Rhycap | newyorkcity
chạy đâu cho khỏi nắng?lowercaseAu:Dynamight💥…
chạy đâu cho khỏi nắng?lowercaseAu:Dynamight💥…
Có một tiệm sách nhỏ nằm ở góc phố, bảng hiệu viết tay hơi nghiêng, mực lem ra ở chữ "Half".Đức Duy - người chẳng giỏi nói chuyện, pha cà phê lúc nào cũng đổ quá nửa tách một cách vụng về, nhưng lại nhớ tên từng vị khách quen.Và rồi, người đó trở về. Người mang theo ánh nắng buổi sớm, soi rọi vào tiệm sách nhỏ nơi góc phố. Không có những câu hỏi lớn, không có giận dỗi kịch tính. Chỉ là hai người ngồi trong tiệm sách nhỏ, giữa mùi giấy, mùi trà, và một nửa tách cà phê chưa kịp đầy.Người ta hỏi tại sao không là "Full" mà chỉ có "Half"? Chủ tiệm chỉ mỉm cười rồi đáp: "Bây giờ nó là "Half", nhưng có thể sau này sẽ từ từ trở thành "Full"☕…
Kẹo bông…
Kẹo cherry…
Kẹo me…
dưới ánh hào quang trước cả nghìn người, có hai chàng trai đang tỏa sáng. chỉ là, chẳng còn nhau.…
"Tuổi trẻ với những ước mơ chung, những lời hứa sắt son. Nhưng sóng gió cuộc đời đã đẩy em đi xa. Giờ đây, giữa dòng người tấp nập, anh lại đứng trước tiệm hoa của em, tim đập rộn ràng như thuở ban đầu."…
Quang Anh viết thư nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào với Đức Duy - người anh yêu thương.Một bức thư gửi đến người từng yêu thương, viết trong một ngày mùa thu đầy lá vàng rơi, chứa đựng những cảm xúc nhẹ nhàng pha chút tiếc nuối và hy vọng. Đây là lời tạm biệt dịu dàng, lưu giữ những kỷ niệm ấm áp trong tim dù sắp phải xa nhau.Múa bút bởi: Tisoris (@Nari_83)…
Kẹo chocolate…
Kẹo xí muội…
Kẹo matcha…
Kẹo sữa…
Kẹo gừng…
Đức Duy sẽ sống với Quang Anh mãi mãi về sau...…
hoàng hôn mùa thu thật đẹp...lowercase…
Kẹo chanh leo…
Giữa tiếng pháo hoa và tiếng tim vỡ, có hai người vẫn mãi song hành - một người rơi, một người chờ và giữa họ, chỉ là một tấm kính trong suốt của định mệnh.…
Kẹo dưa lưới…
Truyện về một cậu bé đi tìm hạnh phúc.…
Anh thương em, theo năm chờ tháng nhớ Em đi rồi, anh biết ở với ai?.....Truyện được đăng tải duy nhất tại Wattpad của tác giả Mèo cam ham chơi. Mọi chi tiết đều là hư cấu, không có thật.…