Trong cuộc đời có rất nhiều chuyện có thể làm ta buồn lòng, nhưng, đã bao giờ, một món ăn nào đó có thể khiến bạn quên đi nỗi buồn đó chưa, mời bạn đến với quán ăn đêm của hai tác giả CauVang và Xuân để cùng xem xem, liệu một món ăn có thể xoa dịu đi nỗi buồn sẽ như nào nhé…
Author: 苦行十色(收费彩蛋衮版)Cre: https://diaochayuanyijiejue.lof_ter.com/post/1e81f4e0_2badad5de?fbclid=IwAR31agru59APyylzHxQzExYNiLOgakXxvNmIUFFQVfRG0mC8Zl06cix0iykArtist: 忒修斯Cre: https://texiusi86836.lof_ter.com/post/77e498e5_2baea0ce7☆Dịch và đăng lại đã có sự cho phép.…
Tác giả:Cư Tiểu DiệcThể loại: hiện đại ngược nhẹ , sủngDĐ Lê Quý ĐônMười năm trước giả vờ yêu nhau anh chìu cô mọi thứ cô cứ ngỡ đó là tình yêu . Nhưng rồi anh nói chia tay vì cô không phải người anh cầnTrải qua mười năm gặp lại, cô và anh lại ràng buộc nhau một đứa con…
Bạn đã bao giờ nghĩ rằng, cái chết, thứ mà được cho là tận cùng của một sinh mạng, được cho là sự giải thoát cho nhiều người, đôi khi là một tội ác không? Nếu câu trả lời của bạn là "chưa", thì hãy cùng với tác giả và khám phá ra cái chết mà được gọi là tội lỗi trong mắt của mọi người.…
Kiếp trước vì vô tình rơi xuống nước, Lâm Vãn Vãn bị ép kết hôn với một người con trai nghèo khổ, thô bạo của địa chủ ở nông thôn. Sau khi lệnh điều chuyển được ban hành, Lâm Vãn Vãn kiên quyết lựa chọn ly hôn, cùng thanh mai trúc mã trở về thành phố. Mãi cho đến khi bị thanh mai trúc mã lấy đi trái tim, Lâm Vãn Vãn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, chợt nhận ra rằng người yêu cô nhất chính là người đàn ông thô bạo bị cô bỏ rơi. Mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Vãn quay lại năm 18 tuổi, vào cái đêm trước khi cô ly hôn với người đàn ông ấy. Đời này, Lâm Vãn Vãn thề sẽ ôm hắn thật chặt, không bao giờ buông tay ra nữa. "Đau lắm sao?" Cô gái nhỏ nước mắt lưng tròng, người đàn ông nhìn đến bực bội trong lòng không thể giải thích. "Đau." Nghĩ đến kiếp trước sau khi mình chết, người đàn ông này mỗi đêm đều ôm tro cốt mình mà không cần ngủ. Đôi mắt Lâm Vãn Vãn lại mờ đi vì nước mắt. "Ngày mai ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi làm nữa." Người đàn ông thầm nghĩ, con gái tới từ thành phố thật phiền phức, động một chút liền khóc. "Em không nghỉ! Em có thể! Em thực có thể chịu khổ! " Lâm Vãn Vãn vẫy nắm tay nhỏ của mình đảm bảo. "Em chắc chắn?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, cau mày đến mức có thể ép chết một con ruồi. Buổi chiều. "Ah! Đỉa ở ngoài ruộng thật đáng sợ. " "Ah! Trong bùn có một con giun! " "À... ừm..." Môi cô đột nhiên bị một người đàn ông chặn lại, Lâm Vãn Vãn vừa xấu hổ vừa tức giận.…
