảnh nhỏ rơi xuống khoảng trống lạnh lẽo. Trong sự rệu rã ấy, một phần linh hồn khẩn cầu được buông bỏ, chỉ muốn rời xa cõi nhân gian nặng nề.Thế nhưng, vẫn có một vòng tay tuyệt vọng níu giữ, như kẻ mù quờ quạng trong đêm tối, không cho phép hình hài ấy biến mất. Một bên khát khao yên nghỉ, một bên cuồng si cầu xin sự tồn tại; hai sức lực trái ngược xoắn xiết vào nhau, tạo thành sợi dây trói buộc giữa sống và chết.Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn. Tiếng mưa xối xả đập xuống mái hiên, hòa với gió rít dữ dội, như cả thế giới đồng lòng cất lên một khúc tiễn đưa, hắt hủi kẻ đã không còn thiết tha sống.…
"Em làm anh ra thế này rồi,anh không ghét em à?"-"Yêu em...anh yêu em mà."Thể loại:OCC, R18, Niên hạ, Chiếm hữu, Hiện đại, OE, Ngược tâm, Giam cầm.Văn án:Sau khi giải nghệ tôi lại xuất hiện trong căn phòng tối đen,chân bị xích và mắt bị che phủ. Thật kì lạ,có một tên lạ mặt cứ bảo tôi quyến rũ hắn,trong khi tôi còn chả nhớ mình đã quyến rũ ai trong suốt hành trình làm tuyển thủ cả,mà thật ra tôi cũng chỉ quan tâm những trận game và giải đấu chứ có tâm hơi nào mà đi gieo tương tư cho ai.Hắn bảo tôi phải chịu trách nhiệm với những gì tôi đã làm,thật quái đản.Hắn lúc thì ôm nói yêu lúc thì siết lấy cổ tôi đến nghẹt thở rồi lại cuống cuồng mà vỗ lưng cho tôi....Hắn..là Chovy.Cảnh báo:-Truyện chỉ là hư cấu,không liên quan đến người thật cùng tên.-Tui thích nặng đô lắm,nên mấy bà cân nhắc tí nhé.-Bìa do tui tự vẽ đó dễ hương hong??-Văn phong của tui thì tui không rõ nữa,đó giờ tui chỉ viết thơ chứ chưa thử bộ môn này bao giờ nên có gì sai sót các nàng chiếu cố tui thêm nhé.Thân ái và kính mời.…
Tóm tắt : cuộc chiến giữa Nyuudo phe Kurai và Kuniko phe cậu Akira xem ai mới là người phù hợp với thầy Haruaki…
Giữa màn đêm, tiếng pháo nổ vang lên như xé toạc thinh không - dữ dội, rạch một đường ngang qua bầu trời đang tĩnh lặng. Rồi sau đó, từng chùm sáng rực rỡ bung nở như những đoá hoa ngập ánh sao, tỏa rơi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đẹp đến nghẹn lòng.Dưới ánh pháo hoa, mọi thứ như chậm lại. Cả bầu trời, cả thế giới, và cả những nỗi buồn chưa kịp gọi tên.…
Chuyện tình chậm rãi dây dưa với nước Pháp mến thương!…
Trong hang tối.Gió rít từng cơn lạnh buốt.Những gì hắn còn lại...Chỉ là máu, là xương thịt bê bết trong tay, là mùi tan.h đến nghẹt thở, là hơi ấm đang dần tắt.Là lời cảm ơn cuối cùng - khẽ như gió, nhẹ như hơi thở,vụn vỡ như linh hồn hắn sau khoảnh khắc đó.Ngoài trời, mưa đổ ầm ào.To lắm…
chuyện về quỷ yêu đăng kí khóa tu mùa hè tại đền thờ người yêu cũ =)))…
Ba năm không dài, nhưng cũng đủ để em nhận ra tình yêu ngày trước đã cạn dần, như ngọn nến cháy hết sáp, chỉ còn lại thứ ánh sáng leo lét, lay lắt trước gió. Em không còn thấy mình run rẩy vì nụ cười của anh, cũng chẳng còn mong chờ những cái nắm tay trong buổi chiều muộn. Giữa chúng ta, những lặng im ngày một dày lên, thay cho những lời âu yếm vốn đã phai màu từ lúc nào.Em muốn rời đi, để tìm lại bản thân đã lạc mất trong cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt của anh, đến sự cố chấp dịu dàng mà anh luôn dành cho em, lòng em lại run sợ. Liệu anh có chấp thuận không, hay sẽ giữ chặt lấy em bằng cả những vết thương mà tình yêu để lại?…
Cơn mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, đập ràn rạt lên khung cửa kính mờ hơi nước.Trong căn phòng mờ tối, hai kẻ đang quấn lấy nhau kia, chẳng thể tách rời, như thể bị xiềng xích bởi chính những khao khát và nỗi tuyệt vọng chẳng tên.…
Tiết trời dần se lạnh, như báo trước mùa đông sắp ghé qua.Thiếu niên ấy ở lại cùng mùa thu, cùng những năm tháng cũ kỹ đã trôi qua, chẳng bao giờ còn bước tiếp nữa.…
Bối cảnh: Thế giới giả tưởng, tu tiên + huyền huyễn (siêu dốt khoản xưng hô nên đại đại đi nha) ⚠️Chú Ý⚠️: Có tham khảo cách xây dựng thế giới từ một truyện huyền huyễn t đã đọc. Nên nếu thấy giống thì nói ra đi, bt đâu gặp đồng răm (fandom đó cũng flop chả kém bên này đâu, mà t 0 đủ trình để đẻ fic cho bển) 👽________________1.11…
Chỉ là t thấy t mún viết để thỏa mãn cái sự thèm hàng thôi,toi cũng là tay mơ,viết yếu nên có thể văn phong chưa ổn định.Warning:OCC,cấm đục thuyền dưới mọi hình thức.Trân trọng!…
Về một thầy giáo muốn lấy lại danh dự của hốc trưởngĐào: 11/5/2026Lấp: 11/5/2026…
Kẹo quế bắt đầu bằng vị ngọt nhè nhẹ - đến mức người ta tưởng như đang ngậm đường. Nhưng càng để lâu, hương cay càng chậm rãi lan ra, ấm dần, sâu dần, ở lại rất lâu sau khi viên kẹo đã tan biến.Giống như sự kết hợp lạ lùng giữa một kẻ cộc cằn và một người dịu dàng - tưởng chừng trái ngược, nhưng lại âm thầm bổ khuyết cho nhau.Không cần phô trương cho cả thế giới biết, không cần để xã hội cân đo đong đếm, cũng chẳng cần lời thề non hẹn biển để chứng minh điều gì.Chỉ là một thứ tình cảm lặng lẽ tồn tại, bền bỉ như dư vị còn vương lại trên đầu lưỡi - đủ để họ nắm tay nhau đi đến tận cuối cùng.…
Umemiya rất thích hôn đàn em ở lớp đa văn chúng…
Nhân vật trong "youkai gakkou no sensei hajimemashita"Liệu hai chữ "hẹn hò" có nói hết được mỗi quan hệ của họ?…