Hello mọi người, là chuyện mới đây. Mỗi chap sẽ là 1 nhân vật nha. Nếu có hứng tôi sẽ cook thêm vài chap specialWarning: OOC, có thể nhân vật sẽ không phản ứng và hành động như ýTôi không biết nên cho ship hay không và cũng không biết có nên up lên A03 hay không :)))Chuyện hài 100%…
list những bài sano nên hát để tặng giáo viên chủ nhiệm của mình =)))⚠️Lưu ý⚠️: Có link nhạc, khuyến khích nghe khi đọc truyện, chống chỉ định khi ở nơi có người khác 🤗…
"Giáo viên con người của trường học dành cho yêu quái thậm chí còn giống yêu quái hơn cả yêu quái" - Học sinh lớp 2-3 đã đánh giá chủ nhiệm của tụi nó như thế đấy.Trên thực tế thì, ừm, ổng giống thật. Ổng có thể làm ra đủ trò quái dị và ngu ngốc rồi gánh theo một đống rắc rối phía sau. Thế nhưng không phải Abe Haruaki sẽ gánh hết "nghiệp tụ" do mình tạo ra, đi cùng anh còn có Sano Mikoto, Thần Dịch Bệnh lớp 2-3 sẵn sàng che chở anh bất cứ lúc nào.Cứ tưởng chỉ là tình thầy trò cảm động lòng người, hóa ra Thần Dịch Bệnh lại có tình cảm với thầy giáo của mình trong khi Haruaki còn chẳng hay biết...Câu chuyện không chỉ về riêng họ mà còn về các sự kiện cuộc sống khác của những nhân vật khác.Cảnh báo: OOC, có chửi bậy, nếu cảm thấy không thích thì xin đừng đọc😅Ngoài ra còn một số otp khác nữa.…
À thì đây chỉ là một con sim lỏd Haruaki viết truyện thôi. Đây là lần đầu tui viết kiểu thể loại này lên cũng không hay lắm đâu. Nói thẳng là tui viết bộ này lúc mất não nên nội dung cũng khó nói lắm.…
⚠️Warning⚠️‼️OOC‼️Những nhân vật này không thuộc về mình, nội dung truyện hoàn toàn là tưởng tượng, không nằm trong cốt truyện chính thức. Đây là tuyển tập những mẩu truyện ngắn và oneshot xoay quanh OTP của mình - những câu chuyện nhỏ được viết nên từ cảm hứng cá nhân.Truyện của mình có thể còn nhiều thiếu xót, đôi lúc hơi sến sẩm hoặc mang phong cách kén người đọc. Một số đoạn có khả năng khơi gợi cảm xúc tiêu cực, vì vậy hãy cân nhắc trước khi đọc.Mình không phải người giỏi viết văn, chỉ đơn giản là viết vì đam mê và tình yêu dành cho những nhân vật mình yêu thích. Có thể lời văn không đủ chiều sâu, logic chưa chặt chẽ, hoặc miêu tả còn chưa tới. Dẫu vậy, mình mong rằng ai đó - những người yêu mến các nhân vật này như mình - sẽ tình cờ ghé qua, dành chút thời gian để đọc và cảm nhận những câu chuyện ngắn này.Cảm ơn bạn đã ghé thăm, và chúc bạn có một trải nghiệm đọc thật thú vị!…
Fic dịch, có chỉnh sửa, không thích hợp ở đâu hãy nhắc chứ đừng toxicHôm nay là ngày 7 tháng 7Hôm nay là sinh nhật của Sano, trùng với ngày lễ Tanabata, nhưng cậu không hề mong chờ điều đóNăm nào trời cũng mưa nên năm nay cũng không ngoại lệNhưng có vẻ như năm nay....sẽ khác chút…
🪅Non cp🪅Truyện dịch chui để thoả mãn bản thân, vui lòng không đem đi đâu nếu không có sự cho phép  ̄︶ ̄...Marshmallow muốn quan sát Seimei-kun cho dự án nghiên cứu độc lập. Chuyện này sẽ tiếp diễn như nào đâyy?Tác giả gốc: Vulvy_Ivy (on Ao3), link fic gốc sẽ để trong cmt.…