Thể loại : Sủng , H 🔞Giới thiệu nhân vật:Jeon JungKook :18 tuổiMồ côi từ nhỏ được Kim Gia nhận nuôi lúc 10 tuổi. Y là người hầu riêng cho Kim Thiếu Gia.- Tích cách : dễ thương,ngây thơ, khách nhút nhát và sợ người lạ , đôi lúc lại rất đanh đá.- Bạn thận : JiMin- Kim Taehyung : 20 tuổiLà con trai của Kim Gia , sỡ hữu Kim Thị là tập đoàn lớn mạnh nhất Hàn Quốc.-Tính cách : Lạnh lùng , có sự chiếm hữu cao ,tàn ác đụng tới coi như tới số. DÂM ĐÃNG - Bạn thân: SuGa-Park JiMin - Min Suga : 18 tuổi - 20 tuổiHai người có hôn ước với nhau.Tính cách : +JM - Đanh đá , dễ thương, con gái Park Thị đứng t3 thế giới. Bạn thân: JK+ SG - Giống TH . Sỡ hữu Min Thị tập đoàn đứng t2 thế giớiBốn người học chung vì TH với SG muốn ở cạnh và canh chừng bảo bối của mìnhKhi nào ra trường 2 người sẽ quản lí KimThi - Min ThịVà một số nhân vật khác…
Vào cuối năm 2008, tại Hà Nội, Tề Vũ An Tường , một học sinh trung học, không quan tâm đến nhãn hiệu và thích chơi trò chơi điện tử với người bạn Nguyễn Duy Anh có biệt danh là " Đậu Phộng". Một ngày nọ, anh được giáo viên của mình chọn trở thành đại diện của lớp với Đặng Ngọc Linh, một cô gái rất dễ thương. Anh ấy sẽ trải nghiệm tình yêu đầu tiên và sự thất vọng của mình. Tuổi thanh xuân trôi qua đầy màu sắc, cảm xúc của tràng trai trẻ khi bất nhờ nhận ra tình cảm của người đã luôn ở phía sau anh, một người con trai luôn ủng hộ anh. Cậu ấy là Văn Vũ Hoài Nam. khi đã nhận ra người đó thì thời gian đã không còn quay lại nữa rồi.…
Tác giả:Tạp Nhi Thể loại:[/color] hiện đại ngôn tình, chồng già, vợ trẻ, hài hước, lãng mạn. Độ dài: 10 chương. Edit: ngocquynh520 Beta: Bảo Ngân Giới thiệu: Một hôn lễ xa hoa tổ chức vào ngày "cá tháng tư", anh và cô mới gặp mặt, lại "ngoài ý muốn" ôm nhau vào giấc ngủ, cho đến sáng sớm bị "bắt gian tại giường".... Cô hổn hển: "Tôi không thể nào gả cho một ông già như vậy!" Anh thái độ kiên quyết: "Tôi không thể nào cưới một cô bé nhỏ như vậy !" Nhưng, hôn sự siêu hoang đường như vậy, vẫn cứ thế ── định rồi! Anh phong lưu phóng khoáng, luôn luôn là "tích ưu cổ" trong mắt đa số các cô gái. (tích ưu cổ: không rõ nghĩa, chắc là: cổ phiếu đáng đầu tư?) Gặp phải cô bé không đầy 19 tuổi này, anh cũng chỉ có thể "chịu trận". Ai, anh chẳng qua là không sửa được thói quen ngủ không mặc áo, cũng không có uống "mê dược". Sao vừa tỉnh lại đã bị bắt cưới cô vợ "nhỏ"?... ... Cô là một cô bé đáng yêu, mang bộ mặt trẻ con, mỗi ngày đến trường anh đều phải đưa đi, lại còn lo ăn ở, đưa tiền tiêu vặt, kiêm luôn "Người giám hộ". Mọi việc đều ok, nhưng cô lại gọi anh là "Ông chú" Trở lại trường học quậy phá tới " gà bay chó sủa", làm cho thầy giáo phải gọi về đòi "Gặp phụ huynh". Điều kì lạ là, sớm chiều gặp mặt, anh lại bắt đầu cảm thấy cô - vô cùng đáng yêu nha, việc này phiền lòng phiền toái, anh nên đối với cô như thế nào đây??…
