Xứng Đáng
Truyện của tớ là kể về hành trình của Phương Mỹ Chi từ giọng hát Việt Nhí đến Sing!Asia và cả Em Xinh Say Hi,mong mọi người sẽ đón nhận một cách tích cực ạ🐇Thỏ Xinh🐇 cảm ơn mọi người rất nhiều 💗…
Ném truyện vào đây cho đỡ nặng máy=)).Ăn tạp và nổi loạn 😈🤘…
Tổng hợp những đoản nhỏ về Nam Tư Nguyệt do Nhiên Nhiênnn tự viết. Nhằm thỏa mãn bản thân thôi. Quá ưu mê Nam Tư Nguyệt rồiNam Tư Nguyệt x Bạch An Nhiên Bạch An Nhiên là nhân nhật được xây dựng trong trí tưởng tượng của tui, không có trong cốt truyện của Thiên Đóa Đào Hoa Nhất Thế Khai…
Đây có được tính là truyện thứ 2 tôi làm ? Mà thôi thì sao cũng được .Không lòng vòng anh như Hải Phòng , vô truyện nào !…
thấy video trên tóp tóp đưa ra cái này cũng hay qua nên ra fic lunnn…
EXOPINK sắp ra những bài hát và MV mới mà…
Chúng ta biết nhau, thấy nhau hằng ngày, đôi lúc còn chạm mắt đưa tâm tình nhưng tại sao lại im lặng mãi vậy...?Rốt cuộc cậu suy nghĩ điều gì về tôi..?…
đành chịu thôi..KOOKMINthể loại: tưởng tượng,otpfic,vintage,SE…
là những short story về hai đứa…
moiiiii…
Anh đến bên em vào một ngày mưa.Cơn mưa đó chính là anh,Vũ ạ.Cơn mưa đến để tưới mát cuộc đời em,khiến cuộc sống của em thay đổi.Em luôn mạnh mẽ,không muốn dựa vào người khác.Em luôn sống nội tâm,che giấu cảm xúc của mình.Em luôn cố gắng vì người quan trọng với em mà làm tất cả những gì tốt nhất cho người ấy.Em luôn nghĩ cuộc sống của mình ổn rồi cho đến khi em gặp anh.Anh cũng giống em,cũng tự lập,cũng sống nội tâm,cũng che giấu cảm xúc,cũng luôn hết mình vì người mình yêu thương.Nhưng có một điều anh không giống em-anh rất cô đơn phải không Vũ?Không hiểu sao em lại muốn bên cạnh anh,xua đi nỗi cô đơn trong anh.Và khi em cố gắng giúp anh,em cũng chợt nhận ra em cũng nên thay đổi rồi,và anh cũng thế.Không cần quá mạnh mẽ vì luôn có người để ta dựa vào.Không cần quá nội tâm vì luôn có người để ta chia sẻ.Và em sẽ là người đó,luôn bên cạnh anh,được không Vũ?…
"vì đó là em thôi" -----------------Cặp chính là Onria nha cả nhà- Choria là cặp phụ 😔💔hihi lại đào hố đây, lần đầu xây dựng truyện kiểu như này, cảnh báo truyện xàm xí, lời văn tạm, mọi điều trong truyện đều là ảo, không áp dụng lên người thật, đọc vui xả stress, đừng chởi tui.…
Truyện ngắn được lấy từ các tác phẩm của tác giả nổi tiếng ở Việt Nam.…
Cứ đọc đi rồi biết =))-Chứ lười viết văn án quóTui cx hok bt là tui có ra thường xuyên hok nữa nhưng do đây là lần đầu viết nên chắc cx hok hay lắm âuuu😳Nên có j bỏ qua cho nhennnMình đọc cho zui thôi mà ha=))Nhân vật chính:Hạo Vũ, Tuấn Vũ: anh emMặc Ninh: pé thụ cụa chúng taaLục An: nhỏ hơn thụ 2 tuổi( lưu manh giả ngây thơ)…
Một hôm có hai người tên MR WOLF và PIKACHU.Một hôm người ẩn gianh đã bắt cóc PIKACHU khi MR WOLF biết PIKACHU bạ bắt MR WOLF rất lo lắng nê wolf đã đầu đi tìm . Câu ta đã tìm được manh mối câu ta chạy theo một người đàn ông mặc áo đen và câu đi vào một con hẻm và câu ta mộ tên chĩa súng đầu người ta chưa kịp nói gì thì hắn ta đã nỗ súng hay trừ đợi tập 2 nha…
Thử nghĩ đi!Nếu một ngày khi bạn thức dậy, những đứa con mà bạn đã "mang nặng đẻ đau" đột ngột xuất hiện trước mặt bạn thì sao? Không những vậy, bạn còn đang ở trong vũ trụ của bọn nó nữa kìa.…
(Mình không biết đặt tên cho cái này như thế nào hết.)...tags: BlueLock, Nsis, Kiis, r18…
" chết rồi nhẹ hều ghê "" Thoải mái , Thoải máiiiii "" Há há , một mình vui quá trời luônnn"" Để xem nhóc yêu đang làm gì đã "" Quào , con quễ này hách dịch "" Có đứa nào làm mà thừa nhận bao giờ đâu chứ ble"…
Trích đoạn 1 -Thiênnn....cẩn thậnnn...Tiếng hét thất thanh của em gào lên rồi em cũng lao đến như một mũi tên lớn mà chẳng ai cản lại kịp. Khi em đẩy tôi ra thì cũng là lúc em đau đớn hét. Qua lưng người bố và chú Tú, tôi thấy thanh sắt nặng đè lên chân em, máu chảy ướt đẫm chiếc váy hồng, loang xuống đôi giày búp bê. Mùa hoa phượng đỏ lại rơi mà chẳng còn đẹp nữa. Vì nó đã nhuốm máu em nơi ấy. Em can đảm thật, can đảm khi xô tôi ra và chịu mất một chân. Còn tôi, Bảo Thiên năm ấy và 17 tuổi bây giờ chỉ biết hèn nhát không dám đối mặt với sự thật, chỉ có thể âm thầm đơn phương em từ xa, lặng lẽ bảo vệ, bù đắp cho em những năm tháng dài em đã chịu đựng...Trích đoạn 2: Tôi đến nơi công trường năm xưa, đến giờ đã trở thành tòa chung cư đồ sộ. Vậy mà cây hoa phượng đỏ vẫn còn lại nơi ấy đều đặn hoa nở hoa tàn theo mùa hạ. Chắc nó cũng giống tôi, cũng nhớ mong chờ đợi một người không biết bao giờ gặp lại. Nhưng có lẽ năm nay khác, dưới tán cây, bóng dáng cao lớn đứng tựa gốc phượng, tay giơ hứng từng cánh hoa đã rụng. Hình ảnh này...quen quá... Có phải Trần Hoàng Bảo Thiên đã trở lại rồi...…