Hello mọi người, là chuyện mới đây. Mỗi chap sẽ là 1 nhân vật nha. Nếu có hứng tôi sẽ cook thêm vài chap specialWarning: OOC, có thể nhân vật sẽ không phản ứng và hành động như ýTôi không biết nên cho ship hay không và cũng không biết có nên up lên A03 hay không :)))Chuyện hài 100%…
Một chương duy nhất hoặc đôi khi nhiều hơn, Tàu của Ran-chan, Ranmaru-san là nhân vật tôi yêu thích nhất Các nhân vật không thuộc về tôi. Chúng thuộc về Yohaji manga (Youkai Gakkou no Sensei Hajimemashita).…
Trong hang tối.Gió rít từng cơn lạnh buốt.Những gì hắn còn lại...Chỉ là máu, là xương thịt bê bết trong tay, là mùi tan.h đến nghẹt thở, là hơi ấm đang dần tắt.Là lời cảm ơn cuối cùng - khẽ như gió, nhẹ như hơi thở,vụn vỡ như linh hồn hắn sau khoảnh khắc đó.Ngoài trời, mưa đổ ầm ào.To lắm…
Giữa màn đêm, tiếng pháo nổ vang lên như xé toạc thinh không - dữ dội, rạch một đường ngang qua bầu trời đang tĩnh lặng. Rồi sau đó, từng chùm sáng rực rỡ bung nở như những đoá hoa ngập ánh sao, tỏa rơi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đẹp đến nghẹn lòng.Dưới ánh pháo hoa, mọi thứ như chậm lại. Cả bầu trời, cả thế giới, và cả những nỗi buồn chưa kịp gọi tên.…
Tiết trời dần se lạnh, như báo trước mùa đông sắp ghé qua.Thiếu niên ấy ở lại cùng mùa thu, cùng những năm tháng cũ kỹ đã trôi qua, chẳng bao giờ còn bước tiếp nữa.…
Thân gửi, mọi ngườiLời hẹn giữa chúng ta, nếu bây giờ không thể thực hiện thì hãy nhường nó cho tương lai đi. Hãy để tương lai ấy xảy ra, để tôi từ quá khứ có thể nhìn về nóĐến thời điểm ấy, xin chúc cho mọi người có một khoảng thời gian vui vẻ― Từ Đại Âm Dương Sư Abe no Seimei-----------------------------------------Truyện ngắn vô cp, nhẹ nhàng, có yếu tố đời thường. Câu chuyện trong đây là cảm hứng cá nhân, vì vậy không thể tránh khỏi việc bị ooc. Mong mọi người hãy chú ý…
Nói chung là truyện về 🎭 khi đã là hiệu trưởng trúng phép của Nekotama nên xuyên thời gian về gặp ⭐ 5 tuổi._(D) Nhân vật thuộc về manga Youkai Gakkou no Sensei Hajimemashita! của tác giả Tanaka Mai.(C) Credit bìa: Art by Kanna Chan (Acc Face).…
Ba năm không dài, nhưng cũng đủ để em nhận ra tình yêu ngày trước đã cạn dần, như ngọn nến cháy hết sáp, chỉ còn lại thứ ánh sáng leo lét, lay lắt trước gió. Em không còn thấy mình run rẩy vì nụ cười của anh, cũng chẳng còn mong chờ những cái nắm tay trong buổi chiều muộn. Giữa chúng ta, những lặng im ngày một dày lên, thay cho những lời âu yếm vốn đã phai màu từ lúc nào.Em muốn rời đi, để tìm lại bản thân đã lạc mất trong cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt của anh, đến sự cố chấp dịu dàng mà anh luôn dành cho em, lòng em lại run sợ. Liệu anh có chấp thuận không, hay sẽ giữ chặt lấy em bằng cả những vết thương mà tình yêu để lại?…