Tựa Vào Vai Anh {Myungyeon}
Yêu cầu ko đem truyện đi xuyên biên giới, đi xuyên không và thời gian với bất kì phương tiện gì, xin phép ghi rõ nguồn khi muốn viết lại truyện hoặc chuyển ver (mà chắc chẳng ai thèm đâu😅)…
Yêu cầu ko đem truyện đi xuyên biên giới, đi xuyên không và thời gian với bất kì phương tiện gì, xin phép ghi rõ nguồn khi muốn viết lại truyện hoặc chuyển ver (mà chắc chẳng ai thèm đâu😅)…
Đây là một bài mẫu, các bạn có thể xem những mẩu truyện ngắn tương tự khác tại trang blog của mình:https://arthuriapendragon.blogspot.com/…
Cảnh báo trước: truyện thuộc thể loại Sad End nha.Mà truyện ta chắc chẳng ai thèm lấy hay chuyển ver gì đâu mà nhắc nhở nhỉ.Nhưng ra mong fic này sẽ nhận được sự ủng hộ của các readers bằng việc vote+cmt cổ vũ tinh thần cho ta. Chúc mọi người đọc fic vui vẻ.…
"Anh giữ được mạng sống cho mình, cho mọi người ngoài kia. Nhưng anh lại đánh mất cả thế giới mang tên em..."Inthu (In) - một người mang gánh nặng của quá khứ, luôn bị ám ảnh bởi những hình ảnh tiên tri kinh hoàng về cái chết của người mình yêu. Anh sống trong sự sợ hãi, khước từ tình cảm để bảo vệ Thapfah (Thap) - chàng bác sĩ tài hoa với cái tôi kiêu hãnh. Cuộc gặp gỡ định mệnh nơi làng Phudao yên bình đã đưa hai người đối lập lại gần nhau, bắt đầu một hành trình vừa chữa lành vừa đối đầu với số phận.…
Tác giả: MunggTruyện: Nhỏ Lùn Này Là Của TôiSố chương 1-5 chươngTình trạng: Chưa hoàn thànhThể loại: học đường, truyện ngắn, romance, thanh mai trúc mã, đấu khẩu,...Summary:-"Nhỏ kia! Lại đi với thằng nào nữa!?"-"Cô ấy đi với ai là chuyện của cô ấy, liên quan gì tới cậu"-"Nhỏ lùn này là CỦA TÔI!"…
Tên truyện: Tình Yêu là gì? Chan Thành là gì?Tác Giả: MunggĐộ tuổi: K+Thể loại: Đời thường, tâm trạng, độc thoại, buồn,...Summary:Tình yêu, có phải là hai người yêu nhau, bên nhau, chia sẻ bùi ngọt đắng cay?Chân thành, có phải là cùng nhau đi hết đoạn đường còn lại của cuộc đời, ốm đau bệnh tật đều có nhau?Tôi, đã từng tin như vậy, tin đến ngu ngốc.Cuối cùng, thứ tôi nhận được lại là sự dối trá từ hai con người mình yêu quý và trân trọng nhất.…