Giữa con phố cũ được kết thành từ thần lực đang dần tan rã,chỉ còn lại những khoảng trắng mênh mông có một mảng đỏ tươi quá chói mắtMùi máu tanh nồng,xương cốt gãy nát,máu thịt be bétNgồi ở giữa là một cậu thiếu niên tóc vàng hoe,đôi bàn tay vẫn cầm một cánh tay đứt rời,cắn,xé từng mảng da thịt trên đóCậu chỉ lặp lại đúng 3 hành động: cắn,nhai,nuốtChỉ còn lại tiếng nhai,tiếng máu thịt nhớp nháp,và cả tiếng nức nở nhỏ như thinh khôngCon phố đã hoàn toàn tan rã.…
Sẽ ra sao nếu như Haruaki có một người em gái???Truyện viết như chơi đá, tác giả cũng đếch biết mình đang viết cái qq gì luôn^^Mô tả không liên quan nhiều lắm đến chính truyệnCó sét hay không thì chịu=)_____________Có bao giờ mọi người thắc mắc không. Tại sao lại có thể thốt ra một tiếng "yêu" và "thích" một cách nhẹ nhàng vậy, giống như chưa từng thật lòng, hay vì nói thật lòng thì mệt quá?Mệt phải chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình, mệt phải ở lại khi hết rung động, nên người ta chọn cách nói cho xong?Hay...quá hèn nhát để nói câu "Tôi thương em"?Lời "yêu" ấy mà, nói thì dễ lắm. Nhưng đâu mấy ai thật lòng? Có những câu yêu được nói ra lúc không buồn nghĩ tới ngày mai, có những chữ thích chỉ tồn tại cho đủ một buổi tối bớt cô đơn. Nói xong là thôi, quay lưng nhanh hơn cả lúc bắt đầu. Buồn nhất là có những người nghe chữ ấy bằng cả trái tim, còn người nói thì chỉ dùng môi. Một bên tin, một bên quen miệng.Nhưng...có mấy người nói được từ "thương"? Thương từ tận đáy lòng, bằng cả sinh mệnh, linh hồn của bản thân?Thương là khi vẫn ở lại lúc mọi thứ xấu xí nhất, khi đối phương chẳng còn gì đáng để rung động, chỉ còn lại những mệt mỏi, im lặng và góc khuất khó chạm.Thương là chọn người đó, không phải vì họ làm tim mình đập nhanh, mà vì nghĩ tới việc rời đi còn đau hơn ở lại.Người ta ít nói thương vì thương đồng nghĩa với gánh. Gánh cảm xúc, gánh tổn thương, gánh cả những ngày không còn vui. Mà mấy ai đủ rảnh lòng để mang theo sinh mệnh của người khác bên mình?…
Haruaki đã chết (?)Nếu như Haruaki không dạy học tại Học viện Hyakki. Nó sẽ khác so với khi Haruaki làm học sinh nha.Những thực thể không phải con người, là yêu quái hay thần linh? Sống mơ màng giữa hai thế giới. Thực tại và ảo giác đan xen. Đâu là mơ? Đâu là thực? Những thực thể siêu nhiên bắt đầu chuyến hành trình đi tìm Seimei.Seimei - kun chạy giỏi lắm trời, nên bắt được là phải nhốt lại thôi nhé~P/s: Lãng ship 2/3 biệt đội lông lá x Haruaki nên yep có hint TamaoHaru và MameHaru nha, MameHaru ship mạnh:3…
Bối cảnh: -SanoHaru làm người yêu sau này. Và biết sao không, Sano ngoại tình 🥰-Haruaki tuyệt vọng khi nhận ra rằng gần như cả thế giới này đang chối bỏ anh__Cảnh báo: OOC!! (Chắc chắn rồi)…
Đây là một truyện mình tổng hợp những oneshort mình viết về Yohaji, có cái sẽ là ship có cái sẽ là noship. Văn cần phát triển, mong chỉ bảo, hân hạnh.…
Bối cảnh: Đi mua đồ bị lạc, Haruaki chuyển sever lúc nào không hay.Cảnh báo, tiêu đề với nội dung rất không liên quan. Với cả bộ này sẽ không đăng thường xuyên vì tui không giỏi thể loại này nhưng vẫn muốn viết thử.…
Tóm tắt: Có những thứ lặp đi lặp lại chưa chắc đã tốt, nhưng không hẳn là xấu. Buổi hẹn hò tuyệt vời của chúng ta! Nhưng sao nó lại lặp lại rồi?Cp: Có Haruaki, có Sano.Bí mật: Một vòng lặp không lối thoát...hay em chỉ không muốn thoát ra?…