[AllHaruaki] Khi Ánh Dương Nở Giữa Nhân Gian!
À thì đây chỉ là một con sim lỏd Haruaki viết truyện thôi. Đây là lần đầu tui viết kiểu thể loại này lên cũng không hay lắm đâu. Nói thẳng là tui viết bộ này lúc mất não nên nội dung cũng khó nói lắm.…
À thì đây chỉ là một con sim lỏd Haruaki viết truyện thôi. Đây là lần đầu tui viết kiểu thể loại này lên cũng không hay lắm đâu. Nói thẳng là tui viết bộ này lúc mất não nên nội dung cũng khó nói lắm.…
Cơn mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt, đập ràn rạt lên khung cửa kính mờ hơi nước.Trong căn phòng mờ tối, hai kẻ đang quấn lấy nhau kia, chẳng thể tách rời, như thể bị xiềng xích bởi chính những khao khát và nỗi tuyệt vọng chẳng tên.…
Ba năm không dài, nhưng cũng đủ để em nhận ra tình yêu ngày trước đã cạn dần, như ngọn nến cháy hết sáp, chỉ còn lại thứ ánh sáng leo lét, lay lắt trước gió. Em không còn thấy mình run rẩy vì nụ cười của anh, cũng chẳng còn mong chờ những cái nắm tay trong buổi chiều muộn. Giữa chúng ta, những lặng im ngày một dày lên, thay cho những lời âu yếm vốn đã phai màu từ lúc nào.Em muốn rời đi, để tìm lại bản thân đã lạc mất trong cuộc hôn nhân này. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt của anh, đến sự cố chấp dịu dàng mà anh luôn dành cho em, lòng em lại run sợ. Liệu anh có chấp thuận không, hay sẽ giữ chặt lấy em bằng cả những vết thương mà tình yêu để lại?…
Sẽ ra sao nếu như Haruaki có một người em gái???Truyện viết như chơi đá, tác giả cũng đếch biết mình đang viết cái qq gì luôn^^Mô tả không liên quan nhiều lắm đến chính truyệnCó sét hay không thì chịu=)_____________Có bao giờ mọi người thắc mắc không. Tại sao lại có thể thốt ra một tiếng "yêu" và "thích" một cách nhẹ nhàng vậy, giống như chưa từng thật lòng, hay vì nói thật lòng thì mệt quá?Mệt phải chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình, mệt phải ở lại khi hết rung động, nên người ta chọn cách nói cho xong?Hay...quá hèn nhát để nói câu "Tôi thương em"?Lời "yêu" ấy mà, nói thì dễ lắm. Nhưng đâu mấy ai thật lòng? Có những câu yêu được nói ra lúc không buồn nghĩ tới ngày mai, có những chữ thích chỉ tồn tại cho đủ một buổi tối bớt cô đơn. Nói xong là thôi, quay lưng nhanh hơn cả lúc bắt đầu. Buồn nhất là có những người nghe chữ ấy bằng cả trái tim, còn người nói thì chỉ dùng môi. Một bên tin, một bên quen miệng.Nhưng...có mấy người nói được từ "thương"? Thương từ tận đáy lòng, bằng cả sinh mệnh, linh hồn của bản thân?Thương là khi vẫn ở lại lúc mọi thứ xấu xí nhất, khi đối phương chẳng còn gì đáng để rung động, chỉ còn lại những mệt mỏi, im lặng và góc khuất khó chạm.Thương là chọn người đó, không phải vì họ làm tim mình đập nhanh, mà vì nghĩ tới việc rời đi còn đau hơn ở lại.Người ta ít nói thương vì thương đồng nghĩa với gánh. Gánh cảm xúc, gánh tổn thương, gánh cả những ngày không còn vui. Mà mấy ai đủ rảnh lòng để mang theo sinh mệnh của người khác bên mình?…
Tên Truyện:[ Youkai Gakkou No Sensei Hajimemashita/Yohaji ] Truyện về Oc của tôi Truyện kể về Oc sẽ không liền mạch Truyện mang yếu tố tình cảm học đường, đời sống học đường, tình cảm gia đình, tình bạn. Couple: Akisame Tamao x Takahashi Souji Hamaguchi Kai x Kashima Ryouta Yamazaki Makoto x Fuji Kazumi Maeda Yasutomi x Kobayashi ShinoShinji Sasaki/Tenjin x Miki Kanae Abe Makaira x Ebisu Isaburou sẽ bổ sung thêm…
Bối cảnh: Đi mua đồ bị lạc, Haruaki chuyển sever lúc nào không hay.Cảnh báo, tiêu đề với nội dung rất không liên quan. Với cả bộ này sẽ không đăng thường xuyên vì tui không giỏi thể loại này nhưng vẫn muốn viết thử.…