Tác Giả : TỐNG THANH THANHNguồn:DĐ Lê Quý ĐônNữ chính: Lâm Nguyệt NhaNam chính: Tô Y ĐườngNội dung giới thiệu vắn tắt:Cô gái tốt khó kiếm, nói không tính, chỉ có lên giường mới biết có hợp hay không.Đàn ông tốt khó cầu, nhìn không được, chỉ có mang về nhà mới biết có được hay không.Lúc Lâm Nguyệt Nha năm tuổi, trong mắt cô gái nhỏ thì Tô Y Đường là một người chú anh tuấn.Lúc Lâm Nguyệt Nha mười hai tuổi, thì Tô Y Đường là bạch mã hoàng tử trong lòng của côLúc Lâm Nguyệt Nha hai mươi tuổi, thì không phải Tô Y Đường liền không lấy, còn bản thân Tô Y Đường rất bình tĩnh.Cô quyết định ra tay trước, nếu không người đàn ông tốt cô giữ trong tay nhiều năm, nhất định sẽ bị người con gái khác cướp đi, thật vất vả mới đưa được anh vào lễ đường kết hôn.Ngày kết hôn đầu tiên, Tô Y Đường và cô phân phòng, cô cố gắng ăn mặc thật mát mẻ để dụ dỗ thì anh làm ngơ như không thấy.Cuối cùng còn đưa cho cô đơn ly hôn.Trong mắt người khác thì Tô Y Đường rất bình tĩnh thong dong.Anh cũng từng điên cuồng trong tình yêu, nhưng hiện tại anh thầm nghĩ tìm một người con gái, kết hôn sinh con, bình thản sống qua ngày,Ai dè anh đã kết hôn, nhưng lại kết hôn với Lâm Nguyệt Nha mà anh tránh sợ không kịp,Càng khó hiểu hơn là, nhiều năm qua anh chưa từng động tình, lần này lại giống như chưa thỏa mãn dục vọng, hàng đêm phải chạy vào tắm nước lạnh,Mỗi ngày đều phải né tránh cô vợ nhỏ ngây thơ khiêu khích, anh thật sợ chính mình không thể kiềm chế được.Ai biết, nhiều năm qua luôn luôn ẫn nhẫn dục vọng,…
Tôi còn nhớ ngày tốt nghiệp, Phong có đưa cho tôi một hộp quà. Là bông hoa hướng dương mà tôi thích nhất kèm với một bức thư. Bên trong đó không có quá nhiều chữ nhưng đối với tôi những dòng chữ ấy như thanh xuân của chúng tôi vậy, một thanh xuân của tươi đẹp đã đi vào hồi ức:" Tuổi trẻ là mùa xuân, sức trẻ như mùa hạ, mối tình thời trẻ giống mùa thu, và nỗi cô đơn của người trẻ thì như mùa đông vậy. Còn thanh xuân của tôi là bốn mùa có cậu. Ai rồi cũng có một cái tên in dấu trong thanh xuân của mình. Và tôi cũng thế, Nguyễn Hoàng Việt Anh cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân tươi đẹp của tôi.Nguyễn Hữu Minh Phong - chàng trai thanh xuân của em."Nhanh thật nhỉ vậy mà đã qua 10 năm rồi. Lá thư vẫn còn đấy nhưng anh thì không còn bên tôi nữa. Cho dù không thể đi cùng nhau từ đồng phục trường đến bộ váy cưới nhưng đối với tôi và có lẽ là cả với anh đây vẫn là khoảng thời gian đáng nhớ nhất trong đời. Quá khứ, hiện tại và cả tương lai chúng ta vẫn sẽ là một phần gì đó không thể quên của nhau. Cảm ơn và hẹn gặp lại người tôi yêu.…
"Những gì trong quá khứ vốn là quá khứ, chả thể thay đổi chỉ có thể xoa dịu, trả lại nhau những tháng ngày xa lạ, đến lúc ấy sẽ chẳng còn quá khứ nào có thể sống dậy, chỉ còn lại những hoài niệm tiếc nuối mà thôi""Tháng ngày không thể mua bán, chỉ có thể bước tiếp, biết là đau đớn, biết là tổn thất nhưng phải đền bù""Quay đi một phút, tôi suýt đánh mất cả đời""Tôi chưa từng muốn tha thứ, chưa từng muốn yêu lại""Là tôi mang tội.....sợ rằng cả đời chẳng thể bù lại"…