Cự Giải Ơ ! Tiểu Mã Nhi Yêu Em ?
Câu chuyện kể về nhưng vị Pháp Sư được nhận vào trường Thiên Âm..Những cuộc chiến của Pháp Sư......Sự tìm kiến 12 cung Thiên Âm, đang dữ sức mạnh tối thượng…
Câu chuyện kể về nhưng vị Pháp Sư được nhận vào trường Thiên Âm..Những cuộc chiến của Pháp Sư......Sự tìm kiến 12 cung Thiên Âm, đang dữ sức mạnh tối thượng…
truyện không có thật :)))…
Cậu đã tỉnh dậy được 15 năm. Nhưng lúc này cậu mới nhận được cái ngón tay vàng của mình. Nhưng ngón tay vàng yêu cầu cậu nạp tiền để phát triển bản thân. Chuyện gì cũng nạp tiền và thậm chí có những gói khuyến mãi nạp khủng. Vương Hạo: Đây là một hệ thống tư sản hay sao ?…
Đây là một cuộc hành trình chậm. Cuộc hành trình này được thể hiện qua góc nhìn của Tajin. Không ngây ngô, trong sáng mà là góc nhìn của một kẻ từng trải.…
Truyện ra chương mới có lẽ chỉ sau một tháng, cũng có khi cần thời gian dài hơn. Không phải tại bận mà đang tại lười, đợi mười năm sau hẵng đọc. Nội dung truyện gì đó không nói nhiều ở đây. Đơn giản là đến chương ba mới xuất hiện nhân vật chính, đến giữa truyện hẳn chỉ có nhân vật chính một người. Bạn đồng hành ban đầu là có nhưng tác chắc sẽ sớm cho bọn họ tham quan âm phủ. Cái gì mà tân thủ thôn, nhân vật chính chỉ cần hack, không cần giảm độ khó. Nhân vật chính não hỏng, một đường đè boss cuối lên đánh. Tác đây chính là viết cái nhân vật chính não tàn, buff bẩn.…
Tác giả: Giang Nhất ThủyTag: Cường cườngYêu sâu sắcKiếp trước kiếp nàyTiên hiệp tu chânThể loại: Chủ CôngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Mộc Triều Nhan / Không Thanh ┃ vai phụ: Phi nguyệt, khỉ hoa, phù quang, đàn Không, tô biết hơi, ứng hợp hoan, hải linh, lăng âm, mạn thù sa hoa, ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Hoa tươi bảo kiếm, đều là ngươi.Lập ý: Đời trước thiếu nợ tình đời này luôn là muốn còn đát!…
Tôi vẫn còn nhớ rõ, mười năm trước, cái đêm ấy, khi cha mẹ và đứa em chưa kịp ra đời của tôi bị kẻ thù tàn ác cướp đi mạng sống. Mất mát ấy đã khiến tôi như một cơn bão, cuốn phăng mọi thứ, để lại chỉ một đứa trẻ bị bỏ lại, may mắn được bác hai - em trai của bố - nhận nuôi. Gia đình bác, không có con cái, nên tôi đã trở thành đứa con duy nhất của họ, dù chỉ là danh nghĩa.Ngày hôm nay, tôi đứng giữa nghĩa địa, dưới tán cây hoa mận, trong cái lạnh se sắt của tháng Chín, khi gió thổi qua, tuyết bắt đầu rơi. Vào cái khoảnh khắc ấy, tôi không biết phải làm gì ngoài việc đứng lặng yên. Những cảm xúc hỗn độn vỡ òa trong lòng, tôi tự hỏi: "Nên buồn hay khóc đây? Chính tôi cũng không rõ nữa... lạnh quá..."Nhưng rồi, giữa không gian u tịch ấy, một cô bé trong bộ đồ mưa hình chú ếch xanh xuất hiện, cầm ô che cho tôi. Cô bé ấy, với ánh mắt ngây thơ nhưng đầy xúc động, lại làm tôi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi sau nhiều năm. Và rồi, một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên đã thay đổi hướng đi của tôi, từ nghĩa địa đến những ngã rẽ của cuộc sống, nơi mà không ai ngờ tới.Tôi không biết trước được rằng, cuộc sống này sẽ lại đưa tôi và cô bé ấy gặp lại nhau trong những hoàn cảnh éo le, những sự thay đổi bất ngờ, để rồi trở thành những mảnh ghép không thể thiếu của một câu chuyện dài, với những mối quan hệ phức tạp và những cuộc đua theo đuổi, yêu thương và sự đấu tranh.…
Ở góc đường, tôi nghe người ta kể lạiChuyện kể rằng, nắng gió tình cờ gặp nhau.Ngày trở gió, nắng nhạt màu phai đi mấtThấy bàng hoàng, gió lật đật tìm nơi đâu?-17-8-20xx:Chàng trai trở lại nơi gốc cây cổ thụ, cái xích đu vẫn yên vị ở chỗ cũ, chỉ là.. người con gái hay ngồi ở đó, vẫn không xuất hiện.…