truyện kể về một cô gái có thân hình mũm mĩm mập mạp có tuổi thơ không được mấy khi hạnh phúc và vui vẻ. Và chuyện tình cảm đơn phương tuổi học trò của cô dành cho chàng trai nọ học chung trường cô luôn ảo tưởng chàng trai cũng có một chút tình cảm gì đó dành cho cô nhưng cho nên khi cô tỏ tình thì lại nhận được cái kết đắng không chỉ vậy cô còn bị bạn bè trêu chọc, cười nhạo từ đó cô quyết tâm thay đổi bản thân hình nhưng kết quả cũng chẳng hơn được là gì.…
Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà thôi.Tình đơn phương chính ta bắt đầu thì sẽ do chính ta kết thúc.Cảm giác chua xót nhất không phải là ghen. Mà chính là Không Có Quyền để ghenTôi cứ mãi lưỡng lự giữa thổ lộ hay không bởi vì tôi chỉ là đơn phương.…
Tác phẩm kể về 1 cậu học sinh lớp 11 đang trong ngày kì nghỉ hè cuối cùng ,vào buổi tối trước ngày đi nhận lớp,cậu ta đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ thì vừa nhắm mắt được một lúc thì khi mở mắt ra thì phát hiện mình đã bị dịch chuyển sang thế giới khác .Liệu cậu ta có thể sống sót được không đây .…
Lâu rồi tôi không thích ai nhiều đến vậy 🙃 Chúc mọi người một ngày tốt lành 👉 Đây không phải truyện , chỉ là mình viết ra tâm trạng để lòng thoải mái hơn thôi ~ nên nó rất ít .. và còn ít hơn nữa nên mọi người ai thích thì mình cảm ơn không thì lướt qua luôn cũng không sao cả 😂 =)) mình không viết giỏi nên chỉ ngắn như vậy vì đây hoàn toàn là " mình " chứ không phải truyện gì cả và mình muốn chia sẻ chuyện của mình ra , xem có có chị em nào khổ sở như mình không thôi ~ hy vọng mọi người sẽ thích và thông cảm 🤗💕💓…
Liệu tình cảm thầm lặng của cô dành cho anh trong suốt những năm tháng qua có nhận được cái ngoảnh đầu của anh hay không?Nếu như có kiếp sau, cô hy vọng mình sẽ trở thành chiếc điện thoại di động của anh, như thế, mỗi ngày cô đều được nằm trong vòng tay anh, nếu như có một ngày nào đó, anh để quên cô ở đâu đó, thì anh sẽ gấp gáp mà đi tìm cô khắp mọi nơi, cô cũng sẽ không cần phải bám lấy anh, mà chính anh không cách nào rời xa cô được.…
Ai cũng đã từng trải qua thời học sinh Có sự vui,buồn...và trong đó có cả 1 tình yêu nhỏ nhoi mới chớm nhưng nó lại dc bắt nguồn từ một phía người ta gọi là yêu đơn phương Cậu ta không đi xe đạp tôi cũng từ bỏ đi chiếc xe đạp nữa mà đi bộ để có thể dc nhìn ngắm thêm cậu ta dc 1 chút nữa Và cậu ta chính là người đầu tiên tát tôi Rồi cậu ta có người yêu mới tôi đã rất buồn tự nhủ rằng mình lên từ bỏ…
Thanh xuân của cô bắt đàu bằng việc thích một người rực rỡ giữa đám đông. Cô nghĩ đó là tất cả. Nhưng có một người khác - không ào - không phô trương - chỉ lặng lẽ đứng phía sau, chờ cô quay đầu. Khi những rung động đầu đời dần phai nhạt, cô mới nhận ra: Người khiến mình bình yên nhất...là người chưa từng rời đi.…
Trả lại em yêu, khung trời Đại Học Con đường Duy Tân cây dài bóng mát Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhạt Trả lại em yêu, khung trời mùa Hạ Ngọn đèn hiu hiu nỗi buồn cư xá Vài giọt mưa sa hôn mềm trên má Tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa. ------------------------------------------Trả lại em yêu mối tình vời vợiDang dở ngả đôi đường…
Cậu là Fourth Nattawat là sinh viên năm nhất đại học, cậu vì hiền lành nên hay bị mọi người bắt nạt ,cậu thường xuyên bị Gemini Norawit bắt nạt nhưng cách hắn bắt nạt cậu thật lạ , cậu vốn thích hắn từ lần đầu tiên gặp mặt không biết hắn có thích cậu không nhỉ... (hé lu tác giả hay viết sai chính tả hay viết thiếu một vài từ hơi khó đọc mọi người thông cảm nhé ) mọi người đọc truyện du dẻ…
"Sau chia tay, họ dần xa xa xa nhau. Ngày ấy, Bích Anh quyết định rời xa anh -Cao Thuỵ.5 tháng sau, cô muốn quay lại với anh, nhưng anh đã quên rồi, quên tất cả về cô rồi. Chàng trai mà cô yêu năm 17 tuổi đã không thể đi bên cạnh cô đến suốt cuộc đời"_Truyện rất sến, ai không thích thì phím "back" _Không đọc chùa, thể hiện sự LỊCH SỰ dùm mình nhé :))…
