Mưa Qua Trời Lại Sáng [ HoaBảo ]
FanficMất đi rồi hối hận có thể sao?…
FanficMất đi rồi hối hận có thể sao?…
• tên truyện : hái tặng người một ngôi sao• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨• main : lý liên hoa × phương tiểu bảo• nếu thế giới này chỉ còn một ngôi sao,• tôi xin nguyện hái tặng nó cho người.…
• tên truyện : sợ ai đó nhắc đến cậu• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨• chỉ cần vừa nghe đến tên cậu,• tôi liền không tự chủ nhớ đến cậu.…
• 𝐨𝐧𝐞𝐬𝐡𝐨𝐫𝐭 : hoa rơi giữa chốn phồn hoa• 𝐦𝐚𝐢𝐧 : lý liên hoa × phương tiểu bảo• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨• gửi nắng vàng cho mùa hạ,• gửi tuyết rơi cho mùa đông.• gửi tình mình lại thêm đậm sâu.…
Mọi người trong đoàn đều biết Lỗi Tử và Tiểu Nê Oa có ý với nhau.Chỉ có hai người vẫn nghĩ họ giấu rất kĩ.…
"Vị Mùa Hè Năm Bảy Tuổi" là lời tự sự của một cô gái mười tám tuổi ở thành phố, nhờ hương vị của gói snack bắp và ly nước sâm bí đao mà ngược dòng ký ức trở về mùa hè năm 2014 tại miền Tây. Năm bảy tuổi, sau những buổi chiều cùng "băng đảng hàng xóm" chơi dựng nhà chòi và nấu ăn bằng lá khế, cô nhóc nảy ra ý định thực hiện một kế hoạch vĩ đại: "ngoan đột xuất" để lén gom bánh kẹo dưới gầm giường và mở một tiệm tạp hóa thật trên bàn học. Thế nhưng, thương vụ "khởi nghiệp" đầu đời nhanh chóng vỡ mộng thành một bi kịch hài hước khi bà chủ nhỏ tự tay ăn sạch sành sanh vốn liếng, dẫn đến trận lôi đình của mẹ và một chiếc bụng đau quặn, để rồi nhận ra đặc quyền hạnh phúc nhất lúc ấy chỉ đơn giản là được làm em bé trong vòng tay xoa dịu của ba.…
*Note:- Trong vũ trụ fanfic của t, Vũ Cát Tường độc thân và không phải gay (mà đơn giản vì âm nhạc của cổ thiên hướng là nam)- Đa phần tình tiết trong fic là tưởng tượng, không áp dụng ra ngoài đờithật - Đây là tổng hợp các oneshort nhẹ nhàng dễ thương (không có yếu tố quá khích)…
" Mỗi người đến với chúng ta đều là ngẫu nhiên , nhưng những ai chọn ở lại bên ta đều là định mệnh để ta có thể sống , có thể trưởng thành hơn . Và mùa hạ năm đó đã chữa lành kí ức nhỏ bé của cuộc đời tôi "Tôi là Trần Nhật Hạ , tôi lớn lên trong tuổi thơ tươi đẹp hạnh phúc nó đã tạo nên một đứa trẻ hồn nhiên vô tư và hoạt bát . Nhưng điều đó chỉ dừng lại cho đến khi tôi bước vào ngôi trường cấp 3 , những áp lực tuổi mới lớn và sức nặng từ gia đình đã ập lên đứa trẻ chỉ mới 17 tuổi vô lo vô nghĩ trở thành người rụt rè và tự ti với chính bản thân mình .Mùa hạ năm 17 tuổi đã đến với tôi như vậy , "nó" đứng trước mặt tôi và giúp tôi có thể nói được hai từ "Cảm Ơn"…