Liên quân fic (đã sửa)Murad x Tulen , Yorn x Aleister Dù là thần hay quỷ hay con người thì tất cả đều có khát vọng riêng của mình. Bĩnh tĩnh và hãy xem điều mà ngươi khao khát nhất là gì, một kí ức đẹp, một số tiền khổng lồ, 1 cuộc sống an nhàn..... Không có khao khát chả phải là cuộc sống này vô nghĩa ?…
Joseph- hắnCarl-cậu----Joseph vốn chỉ là một tên nhiếp ảnh gia xinh xẻo thích cầm kiếm quật những con rối phiền phức kia. Nhưng dẫu hắn tàn bạo bao nhiêu thì cũng có thành phần không màng vứt liêm sỉ mà tiếp cận hắn.Aesop: Ngài Joseph, hãy để tôi được chạm vào khuôn mặt ngài.Aesop mỉm cười, cố tình kéo khẩu trang xuốngJoseph: ngươi nói xem, làm gì có tên điên nào bị đạp suốt mà vẫn yêu ta không?Jack: không phải như vậy có thể lợi dụng điều đó sao?Joseph: ...----Thể loại: Ngọt mà phũ :DCp: Aes x JosephCp phụ: ch cóTruyện đc viết nhằm rảnh rỗi :0Truyện đăng tại Wattpad, hãy đọc tại Wattpad để ủng hộ con tác giả phèn này nhen :333…
Ánh đèn sân khấu rực rỡ... nhưng bóng tối luôn rình rập.Mười tài năng trẻ, một giọng hát biến thành vũ khí, và một âm mưu máu lạnh thao túng mọi thứ.Scandal nổ tung, tình bạn bị thử thách, tình yêu bị dằn vặt.Nhưng giữa bão táp, có người dám đứng lên, phá hợp đồng máu, cứu nhóm, và đưa SOL10 trở lại... tự do.…
Câu chuyện của chúng ta là tình yêu nhưng không thể làm người yêu."Kiếp này không thể yêu em vậy thì ở một cuộc đời khác sẽ yêu em, yêu em nhiều gấp bội lần kiếp này."…
Đa số chi tiết đều là tưởng tượng, chỉ là một bộ truyện thỏa mãn lòng đu OTP của tác giả mà thôi TvT, mong mọi người ủng hộ nhaaa.* FANFIC VÀ ĐA SỐ ĐỀU LÀ CHI TIẾT KHÔNG CÓ THẬT…
Ngày ấy có một cậu thiếu niên giới quý tộc cưỡi ngựa diễu ngang. Keonho không giống với những người con trai thuộc tầng lớp cao khác - những người luôn giắt cung tên trên lưng và lao vào rừng ngắm vào từng sinh mạng, xem việc mình tàn sát muôn loài là một chiến tích đầy vẻ vang. Thay vì cung tên hay đao kiếm, đeo trên lưng nó là một cây đàn violin trầy xước, không biết vì lý do gì mà một người con trai như vậy lại mang bên mình thứ nhạc cụ đã cũ sờn.Seonghyeon nằm cạnh bờ suối, sau mỏm đá lẻn nhìn Keonho đang ngồi bên dòng nước, tiếng đàn ngân lên thinh không gieo vào hồn cậu như từng cái vuốt ve. Rồi chẳng biết tự bao giờ, Seonghyeon cất những bước chân mệt mỏi tiến gần hơn đến người con trai ấy, cho đến khi bản thân gần như đã kiệt sức và nằm rạp xuống ngay bên cạnh Keonho.Keonho khi đó quá mải mê chơi đàn nên dường như cũng không buồn để ý, khi nghe một tiếng "thịch" cất ngang bên tai thì nó mới nhận ra từ bao giờ đã xuất hiện một con sói ở cạnh mình. Trên người cậu chằng chịt vết thương, gầy trơ và dơ dáy. Keonho ban đầu cảm thấy hơi sợ, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đang chớp chớp nhìn mình của con sói kia, nó liền quay sang hỏi:"Mày muốn ăn thịt tao hả?"Cứ như thể bản thân biết nói chuyện với động vật vậy. - Seonghyeon bật cười khi nhớ lại, sự vô tri của Keonho chính là thứ sẽ giữ nguyên qua muôn kiếp luân hồi.@npnhan.…