dk khach quan,noi dung thoi ky qua do XHCN,o VN
…
tên chuyện đặt bừa. tien hiep - dam dang...…
YUNI CÔ GÁI CỦA GIẤC MƠ…
Cuộc sống đâu lường trước điều gì. Tình yêu có thể đến rồi đi. Số phận thật trớ trêu khi đưa đẩy đôi ta lại gần nhưng lại xa cách. Mỗi người một thế giới, đến bao giờ thì em mới có cơ hội để được chạm vào anh dù chỉ một lần? Mơ ước của em không biết bao giờ mới thành hiện thực. Em chỉ muốn được ngắm nhìn anh, tựa vào bờ vai, nắm lấy đôi tay ấy đi hết cuộc đời. Nhưng có lẽ đó mãi mãi chỉ là giấc mơ...…
Tích tắc tích tắc…
Hồi ức ngọt ngào…
Thật ra đơn phương rất tuyệt...…
kết se…
Đang yên đang lành bị trên trời tạp trúng thứ gì đó xuyên qua phải làm sao bây giờ?Xuyên qua hồng hoang thành nhược kê làm sao sống ???????Kim thủ chỉ hệ thống không có phải như thế nào ????Thôi đợi ta ôm đùi đại đại rồi tiếp tục online.$$$$$$$.…
- Thể loại: xuyên không, non-couple- Nhân vật chính: Alexander hay còn được gọi là Louis James Moriarty - Ghi chú: Tôi muốn thấy Louis thành nhân vật chính nên bộ truyện này đã ra đời *Chú ý: có yếu tố OCC, lần đầu viết truyện nên tay nghề còn yếu mong mọi người thông cảm.…
Nam chính là một "Đại Thiếu Gia" bề ngoài rất lạnh lùng nhưng bên trong là một kẻ biến thái bệnh hoạn.Nữ chính là một cô gái đang học đại học rất trẻ con và là một người biết quan tâm người khác. Nữ phụ là bạn thân của nữ chính cô ta rất thủ đoạn và sẽ sẵn sàng "phá hủy" tất cả mọi thứ kể cả người sinh ra cô ta chỉ vì tình yêu.Nam phụ là người theo đuổi nữ chính đã lâu , và là một nhị thiếu gia của tập đoàn WIE…
ngọt/sủng/ kết HE .…
Cửa tiệm mở rộng, mùi dầu máy quen thuộc pha lẫn mùi kim loại nóng hổi phả ra. Tôi còn đang lúng túng chưa biết gọi ai thì một giọng nói vang lên từ phía trong:"Xe bị sao vậy?"Tôi ngẩng đầu lên.Và tim tôi... chệch nhịp.Cậu con trai đứng trước mặt tôi trông lớn hơn tôi một chút. Mái tóc đen hơi rối, vài sợi rũ xuống trán. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu và bình thản. Trên má và trán cậu còn vương những vệt bụi đen của dầu máy, nhưng kỳ lạ là chúng chẳng hề làm cậu trông luộm thuộm - ngược lại, còn khiến cậu giống như bước ra từ một khung cảnh rất điện ảnh."À... xe em không lên điện nữa," tôi nói, giọng hơi khựng lại.Cậu gật đầu, dắt xe tôi vào trong, động tác thuần thục. Đôi tay cậu dính dầu, nhưng từng cử chỉ lại nhẹ nhàng và chính xác. Tôi đứng một bên, giả vờ nhìn điện thoại, nhưng ánh mắt cứ vô thức dõi theo."Em học trường nào?" cậu hỏi, không ngẩng đầu lên."Chuyên Hoà Bình... lớp 10."Cậu khựng lại một chút, rất khẽ."Anh học ở đó," cậu nói. "Lớp 11. Mới chuyển vào đầu năm nay."Tôi ngẩng lên, ngạc nhiên không giấu nổi."Vậy... anh hơn em một tuổi à?""Ừ," cậu đáp, khóe môi cong lên một nụ cười mờ nhạt. "Anh làm ở đây sau giờ học."Tôi sững người.Hơn tôi một tuổi... vẫn đang là học sinh - vậy mà lại làm thợ sửa xe?Ánh mắt tôi vô thức lướt qua bộ đồ dính dầu, đôi tay còn lấm lem bụi đen của cậu. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh những nam sinh lớp 11 ngồi trong phòng học sáng choang ánh đèn, chứ không phải đứng giữa mùi dầu máy và kim loại nóng như thế này.…
rimuru đang nghiên cứu một thứ gì đó với ciel thì bị xuyên không vào thế giới song song nơi mà cậu bị mọi người coi thường, ghét bỏ ,khinh miệt. Rimuru xuyên không vào thế giới song song cậu sẽ làm gì với cái thế giới song song đó…