Tony đã có thể nhờ J.A.R.V.I.S. lưu số liên lạc mà Steve đã đưa cho gã vào bộ nhớ và quẳng chiếc điện thoại cũ rích chướng mắt ấy đi. Nhưng gã lại chẳng tài nào làm được-5 lần Tony Stark đã ép mình không gọi cho Steve Rogers và 1 lần gã gọi đi------------------------Rating: GRelationship: Steve Rogers/Tony StarkTag: Angst; Hurt/Comfort; Civil War; Post-Civil War; 5+1; Jarvis is alive; We have both Jarvis & Vision; Fix it------------------------Author: onlyucanbewithme! Please do not repost without permission !! Không đăng lại, mang tác phẩm đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của tác giả !…
Cả khu biệt thự mở tiệc, người ở trong khu nhà cho người giúp việc ở phía đông như Tiêu Chiến cũng có thể nghe được tiếng nhạc du dương, tiếng người chúc tụng trong biệt thự trung tâm, cuối ngày cha về, mang theo một phần ngỗng hầm rượu vang, có vẻ lén uống rượu ở phòng bếp mà mặt ông đỏ lựng lên, không biết có ý gì, xoa xoa đầu Tiểu Chiến, nói rằng.- Tán oa nhi, cậu chủ nhỏ có tên là Vương Nhất Bác.Vương Nhất Bác.Cậu chủ nhỏ có tên Vương Nhất Bác.------------------------------------------------Cậu chủ Vương and Bác sĩ Tiêu lên sàn.…
written by chin | lowercase-"nếu em chưa sẵn sàng cho việc cặp kè với anh trước mặt người khác... thì mình luyện tập trước nhé."martin cười rất nhẹ. "giống như mấy buổi tập vũ đạo ấy, hay tập dượt trước cho sân khấu lớn vậy.""bây giờ mình tập dượt cho việc yêu đương đi!?""không phải yêu đương, là giả vờ thôi."-real life, out of character...…
Đôi mắt trong veo của Tiêu Chiến không đặt lên hắn khiến hắn vô cùng thiếu kiên nhẫn. Đi tới mép giường, hắn đặt một đầu gối bên cạnh Tiêu Chiến, áp đảo tới gần cậu, những ngón tay dài xinh đẹp nâng lên bóp lấy cái cằm mượt mà của cậu. Lực bóp mạnh dần, tưởng chừng hắn muốn một tay làm vỡ khớp hàm người đối diện. Hắn nhếch nửa miệng cười:-Tiêu Chiến! Cười lên!…
Tên: Tình yêu bắt đầu ở thế giới giả địnhTác giả: Umino SachiGiới thiệu:Tôi thậm chí còn không thể nói câu "cảm ơn" cho ra hồn mà hình mẫu lý tưởng của tôi lại là... chính tôi!?Akihito vừa được chuyển từ Phòng Kỹ thuật sang Phòng Kinh doanh là người có chuyên môn vững vàng nhưng lại vụng về trong giao tiếp. Cậu thậm chí còn không biết nở một nụ cười thân thiện, trở thành một "người ngoài" trong chính phòng ban của mình. Hôm nay cũng vậy, chỉ vì một tranh cãi nhỏ nhặt cậu lại làm phật lòng Ogami, một đồng nghiệp mà cậu vẫn thầm ngưỡng mộ.Vào một ngày tâm trạng chạm đáy, Akihito vô tình vấp ngã trên bậc thang của một ngôi đền mà cậu tình cờ đi ngang. Và khi tỉnh lại, trước mặt cậu là cậu đồng nghiệp Ogami đang dịu dàng gọi cậu bằng giọng nói thân thiết và nhìn cậu bằng ánh mắt nồng nàn, trong một thế giới hoàn toàn khác so với thế giới ngày hôm qua. Một thế giới thoải mái hơn rất nhiều?…