#RiaLoveSP #PerthSaint #Perthppe #Saintsup Lâu lắm lắm rồi mới quay lại viết về PerthSaint. Tui team #SonPin nên lâu lâu thấy tui viết Saint công thì cũng đừng ngạc nhiên nhé. Tui sẽ chủ yếu viết những đoạn fic ngắn, đơn giản chỉ là những điều đột nhiên xuất hiện trong đầu và hoàn toàn không có thật nha.…
Ai cũng nói thời học sinh mà ngồi cạnh nhau thì càng ngày sẽ nảy sinh tình cảm với nhau, lúc thì từ cả hai phía nhưng có khi tình cảm chỉ đến từ một phía. Và tôi lại rơi vào trường hợp 2. Tôi đơn phương cậu nhưng cậu lại chỉ coi tôi là bạn thân. Từ lớp 10, cái lần đầu tiên tôi lạc vào nụ cười, ánh mắt của cậu, đã được 3 năm. Nếu nói ra tôi sợ sẽ mất đi cả tình bạn lẫn tình yêu, nhưng không nói ra thì cứ băn khoăn trong lòng không sao yên ổn được. Cứ thế tiếp diễn suốt 3 năm... cho đến một ngày tôi buộc phải chọn giữa im lặng hay nói ra sự thật…
Hỡi nhan sắc, ngại ngùng chi không nói,Cho trời thêm xanh, cho cảnh càng xinh.Cho dư âm vang động của lời tìnhLàm êm ấm đôi ngày xuân trống trải.Tôi lắng đợi! Nhịp lòng tôi đứng lại!Tôi cần tin! Tôi khao khát được nhầm!Cho tôi mơ một ảo tưởng thâm trầm,Và mặc kệ, nếu đó là dối trá!Mở miệng vàng! và hãy nói yêu tôi!Dẫu chỉ là trong một phút mà thôi!(trích từ Bài thơ_mời yêu_ của tác giả Xuân Diệu)…
Tôi từng vì tình mà đánh mất cả lương tâm.Tôi từng vì tình mà bán rẻ cả tình đồng đội.Tôi từng vì tình mà gây nên hoạ diệt quốc.Tôi chỉ vì một chữ "tình" mà tạo ra biết bao nhiêu sóng gió. Để rồi chính chữ "tình" ấy ném về cho tôi trái đắng, quả ngọt thì lại chẳng thấy đâu."Biết bao nhiêu người xâu xé nhau để giành lấy tình cảm của tôi, nó là thứ vô giá chẳng thể mua được bởi tiền tài hay danh vọng! Vậy tại sao, khi vào tay anh rồi... thứ tình cảm ấy của tôi lại trở nên rẻ mạt đến thế?"…
"Tất cả sự suy đồi đều bắt nguồn từ tình yêu. Hãy cứ yêu và nàng sẽ thấy, thứ tình cảm ngỡ tưởng là hạnh phúc nàng trao cho họ, thực chất đều là bất hạnh thôi."Pairing: Lily Mirabelle x Grace x Simeon. Mà đúng ra không có nhiều tình cảm trong truyện lắm, chủ yếu là về tình cảm của Lily.Lưu ý:- Lily Mirabelle hay Gabriel là OC của mình, dựa vào bối cảnh game Obey Me!, không phải nhân vật trong game.…
Ở một thị trấn cổ tên Phượng Tường - nơi nắng luôn nhuộm vàng bậc thềm, và tiếng ve kêu như đánh thức cả tuổi thơ - có một nhóm tám đứa trẻ nghịch như quỷ sứ.Bốn đứa con trai, ba cô bạn gái và... một "ông tướng" chuyển trường cực kỳ đáng nghi.Tụi nó từng cùng nhau bắt rắn nhựa hù hàng xóm, từng cúp học chỉ để đi theo một con mèo lạ, từng trốn dưới gầm bàn lớp để đọc thư tình đưa nhầm, và từng thề nguyền dưới chân cầu thang rằng:"Tụi mình dù lớn lên, dù thi rớt, dù chia xa... cũng vẫn là tụi mình."Nhưng liệu lời thề đó có giữ được, khi tuổi mười sáu bắt đầu có những rung động đầu tiên, những hiểu lầm đầu tiên, và cả những tổn thương đầu tiên?"Chúng Mình Của Năm Tháng Ấy" là một hành trình hài hước, tưng tửng, mà cũng đượm buồn - về một hội bạn thân không hoàn hảo, nhưng chân thành.Có thể tụi mình không mãi là bạn thân... nhưng sẽ mãi là một phần của nhau trong ký ức.#thanhxuanvuontruong #truyenviet #chuyencap3 #banthan #hoctro #doraemonphienbannguoithat #truyencuoingotngao…
Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh Thể loại: Ngôn tình, đô thị, sủng, huyền huyễn, hài hước, HE.Chuyển ngữ: Petite MaisonNguồn: Wikidich, Tấn GiangVăn án:Đây là một câu chuyện về cuộc đời thầm lặng của một hải tộc trên đất liền.Cô thức tỉnh huyết thống Hải tộc, có thể đi lại tự do trên biển.Trước môi trường sống ngày càng khó khăn của xã hội hiện đại , cô quyết định mang một đám cá bảo bảo từ đại dương, cố gắng thích ứng sinh hoạt ở đất liền và học tập kỹ thuật tiên tiến.Lục Cảnh Dịch: " Bà chủ, cá của tôi cần được chữa trị."Ngư Du: "Cửa tiệm của tôi chuyên sửa chữa đồ điện."A few moments later....Lục Cảnh Dịch: "Nghề chính của cô không phải sửa chữa đồ điện sao?"Ngư Du: " Nuôi cá mới là nghề chính."Nhân vật chính: Ngư Du.Nhân vật phụ: Lục Cảnh Dịch, cá bảo bảo đến từ đại dương.Note: Đây là bộ truyện được edited đầu tay của nhà mình. Mong mọi người ủng hộ và góp ý. Cám ơn các bạn đã ghé thăm ❤️…