Author: Khổ Đinh TràRating: TPairings: Khải Nguyên - Thiên Hoành - Hàng Trình - Kỳ DậtCategory: Hài. Hành động. (khuynh hướng) Hắc bang. Phúc hắc mặt dày vô sỉ công x Tạc mao nhân thê moe thụ. 1x1. HEDisclaimer: Họ không thuộc về tôi.Summary:Vệ sĩ của minh tinh hay bảo an cho viên chức chính phủ thì không có gì để nói. Đằng này thân chủ của Vương Nguyên là một tên trộm!"Cậu nhìn gì vậy, tôi đẹp trai lắm hả?" Hắn chống cằm cười toe toét, vẻ mặt xấu xa nhìn từ trên xuống dưới. Vương Nguyên nổi điên ném cái bình hoa vào mặt hắn, hùng hổ quát: "Biến thái ghê tởm bại hoại chết tiệt!!""Nha, tôi có thù oán gì với cậu đâu chứ. . ." "Nhìn không vừa mắt, đánh!"…
Đây là một mục hoàn toàn khác với những mục trước mình đã update. Xin lưu ý đây là những ghi chép về bệnh án tâm lý chứ không phải fanfic hay bất kì thể loại tiểu thuyết hay truện ngắn nào Nguồn lấy từ blogger Hải Đường Tĩnh Nguyệt và nhiều nguồn thông tin trên mạng internet khác Ngoài lề :Bởi vì mình đang trong giai đoạn dùng sức chạy bài học nên có thể mình sẽ update chậm một chút, mình reup lại bộ này của chị Hải Đường Tĩnh Nguyệt chủ yếu để cho các bạn có đam mê về ngành nghề này sẽ có những nhận thức đúng đắn hơn về bệnh tâm lý, đây là một bộ môn thật sự đầy bí ẩn và thú vị. Mình thật sự rất mong những bình luận tích cực từ các bạn. Nếu có ai đó trong các bạn thắc mắc gì về bài viết thì đừng ngại comment phía dưới. Trong khả năng của mình, mình sẽ giải đáp nhanh và chi tiết nhất có thể #Camie-21592159…
07:38 sáng.Trời mưa nhẹ. Mùi nhựa đường ướt lẫn trong không khí.Yuta Morikawa ngồi phía cuối xe buýt, tay nắm chặt quai cặp, mắt nhìn ra cửa kính. Cậu ghét mưa - nó luôn khiến ký ức về ngày cha mẹ mình mất trở nên rõ ràng hơn.Bên ngoài, trường học đã hiện ra phía xa.Cậu khẽ thở dài.Một ngày bình thường nữa...07:41 - Trước cổng trường.Yuta chậm rãi bước vào. Qua hàng cây, cậu thấy Aoi - em gái cậu - đang đứng cùng nhóm bạn.Cậu giơ tay vẫy nhẹ, nhưng một tiếng "BOOM" chói tai xé ngang bầu trời.Ánh sáng trắng. Nhiệt. Gió. Thế giới như bị đục thủng. Một cột khói bốc lên từ toà nhà phía tây, nơi lớp học của Aoi nằm.Mọi thứ chao đảo.Cơ thể cậu văng đi.Tiếng hét. Máu.Ai đó gọi tên cậu, xa dần......rồi mọi thứ tối đen.Yuta tỉnh dậy.Tiếng chuông báo thức vang lên 07:00 sáng.Trời lại mưa.Cậu bật dậy, thở dốc.Căn phòng y hệt tối qua. Nhưng cơ thể... không đau. Không vết thương nào cả. Mọi thứ như chưa từng xảy ra.07:20 - Trên xe buýt.Cậu đảo mắt - mọi thứ giống hệt. Cùng một tài xế, cùng một bà cụ phía trước."Không thể nào..."Cậu thì thầm.07:41 - Trước cổng trường.Lại là hình ảnh Aoi. Lại là tiếng cười của bạn bè.Yuta gào lên: "Aoi! TRÁNH RA!"Mọi người giật mình. Nhưng không có tiếng nổ. Không có gì xảy ra. Chỉ là cậu - một người điên la hét giữa sân trường.Giáo viên gọi cậu lên phòng y tế.Cậu im lặng. Sợ hãi. Bối rối. Và... lạnh sống lưng.Phòng y tế. 08:05.Ánh đèn huỳnh quang mờ ảo. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.Cậu ngồi đó. Trống rỗng."Mới quay lại lần đầu, đúng không?"…