Tôi cứ ngỡ một tâm hồn vững vàng như mình sẽ không bao giờ bị bộ phim ma ba xu ba đồng đó ám ảnh, cho đến khi mẫu hậu đại nhân cất lên một tiếng lảnh lót lúc tôi đang nằm banh càng chơi Liên Quân ngoài phòng khách vào tám giờ tối ngày hôm sau:"Kẹo àaaaaa, cục cưng chạy ra đầu đường mua bịch bột ngọt cho mẹ cái nha!"Đương nhiên, phi vụ này sẽ không làm khó được tôi nếu nó không hình thành chung với ba điều kiện vô cùng tréo ngoe: Đầu tiên - tôi vừa mới xem phim ma ngày hôm qua; và dù lúc xem không sợ, nhưng phải khen rằng kỹ xảo của đoàn làm phim tương đối đầu tư (mấy con ma hiện ra rất gớm, và đến bây giờ những hình ảnh ấy vẫn đang hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi). Thứ hai - mẹ tôi bán đồ ăn sáng, nên bắt buộc tôi phải đi mua bột ngọt ngay lập tức để về cho mẹ ướp thịt, vậy thì khuya bà mới có sẵn nguyên liệu mà nấu lên để bán cho khách vào sáng ngày hôm sau (tóm lại thì tôi không thể nào chần chừ lần lữa để đến ngày mai mới đi mua được). Thứ ba - nhà tôi có một vị trí địa lý vô cùng "đáng yêu", giữa đoạn đường ra tiệm tạp hóa đầu ngõ là một khoảng hai trăm mét trải dài toàn mồ với mả (đúng vậy, nói thẳng ra là nghĩa địa. Và dù có không tin vào ma quỷ thì tôi cũng không dám chắc mình có thể không sợ tái đé khi đạp xe đạp băng qua nghĩa địa hai lần sau tám giờ đêm).Hay,Có một "con ma" đã thả thính tôi, và tôi đớp thính của nó.@npnhan.…
Summary:Oneshot:Can còn chưa kịp nói, Tin đã ngăn lại không để Can nói thêm nữa. Sau đó, anh xoay người muốn bỏ đi. Can không do dự nắm lấy tay anh." Tin, đừng như vậy. Tao không muốn chúng ta trở thành như thế này chút nào hết."" Tôi không muốn chúng ta ở trong mối quan hệ mập mờ như vậy."Tin không quay đầu lại, giọng nói trầm trầm đều đều như đã không còn hi vọng." Can, nếu không thể là người yêu, thì đừng nghĩ sẽ có tình bạn giữa hai chúng ta.".....................[MeanPlan]Ngoại truyện: Phim giả tình thật:Chuyện kể về một cặp đôi thả thính nhau trong phim. Nhưng rồi thế nào lại thả thính ra tận ngoài đời."Này, tôi còn muốn làm trai thẳng, không được thích Mean đâu Plan, dừng lại ngay!"" Không dừng lại được đâu, thích vẫn là thích."Giữa yêu và không yêu, giữa thính và bả, rốt cuộc cái nào mới là đúng?.........................Fanfic về TinCan trong truyện và phim chuyển thể Love By Chance. Bởi vì mình là một con không thể chấp nhận cái kết SE nên đã quyết định viết ra cái kết HE này với mục đích tự đọc tự vui =)))))Ban đầu tên fanfic được mình để là [Fanfic TinCan - Love By Chance] Waiting For Love. Nhưng thời gian sau mình viết fic về MeanPlan nhiều hơn cả TinCan nên đặt lại tên thế kia. Đừng để summary nó lừa tình =))))Author: Lan Thiên Vương.…
Frank nghỉ phép về lại không nói với Drake, khiến nó thấp thỏm lo lắng không biết Frank giận chuyện gì. Hơn 3 tháng mới gặp lại nhau còn sắp sang năm mới rồi, đừng giận nữa mà Frankie~…
CP: Hoa Hạo Nguyệt ViễnPatrick (Duẫn Hạo Vũ) x Bá ViễnNhững mẩu truyện nhỏ về cuộc sống thường ngày.(Lấy ý tưởng từ Vlog nhóm)> Xin đừng mang ra khỏi đây.Wp: @vebenlaFb: @vebenla…